文章資料表

Matthew

章節 20

Protestant · KJV

比較翻譯

兩欄都遵循同一本書、章節和詩句。

KJVKing James Version主要譯本

1For the kingdom of heaven is like unto a man that is an householder, which went out early in the morning to hire labourers into his vineyard.

2And when he had agreed with the labourers for a penny a day, he sent them into his vineyard.

3And he went out about the third hour, and saw others standing idle in the marketplace,

4And said unto them; Go ye also into the vineyard, and whatsoever is right I will give you. And they went their way.

5Again he went out about the sixth and ninth hour, and did likewise.

6And about the eleventh hour he went out, and found others standing idle, and saith unto them, Why stand ye here all the day idle?

7They say unto him, Because no man hath hired us. He saith unto them, Go ye also into the vineyard; and whatsoever is right, that shall ye receive.

8So when even was come, the lord of the vineyard saith unto his steward, Call the labourers, and give them their hire, beginning from the last unto the first.

9And when they came that were hired about the eleventh hour, they received every man a penny.

10But when the first came, they supposed that they should have received more; and they likewise received every man a penny.

11And when they had received it, they murmured against the goodman of the house,

12Saying, These last have wrought but one hour, and thou hast made them equal unto us, which have borne the burden and heat of the day.

13But he answered one of them, and said, Friend, I do thee no wrong: didst not thou agree with me for a penny?

14Take that thine is, and go thy way: I will give unto this last, even as unto thee.

15Is it not lawful for me to do what I will with mine own? Is thine eye evil, because I am good?

16So the last shall be first, and the first last: for many be called, but few chosen.

17¶ And Jesus going up to Jerusalem took the twelve disciples apart in the way, and said unto them,

18Behold, we go up to Jerusalem; and the Son of man shall be betrayed unto the chief priests and unto the scribes, and they shall condemn him to death,

19And shall deliver him to the Gentiles to mock, and to scourge, and to crucify him: and the third day he shall rise again.

20¶ Then came to him the mother of Zebedee’s children with her sons, worshipping him, and desiring a certain thing of him.

21And he said unto her,What wilt thou?She saith unto him, Grant that these my two sons may sit, the one on thy right hand, and the other on the left, in thy kingdom.

22But Jesus answered and said,Ye know not what ye ask. Are ye able to drink of the cup that I shall drink of, and to be baptized with the baptism that I am baptized with?They say unto him, We are able.

23And he saith unto them,Ye shall drink indeed of my cup, and be baptized with the baptism that I am baptized with: but to sit on my right hand, and on my left, is not mine to give, but it shall be given to them for whom it is prepared of my Father.

24And when the ten heard it, they were moved with indignation against the two brethren.

25But Jesus called them unto him, and said,Ye know that the princes of the Gentiles exercise dominion over them, and they that are great exercise authority upon them.

26But it shall not be so among you: but whosoever will be great among you, let him be your minister;

27And whosoever will be chief among you, let him be your servant:

28Even as the Son of man came not to be ministered unto, but to minister, and to give his life a ransom for many.

29And as they departed from Jericho, a great multitude followed him.

30¶ And, behold, two blind men sitting by the way side, when they heard that Jesus passed by, cried out, saying, Have mercy on us, O Lord, thou Son of David.

31And the multitude rebuked them, because they should hold their peace: but they cried the more, saying, Have mercy on us, O Lord, thou Son of David.

32And Jesus stood still, and called them, and said,What will ye that I shall do unto you?

33They say unto him, Lord, that our eyes may be opened.

34So Jesus had compassion on them, and touched their eyes: and immediately their eyes received sight, and they followed him.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)比較翻譯

1“Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình.

2Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc.

3Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ.

4Ông cũng bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.’

5Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy.

6Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ : ‘Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết ?’

7Họ đáp : ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Ông bảo họ : ‘Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho !’

8Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý : ‘Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.’

9Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền.

10Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền.

11Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ :

12‘Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.’

13Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ : ‘Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao ?

14Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó.

15Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao ? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?’

16Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót. \[Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.]”

17Lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông :

18“Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người,

19sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.”

20Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều.

21Người hỏi bà : “Bà muốn gì ?” Bà thưa : “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.”

22Đức Giê-su bảo : “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp : “Thưa uống nổi.”

23Đức Giê-su bảo : “Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.”

24Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó.

25Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân.

26Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.

27Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.

28Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

29Khi Đức Giê-su và môn đệ ra khỏi thành Giê-ri-khô, dân chúng lũ lượt đi theo Người.

30Và kìa có hai người mù ngồi ở vệ đường, vừa nghe Đức Giê-su đi ngang qua đó, liền kêu lên rằng : “Lạy Ngài, lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương chúng tôi !”

31Đám đông quát nạt, bảo họ im đi, nhưng họ càng kêu lớn hơn nữa : “Lạy Ngài, lạy Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương chúng tôi !”

32Đức Giê-su dừng lại, gọi họ đến và nói : “Các anh muốn tôi làm gì cho các anh ?”

33Họ thưa : “Lạy Ngài, xin cho mắt chúng tôi được mở ra !”

34Đức Giê-su chạnh lòng thương, sờ vào mắt họ ; tức khắc, họ nhìn thấy được và đi theo Người.

經文已複製到剪貼簿