John
章節 5
比較翻譯
1After these things there was a feast of the Jews, and Jesus went up to Jerusalem,
2and there is in Jerusalem by the sheep -[gate] a pool that is called in Hebrew Bethesda, having five porches,
3in these were lying a great multitude of the ailing, blind, lame, withered, waiting for the moving of the water,
4for a messenger at a set time was going down in the pool, and was troubling the water, the first then having gone in after the troubling of the water, became whole of whatever sickness he was held.
5and there was a certain man there being in ailment thirty and eight years,
6him Jesus having seen lying, and having known that he is already a long time, he saith to him, 'Dost thou wish to become whole?'
7The ailing man answered him, 'Sir, I have no man, that, when the water may be troubled, he may put me into the pool, and while I am coming, another doth go down before me.'
8Jesus saith to him, 'Rise, take up thy couch, and be walking;'
9and immediately the man became whole, and he took up his couch, and was walking, and it was a sabbath on that day,
10the Jews then said to him that hath been healed, 'It is a sabbath; it is not lawful to thee to take up the couch.'
11He answered them, 'He who made me whole — that one said to me, Take up thy couch, and be walking;'
12they questioned him, then, 'Who is the man who is saying to thee, Take up thy couch and be walking?'
13But he that was healed had not known who he is, for Jesus did move away, a multitude being in the place.
14After these things, Jesus findeth him in the temple, and said to him, 'Lo, thou hast become whole; sin no more, lest something worse may happen to thee.'
15The man went away, and told the Jews that it is Jesus who made him whole,
16and because of this were the Jews persecuting Jesus, and seeking to kill him, because these things he was doing on a sabbath.
17And Jesus answered them, 'My Father till now doth work, and I work;'
18because of this, then, were the Jews seeking the more to kill him, because not only was he breaking the sabbath, but he also called God his own Father, making himself equal to God.
19Jesus therefore responded and said to them, 'Verily, verily, I say to you, The Son is not able to do anything of himself, if he may not see the Father doing anything; for whatever things He may do, these also the Son in like manner doth;
20for the Father doth love the Son, and doth shew to him all things that He himself doth; and greater works than these He will shew him, that ye may wonder.
21'For, as the Father doth raise the dead, and doth make alive, so also the Son doth make alive whom he willeth;
22for neither doth the Father judge any one, but all the judgment He hath given to the Son,
23that all may honour the Son according as they honour the Father; he who is not honouring the Son, doth not honour the Father who sent him.
24'Verily, verily, I say to you — He who is hearing my word, and is believing Him who sent me, hath life age-during, and to judgment he doth not come, but hath passed out of the death to the life.
25'Verily, verily, I say to you — There cometh an hour, and it now is, when the dead shall hear the voice of the Son of God, and those having heard shall live;
26for, as the Father hath life in himself, so He gave also to the Son to have life in himself,
27and authority He gave him also to do judgment, because he is Son of Man.
28'Wonder not at this, because there doth come an hour in which all those in the tombs shall hear his voice,
29and they shall come forth; those who did the good things to a rising again of life, and those who practised the evil things to a rising again of judgment.
30'I am not able of myself to do anything; according as I hear I judge, and my judgment is righteous, because I seek not my own will, but the will of the Father who sent me.
31'If I testify concerning myself, my testimony is not true;
32another there is who is testifying concerning me, and I have known that the testimony that he doth testify concerning me is true;
33ye have sent unto John, and he hath testified to the truth.
34'But I do not receive testimony from man, but these things I say that ye may be saved;
35he was the burning and shining lamp, and ye did will to be glad, for an hour, in his light.
36'But I have the testimony greater than John's, for the works that the Father gave me, that I might finish them, the works themselves that I do, they testify concerning me, that the Father hath sent me.
37'And the Father who sent me Himself hath testified concerning me; ye have neither heard His voice at any time, nor His appearance have ye seen;
38and His word ye have not remaining in you, because whom He sent, him ye do not believe.
39'Ye search the Writings, because ye think in them to have life age-during, and these are they that are testifying concerning me;
40and ye do not will to come unto me, that ye may have life;
41glory from man I do not receive,
42but I have known you, that the love of God ye have not in yourselves.
43'I have come in the name of my Father, and ye do not receive me; if another may come in his own name, him ye will receive;
44how are ye able — ye — to believe, glory from one another receiving, and the glory that [is] from God alone ye seek not?
45'Do not think that I will accuse you unto the Father; there is who is accusing you, Moses — in whom ye have hoped;
46for if ye were believing Moses, ye would have been believing me, for he wrote concerning me;
47but if his writings ye believe not, how shall ye believe my sayings?'
Chúa Giê-xu Chữa Lành Người Khuyết Tật
1Sau đó, Chúa Giê-xu lên Giê-ru-sa-lem dự một kỳ lễ của người Do Thái.
2Trong thành, gần Cửa Chiên, có ao Bê-tết-đa, chung quanh ao có năm vòm cổng.
3Rất đông người bệnh tật như khiếm thị, tàn tật, và tê liệt nằm chờ chung quanh ao.
本翻譯不包含這段文字。
5Trong số người bệnh, có một người bệnh đã ba mươi tám năm.
6Chúa Giê-xu nhìn thấy, biết anh mắc bệnh kinh niên, nên Ngài hỏi: “Anh muốn được lành không?”
7Người bệnh đáp: “Thưa ông, chẳng có ai đưa tôi xuống ao khi nước động. Lúc tôi đến nơi, đã có người xuống trước tôi rồi!”
8Chúa Giê-xu phán: “Hãy đứng lên, vác đệm đi về nhà!”
9Người bệnh tức khắc được lành, cuốn đệm mang đi. Hôm ấy nhằm ngày Sa-bát.
10Người Do Thái ngăn anh lại. Họ nói với người được chữa lành: “Anh không được làm gì trong ngày Sa-bát! Luật không cho phép anh mang đệm đi như thế!”
11Nhưng anh đáp: “Chính người chữa bệnh cho tôi đã nói: ‘Hãy vác đệm và đi.’”
12Họ nói: “Ai dám bảo anh như thế?”
13Nhưng anh không biết người chữa bệnh cho mình là ai, vì Chúa Giê-xu đã đi lẩn vào đám đông.
14Một lúc sau, Chúa Giê-xu tìm anh trong Đền Thờ và phán: “Đã lành bệnh rồi; từ nay anh đừng phạm tội nữa, để khỏi sa vào tình trạng thê thảm hơn trước.”
15Anh liền đi báo cho các nhà lãnh đạo Do Thái biết Chúa Giê-xu đã chữa bệnh cho anh.
Chúa Giê-xu Công Bố Ngài Là Con Đức Chúa Trời
16Do đó, các nhà lãnh đạo Do Thái hạch tội Chúa Giê-xu vì đã vi phạm luật lệ ngày Sa-bát
17Nhưng Chúa Giê-xu đáp: “Trước nay, Cha Ta luôn luôn làm việc thiện, Ta cũng làm việc thiện như Ngài.”
18Các nhà lãnh đạo Do Thái càng muốn giết Chúa. Vì chẳng những Chúa vi phạm ngày Sa-bát, Ngài còn gọi Đức Chúa Trời là Cha, chứng tỏ mình bình đẳng với Đức Chúa Trời.
19Chúa Giê-xu dạy tiếp: “Ta quả quyết với các ông, Con không thể tự mình làm việc gì. Con chỉ làm những việc Con thấy Cha làm. Bất kỳ Cha làm việc gì, Con cũng làm như thế.
20Cha yêu Con, chỉ dẫn cho Con mọi đều Cha làm. Đúng vậy, Cha sẽ chỉ cho Con những việc kỳ diệu hơn việc chữa lành người bệnh này. Các ông sẽ kinh ngạc vô cùng.
21Như Cha đã kêu người chết sống lại, thì người nào Con muốn, Con cũng sẽ cho họ sống lại.
22Cha không xét xử một ai. Vì đã giao trọn quyền xét xử cho Con,
23để mọi người biết tôn kính Con cũng như tôn kính Cha. Ai không tôn kính Con cũng không tôn kính Cha, là Đấng sai Con xuống đời.
24Ta quả quyết với các ông, ai nghe lời Ta mà tin Đức Chúa Trời, Đấng đã sai Ta thì được sự sống vĩnh cửu. Người ấy không bị kết tội, nhưng đã thoát chết mà vào cõi sống.
25Tôi nhấn mạnh đã đến lúc người chết nghe tiếng gọi của Ta—tức tiếng gọi của Con Đức Chúa Trời. Người nào lắng lòng nghe sẽ được sống.
26Cha là Nguồn Sống, nên Con Ngài cũng là Nguồn Sống.
27Cha đã giao quyền xét xử loài người cho Con, vì Ngài là Con Người.
28Đừng ngạc nhiên! Sắp đến giờ mọi người chết nằm dưới mộ sâu sẽ nghe tiếng gọi của Con Đức Chúa Trời,
29và bước ra khỏi mộ. Người làm điều thiện sống lại để được sống mãi còn người làm ác sống lại để chịu hình phạt.
30Ta không thể tự mình làm điều gì. Ta chỉ xét xử theo điều Ta đã nghe nơi Đức Chúa Trời. Vì thế, Ta xét xử công minh, vì Ta không theo ý mình, nhưng theo ý Đấng đã sai Ta.”
Nhân Chứng cho Chúa Giê-xu
31“Nếu Ta tự làm chứng cho mình, các ông cho là không đáng tin.
32Nhưng có Đấng khác làm chứng cho Ta, Ta chắc chắn lời chứng của Đấng ấy về Ta là thật.
33Các ông đã cử người đến tra hỏi Giăng Báp-tít, và Giăng đã làm chứng về sự thật về Ta.
34Tuy Ta không cần nhờ lời chứng của người nào, nhưng Ta nhắc đến Giăng để các ông tin và được cứu.
35Giăng như bó đuốc thắp sáng một thời gian, và các ông tạm vui hưởng ánh sáng ấy.
36Nhưng Ta còn có bằng chứng cao trọng hơn lời chứng của Giăng—sự giảng dạy của Ta và phép lạ của Ta. Cha đã giao những việc cho Ta thực hiện, và các việc ấy chứng tỏ Cha đã sai Ta.
37Chính Cha cũng làm chứng cho Ta. Các ông chẳng hề nghe tiếng phán của Ngài, cũng chưa bao giờ nhìn thấy mặt Ngài,
38các ông không vâng giữ lời Ngài trong lòng, vì các ông không tin Ta—Đấng Ngài đã sai đến.
39Các ông tra cứu Thánh Kinh vì tưởng nhờ cố gắng học hỏi mà được sự sống vĩnh cửu. Chính Thánh Kinh cũng làm chứng về Ta!
40Nhưng các ông không muốn đến với Ta để nhận sự sống.
41Ta không cần các ông ca tụng,
42vì Ta biết các ông chẳng có lòng kính mến Đức Chúa Trời.
43Ta nhân danh Cha đến đây, nhưng các ông không tiếp nhận Ta. Ngược lại, các ông sẵn sàng hoan nghênh người không được Đức Chúa Trời sai phái.
44Các ông tin Ta sao được! Vì các ông vẫn thích đề cao người khác, để rồi họ đáp lễ ca tụng các ông, chứ không lưu ý đến lời khen chê của Đức Chúa Trời.
45Các ông đừng tưởng Ta sẽ tố cáo các ông trước mặt Cha. Môi-se sẽ tố cáo các ông! Phải, chính Môi-se, người các ông đặt hy vọng.
46Nếu các ông tin Môi-se, các ông cũng tin Ta, vì Môi-se đã viết về Ta.
47Nhưng các ông không tin lời Môi-se, làm sao tin lời nói của Ta?”
