John
章節 12
比較翻譯
1Then, six days before the Passover, Jesus came to Bethany, where Lazarus was, who had been dead, whom he raised from the dead.
2So they made him a supper there. Martha served, but Lazarus was one of those who sat at the table with him.
3Therefore Mary took a poundof ointment of pure nard, very precious, and anointed Jesus’ feet and wiped his feet with her hair. The house was filled with the fragrance of the ointment.
4Then Judas Iscariot, Simon’s son, one of his disciples, who would betray him, said,
5“Why wasn’t this ointment sold for three hundred denariiand given to the poor?”
6Now he said this, not because he cared for the poor, but because he was a thief, and having the money box, used to steal what was put into it.
7But Jesus said,“Leave her alone. She has kept this for the day of my burial.
8For you always have the poor with you, but you don’t always have me.”
9A large crowd therefore of the Jews learnt that he was there; and they came, not for Jesus’ sake only, but that they might see Lazarus also, whom he had raised from the dead.
10But the chief priests conspired to put Lazarus to death also,
11because on account of him many of the Jews went away and believed in Jesus.
12On the next day a great multitude had come to the feast. When they heard that Jesus was coming to Jerusalem,
13they took the branches of the palm trees and went out to meet him, and cried out, “Hosanna!Blessed is he who comes in the name of the Lord, the King of Israel!”
14Jesus, having found a young donkey, sat on it. As it is written,
15“Don’t be afraid, daughter of Zion. Behold, your King comes, sitting on a donkey’s colt.”
16His disciples didn’t understand these things at first, but when Jesus was glorified, then they remembered that these things were written about him, and that they had done these things to him.
17The multitude therefore that was with him when he called Lazarus out of the tomb and raised him from the dead was testifying about it.
18For this cause also the multitude went and met him, because they heard that he had done this sign.
19The Pharisees therefore said amongst themselves, “See how you accomplish nothing. Behold, the world has gone after him.”
20Now there were certain Greeks amongst those who went up to worship at the feast.
21Therefore, these came to Philip, who was from Bethsaida of Galilee, and asked him, saying, “Sir, we want to see Jesus.”
22Philip came and told Andrew, and in turn, Andrew came with Philip, and they told Jesus.
23Jesus answered them,“The time has come for the Son of Man to be glorified.
24Most certainly I tell you, unless a grain of wheat falls into the earth and dies, it remains by itself alone. But if it dies, it bears much fruit.
25He who loves his life will lose it. He who hates his life in this world will keep it to eternal life.
26If anyone serves me, let him follow me. Where I am, there my servant will also be. If anyone serves me, the Father will honour him.
27“Now my soul is troubled. What shall I say? ‘Father, save me from this time’? But I came to this time for this cause.
28Father, glorify your name!”Then a voice came out of the sky, saying, “I have both glorified it and will glorify it again.”
29Therefore the multitude who stood by and heard it said that it had thundered. Others said, “An angel has spoken to him.”
30Jesus answered,“This voice hasn’t come for my sake, but for your sakes.
31Now is the judgement of this world. Now the prince of this world will be cast out.
32And I, if I am lifted up from the earth, will draw all people to myself.”
33But he said this, signifying by what kind of death he should die.
34The multitude answered him, “We have heard out of the law that the Christ remains forever. How do you say,‘The Son of Man must be lifted up’? Who is this Son of Man?”
35Jesus therefore said to them,“Yet a little while the light is with you. Walk while you have the light, that darkness doesn’t overtake you. He who walks in the darkness doesn’t know where he is going.
36While you have the light, believe in the light, that you may become children of light.”Jesus said these things, and he departed and hid himself from them.
37But though he had done so many signs before them, yet they didn’t believe in him,
38that the word of Isaiah the prophet might be fulfilled, which he spoke:“Lord, who has believed our report?To whom has the arm of the Lord been revealed?”
39For this cause they couldn’t believe, for Isaiah said again:
40“He has blinded their eyes and he hardened their heart,lest they should see with their eyes, and perceive with their heart, and would turn, and I would heal them.”
41Isaiah said these things when he saw his glory, and spoke of him.
42Nevertheless, even many of the rulers believed in him, but because of the Pharisees they didn’t confess it, so that they wouldn’t be put out of the synagogue,
43for they loved men’s praise more than God’s praise.
44Jesus cried out and said,“Whoever believes in me, believes not in me, but in him who sent me.
45He who sees me sees him who sent me.
46I have come as a light into the world, that whoever believes in me may not remain in the darkness.
47If anyone listens to my sayings and doesn’t believe, I don’t judge him. For I came not to judge the world, but to save the world.
48He who rejects me, and doesn’t receive my sayings, has one who judges him. The word that I spoke will judge him in the last day.
49For I spoke not from myself, but the Father who sent me gave me a commandment, what I should say and what I should speak.
50I know that his commandment is eternal life. The things therefore which I speak, even as the Father has said to me, so I speak.”
1Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết.
2Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su ; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người.
3Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm.
4Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói :
5“Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo ?”
6Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp : y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung.
7Đức Giê-su nói : “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy.
8Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có ; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.”
9Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết.
10Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa,
11vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su.
12Hôm sau, dân chúng lũ lượt tuôn đến mừng lễ. Thoạt nghe tin Đức Giê-su tới Giê-ru-sa-lem,
13họ cầm nhành lá thiên tuế ra đón Người và reo hò : *Hoan hô ! Hoan hô ! Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Chúa ! Chúc tụng vua Ít-ra-en !*
14Đức Giê-su gặp một con lừa nhỏ, liền cỡi lên như có lời chép :
15*Hỡi thiếu nữ Xi-on, đừng sợ ! Này Đức Vua của ngươi ngự đến, ngồi trên lưng lừa con*.
16Lúc đầu, các môn đệ không hiểu những điều ấy. Nhưng sau khi Đức Giê-su được tôn vinh, các ông mới nhớ lại là Kinh Thánh đã chép những điều đó về Người, và dân chúng đã làm cho Người đúng y như vậy.
17Vậy, đám đông dân chúng làm chứng cho Đức Giê-su, họ là những người đã có mặt, khi Đức Giê-su gọi anh La-da-rô ra khỏi mồ và làm cho anh trỗi dậy từ cõi chết.
18Sở dĩ dân chúng đi đón Người, là vì họ nghe biết Người đã làm dấu lạ đó.
19Bấy giờ người Pha-ri-sêu bảo nhau : “Các ông thấy chưa : các ông chẳng làm nên trò trống gì cả ! Kìa thiên hạ theo ông ấy hết !”
20Trong số những người lên Giê-ru-sa-lem thờ phượng Thiên Chúa, có mấy người Hy-lạp.
21Họ đến gặp ông Phi-líp-phê, người Bết-xai-đa, miền Ga-li-lê, và xin rằng : “Thưa ông, chúng tôi muốn được gặp ông Giê-su.”
22Ông Phi-líp-phê đi nói với ông An-rê. Ông An-rê cùng với ông Phi-líp-phê đến thưa với Đức Giê-su.
23Đức Giê-su trả lời : “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh !
24Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.
25Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.
26Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.
27“Bây giờ, tâm hồn Thầy xao xuyến ! Thầy biết nói gì đây ? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến.
28Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha.” Bấy giờ có tiếng từ trời vọng xuống : “Ta đã tôn vinh Danh Ta, Ta sẽ còn tôn vinh nữa !”
29Dân chúng đứng ở đó nghe vậy liền nói : “Đó là tiếng sấm !” Người khác lại bảo : “Tiếng một thiên thần nói với ông ta đấy !”
30Đức Giê-su đáp : “Tiếng ấy đã vọng xuống không phải vì tôi, mà vì các người.
31Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài !
32Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.”
33Đức Giê-su nói thế để ám chỉ Người sẽ phải chết cách nào.
34Vậy, dân chúng thưa Người : “Chúng tôi đã học biết trong sách Luật rằng : Đấng Ki-tô phải trường tồn mãi mãi. Thế sao ông lại nói : ‘Con Người phải được giương cao’ ? Con Người đó là ai ?”
35Đức Giê-su bảo họ : “Ánh sáng còn ở giữa các ông ít lâu nữa thôi. Các ông hãy bước đi, bao lâu các ông còn có ánh sáng, kẻo bóng tối bắt chợt các ông. Ai bước đi trong bóng tối, thì không biết mình đi đâu.
36Bao lâu các ông còn có ánh sáng, hãy tin vào ánh sáng, để trở nên con cái ánh sáng.” Nói thế xong, Đức Giê-su rời nơi đó và lánh đi không cho họ thấy.
37Người đã làm ngần ấy dấu lạ trước mặt họ, thế mà họ vẫn không tin vào Người.
38Như vậy là ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a : *Lạy Đức Chúa, ai đã tin lời chúng tôi rao giảng ? Và quyền lực của Đức Chúa đã được tỏ cho ai ?*
39Sở dĩ họ không thể tin là vì ngôn sứ I-sai-a còn nói :
40*Thiên Chúa đã làm cho mắt chúng ra đui mù và lòng chúng ra chai đá, kẻo mắt chúng thấy và lòng chúng hiểu được mà hoán cải, rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành* !
41Ngôn sứ I-sai-a nói những lời đó, vì đã thấy vinh quang của Đức Giê-su, và ông đã nói về Người.
42Tuy nhiên, ngay cả trong giới lãnh đạo Do-thái cũng có nhiều người đã tin vào Đức Giê-su. Nhưng họ không dám xưng ra, vì sợ bị nhóm Pha-ri-sêu khai trừ khỏi hội đường.
43Thật thế, họ chuộng vinh quang của người phàm hơn là vinh quang của Thiên Chúa.
44Đức Giê-su lớn tiếng nói rằng : “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi ;
45ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi.
46Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối.
47Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian.
48Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan toà xét xử người ấy : chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết.
49Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì.
50Và tôi biết : mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi.”
