文章資料表

Romans

章節 11

Protestant · YLT

比較翻譯

兩欄都遵循同一本書、章節和詩句。

YLTYoung's Literal Translation主要譯本

1I say, then, Did God cast away His people? let it not be! for I also am an Israelite, of the seed of Abraham, of the tribe of Benjamin:

2God did not cast away His people whom He knew before; have ye not known — in Elijah — what the Writing saith? how he doth plead with God concerning Israel, saying,

3'Lord, Thy prophets they did kill, and Thy altars they dug down, and I was left alone, and they seek my life;'

4but what saith the divine answer to him? 'I left to Myself seven thousand men, who did not bow a knee to Baal.'

5So then also in the present time a remnant according to the choice of grace there hath been;

6and if by grace, no more of works, otherwise the grace becometh no more grace; and if of works, it is no more grace, otherwise the work is no more work.

7What then? What Israel doth seek after, this it did not obtain, and the chosen did obtain, and the rest were hardened,

8according as it hath been written, 'God gave to them a spirit of deep sleep, eyes not to see, and ears not to hear,' — unto this very day,

9and David saith, 'Let their table become for a snare, and for a trap, and for a stumbling-block, and for a recompense to them;

10let their eyes be darkened — not to behold, and their back do Thou always bow down.'

11I say, then, Did they stumble that they might fall? let it not be! but by their fall the salvation [is] to the nations, to arouse them to jealousy;

12and if the fall of them [is] the riches of a world, and the diminution of them the riches of nations, how much more the fulness of them?

13For to you I speak — to the nations — inasmuch as I am indeed an apostle of nations, my ministration I do glorify;

14if by any means I shall arouse to jealousy mine own flesh, and shall save some of them,

15for if the casting away of them [is] a reconciliation of the world, what the reception — if not life out of the dead?

16and if the first-fruit [is] holy, the lump also; and if the root [is] holy, the branches also.

17And if certain of the branches were broken off, and thou, being a wild olive tree, wast graffed in among them, and a fellow-partaker of the root and of the fatness of the olive tree didst become —

18do not boast against the branches; and if thou dost boast, thou dost not bear the root, but the root thee!

19Thou wilt say, then, 'The branches were broken off, that I might be graffed in;' right!

20by unbelief they were broken off, and thou hast stood by faith; be not high-minded, but be fearing;

21for if God the natural branches did not spare — lest perhaps He also shall not spare thee.

22Lo, then, goodness and severity of God — upon those indeed who fell, severity; and upon thee, goodness, if thou mayest remain in the goodness, otherwise, thou also shalt be cut off.

23And those also, if they may not remain in unbelief, shall be graffed in, for God is able again to graff them in;

24for if thou, out of the olive tree, wild by nature, wast cut out, and, contrary to nature, wast graffed into a good olive tree, how much rather shall they, who [are] according to nature, be graffed into their own olive tree?

25For I do not wish you to be ignorant, brethren, of this secret — that ye may not be wise in your own conceits — that hardness in part to Israel hath happened till the fulness of the nations may come in;

26and so all Israel shall be saved, according as it hath been written, 'There shall come forth out of Sion he who is delivering, and he shall turn away impiety from Jacob,

27and this to them [is] the covenant from Me, when I may take away their sins.'

28As regards, indeed, the good tidings, [they are] enemies on your account; and as regards the choice — beloved on account of the fathers;

29for unrepented of [are] the gifts and the calling of God;

30for as ye also once did not believe in God, and now did find kindness by the unbelief of these:

31so also these now did not believe, that in your kindness they also may find kindness;

32for God did shut up together the whole to unbelief, that to the whole He might do kindness.

33O depth of riches, and wisdom and knowledge of God! how unsearchable His judgments, and untraceable His ways!

34for who did know the mind of the Lord? or who did become His counsellor?

35or who did first give to Him, and it shall be given back to him again?

36because of Him, and through Him, and to Him [are] the all things; to Him [is] the glory — to the ages. Amen.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)比較翻譯

1Vậy tôi xin hỏi : Phải chăng Thiên Chúa đã ruồng bỏ dân Người ? Không phải thế ! Chính tôi đây cũng là người Ít-ra-en, thuộc dòng dõi Áp-ra-ham, thuộc chi tộc Ben-gia-min.

2*Thiên Chúa không ruồng bỏ dân Người,* dân mà Người đã biết từ trước. Anh em chẳng biết truyện ông Ê-li-a trong Kinh Thánh sao ? Khi cầu nguyện với Thiên Chúa, ông đã tố cáo dân Ít-ra-en rằng :

3*Lạy Chúa, các ngôn sứ của Ngài, chúng đã giết chết ; bàn thờ của Ngài, chúng đã phá huỷ. Chỉ còn sót lại một mình con, thế mà chúng cũng đang tìm hại mạng sống con.*

4Thiên Chúa trả lời ông thế nào ? *Ta chừa lại cho Ta bảy ngàn người, là những kẻ đã không quỳ gối thờ thần Ba-an*.

5Ngày nay cũng vậy, còn sót lại một số người được tuyển chọn nhờ ân sủng của Thiên Chúa.

6Nhưng nếu được chọn nhờ ân sủng, thì không phải là do việc làm, chẳng vậy ân sủng không còn là ân sủng nữa.

7Vậy thì sao ? Điều mà Ít-ra-en tìm kiếm, thì họ đã không đạt được ; nhưng những kẻ được tuyển chọn đã đạt được. Còn những người khác thì đã ra cứng lòng,

8như có lời chép : *Thiên Chúa đã cho họ một thần khí hôn mê, cho họ mắt để không thấy, tai để không nghe, mãi cho đến ngày nay.*

9Vua Đa-vít cũng nói : *Ước gì bàn tiệc của chúng nên dò, nên bẫy cho chúng sa vào, và nên cớ vấp ngã, nên hình phạt đích đáng !*

10*Ước gì mắt chúng mù đi không thấy nữa và lưng sụm xuống đến mãn đời.*

11Vậy tôi xin hỏi : Phải chăng Ít-ra-en đã vấp đến mức phải ngã quỵ ? Không phải thế ! Nhưng vì họ sa ngã mà Thiên Chúa cho các dân ngoại hưởng ơn cứu độ, khiến họ phải ganh tị.

12Nếu vì người Do-thái sa ngã mà thế giới được ơn phúc dồi dào, nếu vì họ suy vi mà các dân ngoại được ơn phúc dồi dào, thì khi họ trở về đông đủ, tình trạng còn tốt đẹp hơn biết mấy !

13Tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, tôi coi trọng chức vụ của tôi,

14mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó.

15Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hoà giải với Thiên Chúa, thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống ?

16Nếu cái bánh đầu tiên mà thánh thì cả khối bột làm bánh cũng vậy ; nếu rễ cây mà thánh, thì cành cây cũng vậy.

17Một số cành cây ô-liu đã bị chặt đi, còn bạn là ô-liu dại đã được tháp vào đó, và cùng được hưởng sự sống dồi dào từ rễ cây ô-liu chính.

18Vì thế, bạn đừng có lên mặt khinh dể các cành khác. Thì bạn cứ lên mặt đi ! Đâu phải bạn mang rễ, mà là rễ mang bạn !

19Có lẽ bạn sẽ nói : “Một số cành đã bị chặt đi, để tôi được tháp vào.”

20Đúng thế ! Vì họ không tin mà đã bị chặt đi, còn bạn vì tin mà còn đó. Đừng có tự cao tự đại, nhưng phải sợ thì hơn.

21Thật vậy, nếu những cành tự nhiên, mà Thiên Chúa đã không tha, thì Người cũng sẽ chẳng tha bạn đâu.

22Bạn hãy xem Thiên Chúa nhân từ và nghiêm khắc thế nào : Người nghiêm khắc với những kẻ sa ngã, nhưng nhân từ với bạn, cứ một mực cậy nhờ vào lòng nhân từ đó. Chẳng vậy, cả bạn nữa cũng sẽ bị chặt đi.

23Còn người Do-thái, nếu họ từ bỏ thái độ ngoan cố chẳng chịu tin, thì họ sẽ được tháp vào, vì Thiên Chúa thừa sức tháp họ một lần nữa.

24Nếu bạn vốn là cành của cây ô-liu dại, mà còn được chặt đi và tháp vào cây ô-liu tốt, trái lẽ tự nhiên, thì phương chi họ vốn là những cành của cây ô-liu chính, họ lại càng có thể được tháp vào cây cũ.

25Thưa anh em, tôi không muốn anh em chẳng hay biết mầu nhiệm này, để anh em đừng tự cho mình là khôn, đó là : một phần dân Ít-ra-en đã ra cứng lòng, cho đến khi các dân ngoại gia nhập đông đủ.

26Như vậy, toàn thể Ít-ra-en sẽ được cứu độ, như có lời chép : *Từ núi Xi-on, vị Cứu Tinh sẽ đến, Người sẽ loại bỏ những điều vô đạo khỏi nhà Gia-cóp.*

27*Đó sẽ là giao ước của Ta với chúng, khi Ta xoá bỏ tội lỗi chúng.*

28Đối chiếu với Tin Mừng thì họ là thù địch, điều đó có lợi cho anh em ; nhưng theo ơn tuyển chọn, họ là những người được yêu thương, và đó là nhờ các tổ phụ.

29Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi, thì Người không hề đổi ý.

30Thật vậy, trước kia anh em đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay anh em đã được thương xót, vì họ không vâng phục ;

31họ cũng thế : nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót anh em, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót.

32Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục, để thương xót mọi người.

33Sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào ! Quyết định của Người, ai dò cho thấu ! Đường lối của Người, ai theo dõi được !

34*Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa ? Ai đã làm cố vấn cho Người ?*

35*Ai đã cho Người trước, để Người phải trả lại sau ?*

36Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại và quy hướng về Người. Xin tôn vinh Thiên Chúa đến muôn đời ! A-men.

經文已複製到剪貼簿