Proverbs
Chapter 7
Compare translations
1huấn lệnh của thầy, hãy ấp ủ trong tim.
2hãy giữ lời thầy dạy như con ngươi mắt con.
3ghi khắc trong tâm khảm.
4xem hiểu biết như thể người thân.
5khỏi người đàn bà trắc nết nói lời đường mật.
6Khi thầy ngồi trong nhà, bên cửa sổ, nhìn qua lưới mắt cáo,
7trong đám thanh niên, thầy đã nhận ra một anh ngu ngốc.
8chàng bước trên đường dẫn đến nhà cô ấy,
9khi hoàng hôn, lúc chiều tà, hoặc giữa đêm tăm tối.
10ăn mặc như gái điếm, lòng ẩn chứa mưu gian.
11chứ không chịu chôn chân ở nhà.
12góc nào cũng thấy cô ta rình chờ.
13giơ bộ mặt trơ trẽn, ả nói :
14hôm nay em chu toàn lời khấn ấy,
15em tìm kiếm anh hoài và em đã gặp.
16trải hàng thêu nhiều màu và vải Ai-cập.
17chế từ một dược, lô hội và nhục quế.
18cùng nhau ta tận hưởng khoái lạc của yêu đương.
19Vì chồng em vắng nhà, anh ấy đã lên đường đi xa,
20đến ngày rằm anh ấy mới trở về.”
21dùng lời đường mật mà quyến rũ ;
22như con nai sa vào tròng vào bẫy,
23đâu biết mình sẽ mất mạng như chơi.
24và lưu tâm đến lời thầy nói.
25chớ lạc vào những lối nàng đi.
26cũng đều bị cô ta sát hại.
27xuống ngục sâu thăm thẳm của tử thần.
1Hỡi con, hãy giữ các lời ta, Và giấu nơi lòng các mạng lịnh ta.
2Khá tuân thủ các mạng lịnh ta, thì con sẽ được sống; Và gìn giữ lời khuyên dạy ta như ngươi của mắt con.
3Hãy cột nó nơi ngón tay con, Ghi nó trên bia lòng con.
4Hãy nói với sự khôn ngoan rằng: Ngươi là chị em ta! Và xưng sự thông sáng là bằng hữu con;
5Để nó gìn giữ con khỏi dâm phụ Khỏi đàn bà ngoại hay nói lời dua nịnh.
6Vì tại cửa sổ nhà ta, Ta nhìn ngang qua song mặt võng ta,
7Bèn thấy trong bọn kẻ ngu dốt, Giữa vòng người thiếu niên, có một gã trai trẻ không trí hiểu,
8Đi qua ngoài đường gần góc nhà đàn bà ấy; Người bắt đi đường dẫn đến nhà nàng,
9Hoặc trong lúc chạng vạng khi rốt ngày, Hoặc giữa ban đêm khi tối tăm mù mịt.
10Kìa, người đàn bà ấy đi ra rước hắn, Trang điểm như con bợm, lòng đầy mưu kế,
11Nàng vốn nói om sòm, không thìn nết, Hai chân nàng chẳng ở trong nhà,
12Khi ở ngoài đường, lúc nơi phố chợ, Rình rập tại các hẻm góc.
13Nàng nắm ôm hôn kẻ trai trẻ ấy, Mặt chai mày đá, nói cùng chàng rằng:
14“Tôi có của lễ thù ân tại nhà tôi; Ngày nay tôi đã trả xong các lời khấn nguyện tôi.
15Bởi cớ đó, tôi ra đón anh, Đặng tìm thấy mặt anh, và tôi đã tìm được.
16Tôi có trải trên giường tôi những mền, Bằng chỉ Ê-díp-tô đủ sắc,
17Lấy một dược, lư hội, và quế bì, Mà xông thơm chỗ nằm tôi.
18Hãy đến, chúng ta sẽ thân ái mê mệt cho đến sáng, Vui sướng nhau về sự luyến ái.
19Vì chồng tôi không có ở nhà, Người trẩy đi xa xuôi lắm,
20Đem túi bạc theo tay người, Đến rằm mới trở về nhà.”
21Nàng dùng lắm lời êm dịu quyến dụ hắn, Làm hắn sa ngã vì lời dua nịnh của môi miệng mình.
22Hắn liền đi theo nàng, Như một con bò đến lò cạo, Như kẻ ngu dại bị cùm dẫn đi chịu hình phạt,
23Cho đến khi mũi tên xoi ngang qua gan nó; Như con chim bay sa vào lưới, Mà không biết rằng nó rập sự sống mình.
24Vậy bây giờ, hỡi con, hãy nghe ta, Khá chăm chỉ về các lời của miệng ta.
25Lòng con chớ xây vào con đường đàn bà ấy. Chớ đi lạc trong các lối nàng;
26Vì nàng làm nhiều người bị thương tích sa ngã, Và kẻ bị nàng giết thật rất nhiều thay.
27Nhà nàng là con đường của âm phủ, Dẫn xuống các phòng của sự chết.
