Isaiah
Chapter 8
1ĐỨC CHÚA phán với tôi : “Hãy lấy một tấm bảng lớn và viết trên đó bằng kiểu chữ thường : Ma-he Sa-lan Khát Bát.”
2Tôi đã lấy những nhân chứng đáng tin làm chứng cho tôi : tư tế U-ri-gia, ông Dơ-khác-gia-hu, con ông Giơ-ve-réc-gia-hu.
3Tôi đã gần gũi nữ ngôn sứ. Bà thụ thai và sinh một con trai. ĐỨC CHÚA bảo tôi : “Hãy gọi tên nó là Ma-he Sa-lan Khát Bát,
4vì trước khi đứa trẻ biết gọi “cha”, gọi “mẹ”, thì người ta sẽ đem tài sản của Đa-mát và chiến lợi phẩm lấy ở Sa-ma-ri đến trước mặt vua Át-sua.”
5ĐỨC CHÚA lại phán với tôi lần nữa rằng :
6“Bởi vì dân này khinh dể nước mương Si-lô-ác chảy lững lờ, và rụng rời vì sợ Rơ-xin và con của Rơ-man-gia-hu,
7cho nên, này, để hại chúng, Chúa Thượng sẽ làm cho nước Sông Cả dâng lên, dòng nước lũ chảy cuồn cuộn – vua Át-sua và tất cả vinh quang của vua ấy. Ở đâu, nó cũng sẽ dâng lên khỏi lòng sông, chỗ nào cũng tràn bờ.
8Nó sẽ ùa vào Giu-đa, sẽ phủ, sẽ ngập, sẽ dâng lên tới cổ. Cánh nó dang ra sẽ bao trùm khắp chiều rộng của đất ngươi, hỡi Em-ma-nu-en !
9Liên kết lại, hỡi các dân, các ngươi sẽ bị đập tan !
9Hãy lắng tai, hỡi các miền đất xa xăm ! Hãy nai nịt sẵn sàng, các ngươi sẽ bị đập tan ! Hãy nai nịt sẵn sàng, các ngươi sẽ bị đập tan !
10Hãy bày mưu lập kế,
10mưu kế đó sẽ bị phá vỡ,
10hãy ra lệnh,
10lệnh đó sẽ không được thi hành,
10vì Thiên Chúa ở cùng chúng tôi.”
11Thật vậy, ĐỨC CHÚA đã phán với tôi thế này,
11khi tay Người nắm lấy tôi,
11khi Người dạy tôi đừng đi theo đường lối dân này :
12“Các ngươi đừng gọi là âm mưu
12tất cả những gì dân này gọi là âm mưu ;
12điều chúng sợ, các ngươi đừng sợ, và đừng kinh hãi.
13Chính ĐỨC CHÚA các đạo binh là Đấng các ngươi
13phải nhìn nhận là thánh.
13Chính Người là Đấng các ngươi phải sợ,
13chính Người là Đấng các ngươi phải kinh hãi.
14Người sẽ là một thánh điện
14và một hòn đá làm cho vấp,
14một tảng đá làm cho sẩy chân đối với hai nhà Ít-ra-en,
14một dò lưới và một cạm bẫy đối với người dân Giê-ru-sa-lem.
15Nhiều người sẽ vì đó mà sẩy chân, té ngã, nát tan,
15sẽ mắc bẫy và bị bắt.
16Hãy giữ lời chứng cho kỹ, hãy niêm phong lời giáo huấn
16ở giữa các môn đệ của Ta.”
17Tôi mong đợi ĐỨC CHÚA,
17Đấng ẩn mặt không nhìn nhà Gia-cóp,
17tôi trông cậy vào Người.
18Này tôi và những đứa con
18mà ĐỨC CHÚA đã ban cho tôi,
18trong Ít-ra-en, chúng tôi là những dấu hiệu điềm báo,
18do ĐỨC CHÚA các đạo binh, Đấng ngự trên núi Xi-on gửi đến.
19Và nếu người ta nói với anh em :
19“Hãy thỉnh ý các đồng bóng và thầy bói
19là những kẻ thì thào và lẩm nhẩm ;
19dân lại chẳng phải thỉnh ý thần của mình,
19thỉnh ý kẻ chết cho người sống sao ?”,
20thì anh em cứ trở về với lời giáo huấn, với lời chứng !
20Nếu họ không nói theo như lời này,
20thì sẽ chẳng thấy rạng đông.
21Họ lang thang trong xứ, khổ cực và đói,
21khi đói, họ sẽ nổi giận,
21sẽ nguyền rủa vua và Thiên Chúa của mình.
21Họ sẽ ngước lên cao,
22rồi nhìn xuống đất, và kìa :
22ngặt nghèo và tối tăm,
22bóng đêm đè nặng,
22và tứ phía mịt mù.
23Nhưng sẽ không còn bóng đêm ở nơi đang bị ngặt nghèo.
23Thời đầu, Người đã hạ nhục đất Dơ-vu-lun và đất Náp-ta-li, nhưng thời sau, Người sẽ làm vẻ vang cho con đường ra biển, miền bên kia sông Gio-đan, vùng đất của dân ngoại.