Sirach
Chapter 16
1Con đàn cháu đống mà vô dụng, con đừng ham,
1cũng đừng vui vì lũ con bất nhân bất nghĩa.
2Chúng có đông đảo mấy, con cũng đừng vui,
2nếu chúng không có lòng kính sợ Đức Chúa.
3Chúng có làm nên sự nghiệp ở đời, con đừng tin tưởng,
3có đông con nhiều cháu, con cũng chớ trông nhờ ;
3vì cả ngàn cũng không bằng một
3và chết mà không con còn hơn có những người con bất nghĩa.
4Nhờ một người thông minh sáng suốt
4mà một thành đông đúc dân cư,
4còn giống nòi chẳng kể chi luân thường đạo lý sẽ bị tuyệt diệt.
5Mắt tôi đã thấy nhiều điều như thế,
5và tai tôi còn nghe những điều dữ dội hơn.
6Lửa bừng cháy thiêu đốt đám hội quân tội lỗi,
6cơn Thịnh Nộ bốc lên trừng phạt nòi bất tuân ;
7vì Người đã không tha cho bọn khổng lồ thuở trước,
7những kẻ cậy sức mình mà phản loạn.
8Người đã chẳng buông tha những kẻ cho ông Lót ở nhờ,
8những kẻ Người gớm ghét vì chúng kiêu ngạo.
9Người không xót thương giống nòi mang án diệt vong,
9những kẻ bị loại trừ vì tội lỗi của chúng,
10cũng như sáu trăm ngàn bộ binh,
10những kẻ cứng lòng cùng nhau cấu kết.
11Dầu chỉ có một người cứng cổ không bị phạt,
11thì đó cũng là điều lạ lùng ;
11vì Người thương xót, Người cũng nổi cơn thịnh nộ,
11rộng lòng tha thứ, nhưng cũng trút cơn lôi đình.
12Người thương xót bao nhiêu, thì cũng hạch tội bấy nhiêu :
12Người xét xử ai nấy tuỳ theo việc họ làm.
13Kẻ tội lỗi không thoát nổi với của gian đã cướp,
13và người đạo hạnh kiên nhẫn đợi chờ sẽ chẳng luống công.
14Việc bố thí nào cũng được Chúa ân thưởng,
14và mỗi người cứ theo việc mình làm mà lãnh nhận.
17Đừng nói : “Tôi sẽ núp ẩn không cho Đức Chúa thấy !
17Từ chốn cao xanh, ai nào nhớ đến tôi ?
17Giữa đám đông dân chúng, chẳng ai nhận ra tôi,
17vì tôi là gì giữa cõi tạo thành bao la bát ngát ?”
18Kìa, trời cao thẳm trùng trùng điệp điệp,
18vực sâu và trái đất rung chuyển khi Người đến viếng thăm ;
19đồng thời khi Người nhìn núi non và nền trái đất,
19chúng đều run rẩy kinh hoàng.
20Vậy mà người ta chẳng để tâm nghĩ tới những điều ấy,
20ai nào suy tưởng về đường lối của Người ?
21Bão táp, con người không nhìn thấy,
21đa số các việc Người làm đều bí ẩn.
22“Việc xét xử công minh, có ai công bố đâu ?
22Ai chờ đợi việc ấy ? Vì còn lâu mới đến ngày hẹn.”
23Người thiếu hiểu biết thì nghĩ những điều như thế,
23kẻ điên dại và lầm lạc nghĩ toàn chuyện ngu si.
24Con ơi, hãy nghe ta, hãy học cho biết,
24và để tâm suy nghĩ lời ta.
25Ta sẽ tuần tự trình bày kiến thức,
25và công bố sự hiểu biết một cách tinh tường.
26Theo quyết định của Đức Chúa,
26các công trình của Người đã có từ nguyên thuỷ,
26và khi làm ra chúng, Người phân thành từng loại.
27Những công trình ấy, Người xếp đặt theo trật tự muôn đời,
27từ thuở ban đầu cho đến các thế hệ về sau.
27Chúng không phải đói cũng không biết mệt,
27và chẳng bao giờ bỏ lơ công việc chúng phải làm.
28Vật này không đụng vào vật khác,
28và cho đến vạn đại, chúng không cưỡng lời Người.
29Sau đó, Đức Chúa nhìn xem trái đất,
29và ban cho nó đầy dẫy mọi ơn lành.
30Người làm cho sinh vật lan tràn mặt đất,
30và chúng sẽ phải trở về đất.