Matthew
章節 15
比較翻譯
1Then came to him from Jerusalem scribes and Pharisees, saying:
2Why do thy disciples transgress the tradition of the ancients? For they wash not their hands when they eat bread.
3But he answering, said to them: Why do you also transgress the commandment of God for your tradition? For God said:
4Honour thy father and mother: And: He that shall curse father or mother, let him die the death.
5But you say: Whosoever shall say to father or mother, The gift whatsoever proceedeth from me, shall profit thee.
6And he shall not honour his father or his mother: and you have made void the commandment of God for your tradition.
7Hypocrites, well hath Isaias prophesied of you, saying:
8This people honoureth me with their lips: but their heart is far from me.
9And in vain do they worship me, teaching doctrines and commandments of men.
10And having called together the multitudes unto him, he said to them: Hear ye and understand.
11Not that which goeth into the mouth defileth a man: but what cometh out of the mouth, this defileth a man.
12Then came his disciples, and said to him: Dost thou know that the Pharisees, when they heard this word, were scandalized?
13But he answering them, said: Every plant which my heavenly Father hath not planted, shall be rooted up.
14Let them alone: they are blind, and leaders of the blind. And if the blind lead the blind, both will fall into the pit.
15And Peter answering, said to him: Expound to us this parable.
16But he said: Are you also yet without understanding?
17Do you not understand, that whatsoever entereth into the mouth, goeth into the belly, and is cast out into the privy?
18But the things which proceed out of the mouth, come forth from the heart, and those things defile a man.
19For from the heart come forth evil thoughts, murders, adulteries, fornications, thefts, false testimonies, blasphemies.
20These are the things that defile a man. But to eat with unwashed hands doth not defile a man.
21And Jesus went from thence, and retired into the coasts of Tyre and Sidon.
22And behold a woman of Canaan who came out of those coasts, crying out, said to him: Have mercy on me, O Lord, thou son of David: my daughter is grieviously troubled by the devil.
23Who answered her not a word. And his disciples came and besought him, saying: Send her away, for she crieth after us:
24And he answering, said: I was not sent but to the sheep that are lost of the house of Israel.
25But she came and adored him, saying: Lord, help me.
26Who answering, said: It is not good to take the bread of the children, and to cast it to the dogs.
27But she said: Yea, Lord; for the whelps also eat of the crumbs that fall from the table of their masters.
28Then Jesus answering, said to her: O woman, great is thy faith: be it done to thee as thou wilt: and her daughter was cured from that hour.
29And when Jesus had passed away from thence, he came nigh the sea of Galilee. And going up into a mountain, he sat there.
30And there came to him great multitudes, having with them the dumb, the blind, the lame, the maimed, and many others: and they cast them down at his feet, and he healed them:
31So that the multitudes marvelled seeing the dumb speak, the lame walk, and the blind see: and they glorified the God of Israel.
32And Jesus called together his disciples, and said: I have compassion on the multitudes, because they continue with me now three days, and have not what to eat, and I will not send them away fasting, lest they faint in the way.
33And the disciples say unto him: Whence then should we have so many loaves in the desert, as to fill so great a multitude?
34And Jesus said to them: How many loaves have you? But they said: Seven, and a few little fishes.
35And he commanded the multitude to sit down upon the ground.
36And taking the seven loaves and the fishes, and giving thanks, he brake, and gave to his disciples, and the disciples to the people.
37And they did all eat, and had their fill. And they took up seven baskets full, of what remained of the fragments.
38And they that did eat, were four thousand men, beside children and women.
39And having dismissed the multitude, he went up into a boat, and came into the coasts of Magedan.
1Bấy giờ có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng :
2“Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa ?”
3Người trả lời : “Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa ?
4Quả thế, Thiên Chúa dạy : *Ngươi hãy thờ cha kính mẹ ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử.*
5Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Ai nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi,
6thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa.’ Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.
7Những kẻ đạo đức giả kia, ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông rằng :
8*Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta.*
9*Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.”*
10Sau đó, Đức Giê-su gọi đám đông lại mà bảo : “Hãy nghe và hiểu cho rõ :
11Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.”
12Bấy giờ các môn đệ đến gần Đức Giê-su mà thưa rằng : “Thầy có biết không ? Những người Pha-ri-sêu đã vấp phạm khi nghe Thầy nói lời ấy.”
13Đức Giê-su đáp : “Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi.
14Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố.”
15Ông Phê-rô thưa với Người : “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cho chúng con.”
16Đức Giê-su đáp : “Cả anh em nữa, bây giờ mà anh em vẫn còn ngu tối sao ?
17Anh em không hiểu rằng bất cứ cái gì vào miệng thì xuống bụng, rồi bị thải ra ngoài sao ?
18Còn những cái gì từ miệng xuất ra, là phát xuất tự lòng, chính những cái ấy mới làm cho con người ra ô uế.
19Vì tự lòng phát xuất những ý định gian tà, những tội giết người, ngoại tình, tà dâm, trộm cắp, làm chứng gian và vu khống.
20Đó mới là những cái làm cho con người ra ô uế ; còn ăn mà không rửa tay thì không làm cho con người ra ô uế.”
21Ra khỏi đó, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn,
22thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng : “Lạy Ngài là Con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi ! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm !”
23Các môn đệ lại gần xin với Người rằng : “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi !”
24Người đáp : “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.”
25Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng : “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi !”
26Người đáp : “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”
27Bà ấy nói : “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.”
28Bấy giờ Đức Giê-su đáp : “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi.
29Đức Giê-su xuống khỏi miền ấy, đến ven biển hồ Ga-li-lê. Người lên núi và ngồi ở đó.
30Có những đám người đông đảo kéo đến cùng Người, đem theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa. Họ đặt những kẻ ấy dưới chân Người và Người chữa lành,
31khiến đám đông phải kinh ngạc vì thấy kẻ câm nói được, người tàn tật được lành, người què đi được, người mù xem thấy. Và họ tôn vinh Thiên Chúa của Ít-ra-en.
32Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói : “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn. Thầy không muốn giải tán họ, để họ nhịn đói mà về, sợ rằng họ bị xỉu dọc đường.”
33Các môn đệ thưa : “Trong nơi hoang vắng này, chúng con lấy đâu ra đủ bánh cho đám đông như vậy ăn no ?”
34Đức Giê-su hỏi : “Anh em có mấy chiếc bánh ?” Các ông đáp : “Thưa có bảy chiếc bánh và một ít cá nhỏ.”
35Bấy giờ, Người truyền cho đám đông ngồi xuống đất.
36Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh và mấy con cá, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông.
37Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được bảy thúng đầy.
38Số người ăn có tới bốn ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.
39Sau khi giải tán đám đông, Đức Giê-su lên thuyền, sang miền Ma-ga-đan.
