Isaiah
章節 16
比較翻譯
1Hãy gửi những chiên con làm cống lễcho người cầm quyền trên vùng từ Sê-la.Gửi chúng ngang qua hoang mạcđến ngọn núi của Si-ôn xinh đẹp.
2Những người nữ Mô-áp như đàn chim bị quăng khỏi tổquanh các bến cạn trên sông Ạt-nôn.
3Họ kêu khóc: “Xin cứu chúng tôi,xin che chở chúng tôi khỏi kẻ thù của chúng tôi.Xin bảo vệ chúng tôi khỏi sự tấn công tàn nhẫn của họ.Xin đừng phản bội chúng tôi vì bây giờ chúng tôi đã trốn chạy.
4Hãy cho dân tị nạn được cư ngụ giữa các người.Xin dấu họ khỏi kẻ thù cho đến khi sự khủng khiếp qua đi.” Khi sự áp bức và việc phá hoại kết thúcvà kẻ xâm lấn sẽ biến mất khỏi mặt đất,
5thì Đức Chúa Trời sẽ lập một hậu tự của Đa-vít làm vua.Người sẽ cai trị với lòng nhân từ và chân lý.Đấng ấy sẽ luôn luôn làm điều công chính,và bênh vực lẽ phải.
6Chúng ta đã nghe sự kiêu ngạo của Mô-áp—về sự ngạo mạn, xấc láo và cuồng bạo của nó.Nhưng tất cả đã chìm trong tủi nhục.
7Vì thế người Mô-áp than khóc.Phải, mỗi người trong Mô-áp đều than khóc vì thèm nhớ bánh trái nho ở Kiệt Ha-rê-sết.Nhưng bây giờ không còn nữa.
8Những cánh đồng của Hết-bôn bị bỏ hoang;những vườn nho tại Síp-ma đã khô cháy.Những lãnh đạo các nước chà đạp Mô-áp—là những gốc nho quý nhất.Dây nho trải dài từ bắc lan đến tận Gia-ê-xevà trải rộng từ hướng đông vào tận hoang mạc.Chồi của nó đâm ra về hướng tâybăng qua bên kia biển.
9Vì thế, Ta khóc than cho Gia-ê-xe và vườn nho Síp-ma;nước mắt Ta rơi vì Hết-bôn và Ê-lê-a-lê.Tiếng hát reo vui của người hái trái mùa hạ không còn nữa.
10Niềm hân hoan mất đisự vui vẻ của mùa gặt không còn nữa.Không còn ai ca hát trong vườn nho,không còn những tiếng la vui nữa, không còn ai đạp nho trong thùng lấy rượu.Vì Ta đã làm dứt tiếng reo vui của người đạp nho.
11Lòng Ta khóc thương Mô-áp như tiếng rên của đàn hạc.Ta sẽ đau thương, thảm sầu vì Kiệt Ha-rê-sết.
12Dù người Mô-áp sẽ thờ phượng tại miếu tà thần của họ,cũng chỉ phí sức mà thôi.Họ sẽ kêu cầu các thần trong đền miếu của họ,nhưng không ai cứu được họ.
13Những lời này Chúa Hằng Hữu đã phán dạy từ lâu.
14Nhưng lần này, Chúa Hằng Hữu phán: “Trong vòng ba năm, vinh quang của Mô-áp sẽ tiêu tan. Từ một dân tộc hùng cường đông đảo ấy chỉ còn lại vài người sống sót.”
1Hãy gởi chiên con phải dâng cho quan cai trị đất nầy, từ Sê-la sang đồng vắng, đến núi của con gái Si-ôn.
2Các con gái Mô-áp tại bến đò Aït-nôn sẽ giống như chim bay tán loạn, và như một lứa chim con bị quăng ra ngoài ổ.
3Ngươi hãy lập mưu, hãy làm sự công bình, đang lúc giữa trưa hãy phủ bóng ngươi như ban đêm; hãy che giấu kẻ bị đuổi; chớ bươi móc kẻ trốn tránh!
4Hãy cho phép những kẻ bị đuổi của ta trú ngụ nơi ngươi! Hãy làm nơi ẩn náu cho Mô-áp khỏi mặt kẻ tàn hại! Vì kẻ cướp giựt đã mất, sự tàn hại đã hết, kẻ giày đạp đã bị diệt khỏi đất nầy.
5Aáy vậy, ngôi sẽ bởi sự nhân từ mà bền lập; và trong trại Đa-vít sẽ có một Đấng lấy lẽ thật ngồi lên, sẽ đoán xét, sẽ tìm sự ngay thẳng, và vội vàng làm sự công bình.
6Chúng ta có nghe sự kiêu ngạo của Mô-áp, nó kiêu ngạo lắm, cũng nghe nó xấc xược, kiêu căng, giận dữ; sự khoe khoang của nó là vô ích.
7Vậy nên Mô-áp sẽ than khóc vì Mô-áp, ai nấy đều than khóc; các ngươi hãy khóc, hãy thở than vì sự mất bánh trái nho của Kiệt-Ha-rê-sết!
8Vì ruộng nương của Hết-bôn và cây nho của Síp-ma đều mòn mỏi; ngày trước nó giàng ra tới Gia-ê-xe, lan ra tới đồng vắng, chồi tược đâm ra tới bên kia biển, mà bây giờ vua chúa các nước đã bẻ gãy nhánh tốt.
9Vậy nên ta vì cây nho của Síp-ma mà khóc lóc như Gia-ê-xe. Hỡi Hết-bôn, hỡi Ê-lê-a-lê, ta sẽ tưới nước mắt ta trên các ngươi; vì đang lúc trái mùa hạ và mùa gặt thì có tiếng reo của giặc xảy đến.
10Sự vui mừng hớn hở đã cất khỏi ruộng tốt; trong vườn nho chẳng còn hò hát, reo vui, kẻ đạp rượu chẳng còn đạp trong thùng; ta đã làm dứt tiếng reo vui.
11Cho nên lòng ta vì Mô-áp kêu vang như đàn cầm, ruột ta vì Kiệt-Hê-re cũng vậy.
12Vì dầu Mô-áp chịu mệt nhọc đặng đi đến nơi cao, dầu vào trong nơi thánh mình để cầu nguyện, cũng chẳng được nhậm!
13Aáy là lời mà xưa kia Đức Giê-hô-va đã phán về Mô-áp.
14Bây giờ thì Đức Giê-hô-va phán như vầy: Trong ba năm, kể như năm kẻ ở mướn, sự vinh hiển của Mô-áp với cả đoàn dân đông của nó sẽ bị khinh hèn; và số còn sót lại sẽ ít lắm, không kể ra gì.
