Thánh Vịnh
Chương 55
Đối chiếu bản dịch
1*Phần ca trưởng. Theo huyền cầm. Thi khúc. Của vua Đa-vít.*
2con khẩn nài, xin đừng nỡ làm ngơ,
3Con kêu than, thốt ra lời lảm nhảm,
4nộ khí hằm hằm, xông đến hại con.
5bóng tử thần khủng khiếp chụp xuống con.
6cơn kinh hãi tư bề phủ lấp.
7để bay bổng tìm nơi an nghỉ !
8Tôi sẽ lánh đi mãi tận chốn xa vời, vào ở trong sa mạc.
9Tôi sẽ vội tìm nơi ẩn trú, tránh khỏi cơn dông tố bão bùng.”
10và làm cho ngôn ngữ chúng bất đồng,
11rảo quanh trên tường luỹ suốt ngày đêm.
12nơi phố phường, chẳng hề vắng chước độc mưu thâm.
13hay kẻ ghét ghen lên mày lên mặt, tôi có thể lánh đi.
14chỗ thân tình tâm phúc với tôi,
15trong đền Thiên Chúa, giữa hội vui cùng sánh bước.
16vì tội ác ở trong nhà chúng, ở ngay trong lòng chúng !
17Phần tôi, tôi kêu khấn Chúa Trời, CHÚA sẽ thương cứu độ.
18Sớm trưa chiều, tôi than sầu rên rỉ, Người sẽ nghe tiếng tôi.
19khỏi bọn người xông đánh, vì nhiều kẻ chống tôi.
20cũng chẳng hề kính sợ Chúa Trời,
21lại lỗi ước quên thề ;
22lời trơn tru hơn mỡ, mà bén nhọn như gươm.
23chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ.
24Phần con đây con tin tưởng nơi Ngài.
1Lạy Đức Chúa Trời, xin hãy lắng tai nghe lời cầu nguyện tôi, Chớ ẩn mặt Chúa cho khỏi nghe lời nài xin tôi.
2Xin hãy nghe, và đáp lại tôi; Tôi xốn xang, than thở, và rên siếc,
3Bởi tiếng kẻ thù nghịch, và bởi kẻ ác hà hiếp; Vì chúng nó thêm sự ác trên mình tôi, Bắt bớ tôi cách giận dữ.
4Lòng tôi rất đau đớn trong mình tôi, Sự kinh khiếp về sự chết đã áp lấy tôi.
5Nỗi sợ sệt và sự run rẩy đã giáng trên tôi, Sự hoảng hốt đã phủ lấy tôi.
6Tôi có nói: Oâi! chớ chi tôi có cánh như bò câu, Aét sẽ bay đi và ở được yên lặng.
7Phải, tôi sẽ trốn đi xa, ỳ trong đồng vắng.
8Tôi sẽ lật đật chạy đụt khỏi gió dữ, Và khỏi dông tố.
9Hỡi Chúa, hãy nuốt chúng nó, khiến cho lộn xộn tiếng chúng nó; Vì tôi thấy sự hung bạo và sự tranh giành trong thành.
10Ngày và đêm chúng nó đi vòng-quanh trên vách thành; Sự ác và điều khuấy khỏa ở giữa thành.
11Sự gian tà cũng ở giữa thành; Điều hà hiếp và sự giả ngụy không lìa khỏi đường phố nó.
12Vì chẳng kẻ thù nghịch sỉ nhục tôi; bằng vậy, tôi có thể chịu được; Cũng chẳng kẻ ghét tôi dấy lên cùng tôi cách kiêu ngạo; Bằng vậy, tôi đã có thể ấn mình khỏi nó.
13Nhưng chính là ngươi, kẻ bình đẳng cùng tôi, Bậu bạn tôi, thiết hữu tôi.
14Chúng tôi đã cùng nhau nghị bàn cách êm dịu; Chúng tôi đi với đoàn đông đến nhà Đức Chúa Trời.
15Nguyện sự chết thình lình xảy đến chúng nó! Nguyện chúng nó còn sống phải sa xuống âm phủ! Vì sự ác ở nhà chúng nó, tại trong lòng chúng nó.
16Còn tôi kêu cầu cùng Đức Chúa Trời, Đức Giê-hô-va ắt sẽ cứu tôi.
17Buổi chiều, buổi sáng, và ban trưa, tôi sẽ than thở rên siếc; Ngài ắt sẽ nghe tiếng tôi.
18Ngài đã chuộc linh hồn tôi khỏi cơn trận dàn nghịch cùng tôi, và ban bình an cho tôi, Vì những kẻ chiến đấu cùng tôi đông lắm.
19Đức Chúa Trời, là Đấng hằng có từ trước vô cùng, Sẽ nghe và báo trả chúng nó; Vì chúng nó chẳng có sự biến cải trong mình, Cũng chẳng kính sợ Đức Chúa Trời.
20Kẻ ác đã tra tay trên những người ở hòa bình cùng nó; Nó đã bội nghịch giao ước mình.
21Miệng nó trơn láng như mỡ sữa, Nhưng trong lòng có sự giặc giã. Các lời nó dịu dàng hơn dầu, Nhưng thật là những thanh gươm trần.
22Hãy trao gánh nặng ngươi cho Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ nâng đỡ ngươi; Ngài sẽ chẳng hề cho người công bình bị rúng động.
23Hỡi Đức Chúa Trời, kẻ ham đổ huyết và người giả ngụy sống chẳng đến được nửa số các ngày định cho mình; Chúa sẽ xô chúng nó xuống hầm diệt vong; Còn tôi sẽ tin cậy nơi Chúa.
Bản dịch này không có đoạn Kinh Thánh này.
