Acts
章節 8
比較翻譯
1Saul was consenting to his death. A great persecution arose against the assembly which was in Jerusalem in that day. They were all scattered abroad throughout the regions of Judea and Samaria, except for the apostles.
2Devout men buried Stephen and lamented greatly over him.
3But Saul ravaged the assembly, entering into every house and dragged both men and women off to prison.
4Therefore those who were scattered abroad went around preaching the word.
5Philip went down to the city of Samaria and proclaimed to them the Christ.
6The multitudes listened with one accord to the things that were spoken by Philip when they heard and saw the signs which he did.
7For unclean spirits came out of many of those who had them. They came out, crying with a loud voice. Many who had been paralysed and lame were healed.
8There was great joy in that city.
9But there was a certain man, Simon by name, who used to practise sorcery in the city and amazed the people of Samaria, making himself out to be some great one,
10to whom they all listened, from the least to the greatest, saying, “This man is that great power of God.”
11They listened to him because for a long time he had amazed them with his sorceries.
12But when they believed Philip preaching good news concerning God’s Kingdom and the name of Jesus Christ, they were baptised, both men and women.
13Simon himself also believed. Being baptised, he continued with Philip. Seeing signs and great miracles occurring, he was amazed.
14Now when the apostles who were at Jerusalem heard that Samaria had received the word of God, they sent Peter and John to them,
15who, when they had come down, prayed for them, that they might receive the Holy Spirit;
16for as yet he had fallen on none of them. They had only been baptised in the name of Christ Jesus.
17Then they laid their hands on them, and they received the Holy Spirit.
18Now when Simon saw that the Holy Spirit was given through the laying on of the apostles’ hands, he offered them money,
19saying, “Give me also this power, that whomever I lay my hands on may receive the Holy Spirit.”
20But Peter said to him, “May your silver perish with you, because you thought you could obtain the gift of God with money!
21You have neither part nor lot in this matter, for your heart isn’t right before God.
22Repent therefore of this, your wickedness, and ask God if perhaps the thought of your heart may be forgiven you.
23For I see that you are in the poison of bitterness and in the bondage of iniquity.”
24Simon answered, “Pray for me to the Lord, that none of the things which you have spoken happen to me.”
25They therefore, when they had testified and spoken the word of the Lord, returned to Jerusalem, and preached the Good News to many villages of the Samaritans.
26Then an angel of the Lord spoke to Philip, saying, “Arise, and go towards the south to the way that goes down from Jerusalem to Gaza. This is a desert.”
27He arose and went; and behold, there was a man of Ethiopia, a eunuch of great authority under Candace, queen of the Ethiopians, who was over all her treasure, who had come to Jerusalem to worship.
28He was returning and sitting in his chariot, and was reading the prophet Isaiah.
29The Spirit said to Philip, “Go near, and join yourself to this chariot.”
30Philip ran to him, and heard him reading Isaiah the prophet, and said, “Do you understand what you are reading?”
31He said, “How can I, unless someone explains it to me?” He begged Philip to come up and sit with him.
32Now the passage of the Scripture which he was reading was this,“He was led as a sheep to the slaughter.As a lamb before his shearer is silent, so he doesn’t open his mouth.
33In his humiliation, his judgement was taken away.Who will declare His generation? For his life is taken from the earth.”
34The eunuch answered Philip, “Who is the prophet talking about? About himself, or about someone else?”
35Philip opened his mouth, and beginning from this Scripture, preached to him about Jesus.
36As they went on the way, they came to some water; and the eunuch said, “Behold, here is water. What is keeping me from being baptised?”
38He commanded the chariot to stand still, and they both went down into the water, both Philip and the eunuch, and he baptised him.
39When they came up out of the water, the Spirit of the Lord caught Philip away, and the eunuch didn’t see him any more, for he went on his way rejoicing.
40But Philip was found at Azotus. Passing through, he preached the Good News to all the cities until he came to Caesarea.
1Hồi ấy, Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem trải qua một cơn bắt bớ dữ dội. Ngoài các Tông Đồ ra, mọi người đều phải tản mác về các vùng quê miền Giu-đê và Sa-ma-ri.
2Có mấy người sùng đạo chôn cất ông Tê-pha-nô và khóc thương ông thảm thiết.
3Còn ông Sao-lô thì cứ phá hoại Hội Thánh : ông đến từng nhà, lôi cả đàn ông lẫn đàn bà đi tống ngục.
4Vậy những người phải tản mác này đi khắp nơi loan báo lời Chúa.
5Ông Phi-líp-phê xuống một thành miền Sa-ma-ri và rao giảng Đức Ki-tô cho dân cư ở đó.
6Đám đông một lòng chú ý đến những điều ông Phi-líp-phê giảng, bởi được nghe đồn và được chứng kiến những dấu lạ ông làm.
7Thật vậy, các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người trong số những kẻ bị chúng ám. Nhiều người tê bại và tàn tật được chữa lành.
8Trong thành, người ta rất vui mừng.
9Trong thành ấy, có một người tên là Si-môn, vốn dùng phù phép làm cho dân Sa-ma-ri kinh ngạc. Ông ta xưng mình là một nhân vật quan trọng,
10và mọi người từ nhỏ đến lớn đều chú ý đến ông. Họ nói : “Ông này là Quyền năng của Thiên Chúa, Quyền năng được gọi là ‘Vĩ đại’.”
11Họ chú ý đến ông, vì từ khá lâu ông đã dùng phù phép làm cho họ kinh ngạc.
12Nhưng khi họ tin lời ông Phi-líp-phê loan báo Tin Mừng về Nước Thiên Chúa và về danh Đức Giê-su Ki-tô, thì họ đã chịu phép rửa, có cả đàn ông lẫn đàn bà.
13Cả ông Si-môn nữa cũng đã tin theo, và sau khi chịu phép rửa, ông cứ theo sát ông Phi-líp-phê, và kinh ngạc vì được thấy các dấu lạ và các phép mầu vĩ đại xảy ra.
14Các Tông Đồ ở Giê-ru-sa-lem nghe biết dân miền Sa-ma-ri đã đón nhận lời Thiên Chúa, thì cử ông Phê-rô và ông Gio-an đến với họ.
15Khi đến nơi, hai ông cầu nguyện cho họ, để họ nhận được Thánh Thần.
16Vì Thánh Thần chưa ngự xuống một ai trong nhóm họ : họ mới chỉ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giê-su.
17Bấy giờ hai ông đặt tay trên họ, và họ nhận được Thánh Thần.
18Ông Si-môn thấy khi các Tông Đồ đặt tay, thì Thánh Thần được ban xuống, nên ông đem tiền đến biếu các ông
19và nói : “Xin cũng ban quyền ấy cho tôi nữa, để tôi đặt tay cho ai thì người ấy nhận được Thánh Thần.”
20Nhưng ông Phê-rô đáp : “Tiền bạc của anh tiêu tan luôn với anh cho rồi, vì anh tưởng có thể lấy tiền mà mua ân huệ của Thiên Chúa !
21Chẳng có phần chia cho anh, cũng chẳng có phần thừa kế trong việc này đâu, vì lòng anh không ngay thẳng trước mặt Thiên Chúa.
22Vậy anh hãy sám hối về việc xấu ấy của anh, và cầu xin Chúa, may ra Người sẽ tha cho anh tội đã nghĩ như thế trong lòng.
23Thật vậy, tôi thấy anh đang ứ đầy mật đắng và đang bị tội ác trói buộc.”
24Ông Si-môn thưa : “Xin hai ông cầu cùng Chúa cho tôi, để không điều nào trong những điều các ông đã nói giáng xuống trên tôi.”
25Sau khi đã long trọng làm chứng và nói lời Chúa, hai Tông Đồ trở về Giê-ru-sa-lem và loan báo Tin Mừng cho nhiều làng miền Sa-ma-ri.
26Thiên sứ của Chúa nói với ông Phi-líp-phê : “Đứng lên, đi về hướng nam, theo con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Ga-da ; con đường này vắng.”
27Ông đứng lên đi. Khi ấy có một viên thái giám người Ê-thi-óp, làm quan lớn trong triều của bà Can-đa-kê, nữ hoàng nước Ê-thi-óp. Ông này làm tổng quản kho bạc của bà. Ông đã lên Giê-ru-sa-lem hành hương
28và bấy giờ đang trên đường về. Ngồi trên xe nhà, ông đọc sách ngôn sứ I-sai-a.
29Thần Khí nói với ông Phi-líp-phê : “Tiến lên, đuổi kịp xe đó.”
30Ông Phi-líp-phê chạy lại, nghe thấy ông kia đọc sách ngôn sứ I-sai-a, thì hỏi : “Ngài có hiểu điều ngài đọc không ?”
31Ông quan đáp : “Mà làm sao tôi hiểu được, nếu không có người dẫn giải ?” Rồi ông mời ông Phi-líp-phê lên ngồi với mình.
32Đoạn Kinh Thánh ông đang đọc là đoạn này : *Như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng mở miệng kêu ca.*
33*Bởi Người bị hạ xuống, nên bản án của Người đã được huỷ bỏ. Dòng dõi Người, ai sẽ kể lại, vì cuộc sống của Người trên trần gian đã bị chấm dứt.*
34Viên thái giám ngỏ lời với ông Phi-líp-phê : “Xin ông cho biết : vị ngôn sứ nói thế về ai ? Về chính mình hay về một ai khác ?”
35Ông Phi-líp-phê lên tiếng, và khởi từ đoạn Kinh Thánh ấy mà loan báo Tin Mừng Đức Giê-su cho ông.
36Dọc đường, các ông tới một chỗ có nước, viên thái giám mới nói : “Sẵn nước đây, có gì ngăn trở tôi chịu phép rửa không ?”
37Ông Phi-líp-phê đáp : “Nếu ngài tin hết lòng, thì được.” Viên thái giám thưa : “Tôi tin Đức Giê-su Ki-tô là Con Thiên Chúa.”
38Ông truyền dừng xe lại. Ông Phi-líp-phê và viên thái giám, cả hai cùng xuống chỗ có nước, và ông Phi-líp-phê làm phép rửa cho ông quan.
39Khi hai ông lên khỏi nước, Thần Khí Chúa đem ông Phi-líp-phê đi mất, và viên thái giám không còn thấy ông nữa. Nhưng ông tiếp tục cuộc hành trình, lòng đầy hoan hỷ.
40Còn ông Phi-líp-phê thì người ta gặp thấy ở Át-đốt. Ông loan báo Tin Mừng cho mọi thành thị ông đi qua, cho tới khi đến Xê-da-rê.
