Acts
章節 16
比較翻譯
1And he came to Derbe and Lystra. And behold, there was a certain disciple there named Timothy, the son of a Jewish woman that believed; but his father was a Gentile.
2To this man the brethren that were in Lystra and Iconium, gave a good testimony.
3Him Paul would have to go along with him: and taking him he circumcised him, because of the Jews who were in those places. For they all knew that his father was a Gentile.
4And as they passed through the cities, they delivered unto them the decrees for to keep, that were decreed by the apostles and ancients who were at Jerusalem.
5And the churches were confirmed in faith, and increased in number daily.
6And when they had passed through Phrygia, and the country of Galatia, they were forbidden by the Holy Ghost to preach the word in Asia.
7And when they were come into Mysia, they attempted to go into Bythynia, and the Spirit of Jesus suffered them not.
8And when they had passed through Mysia, they went down to Troas.
9And a vision was shewed to Paul in the night, which was a man of Macedonia standing and beseeching him, and saying: Pass over into Macedonia, and help us.
10And as soon as he had seen the vision, immediately we sought to go into Macedonia, being assured that God had called us to preach the gospel to them.
11And sailing from Troas, we came with a straight course to Samothracia, and the day following to Neapolis;
12And from thence to Philippi, which is the chief city of part of Macedonia, a colony. And we were in this city some days conferring together.
13And upon the sabbath day, we went forth without the gate by a river side, where it seemed that there was prayer; and sitting down, we spoke to the women that were assembled.
14And a certain woman named Lydia, a seller of purple, of the city of Thyatira, one that worshipped God, did hear: whose heart the Lord opened to attend to those things which were said by Paul.
15And when she was baptized, and her household, she besought us, saying: If you have judged me to be faithful to the Lord, come into my house, and abide there. And she constrained us.
16And it came to pass, as we went to prayer, a certain girl, having a pythonical spirit, met us, who brought to her masters much gain by divining.
17This same following Paul and us, cried out, saying: These men are the servants of the most high God, who preach unto you the way of salvation.
18And this she did many days. But Paul being grieved, turned, and said to the spirit: I command thee, in the name of Jesus Christ, to go out from her. And he went out the same hour.
19But her masters, seeing that the hope of their gain was gone, apprehending Paul and Silas, brought them into the marketplace to the rulers.
20And presenting them to the magistrates, they said: These men disturb our city, being Jews;
21And preach a fashion which it is not lawful for us to receive nor observe, being Romans.
22And the people ran together against them; and the magistrates rending off their clothes, commanded them to be beaten with rods.
23And when they had laid many stripes upon them, they cast them into prison, charging the gaoler to keep them diligently.
24Who having received such a charge, thrust them into the inner prison, and made their feet fast in the stocks.
25And at midnight, Paul and Silas praying, praised God. And they that were in prison, heard them.
26And suddenly there was a great earthquake, so that the foundations of the prison were shaken. And immediately all the doors were opened, and the bands of all were loosed.
27And the keeper of the prison, awaking out of his sleep, and seeing the doors of the prison open, drawing his sword, would have killed himself, supposing that the prisoners had been fled.
28But Paul cried with a loud voice, saying: Do thyself no harm, for we all are here.
29Then calling for a light, he went in, and trembling, fell down at the feet of Paul and Silas.
30And bringing them out, he said: Masters, what must I do, that I may be saved?
31But they said: Believe in the Lord Jesus, and thou shalt be saved, and thy house.
32And they preached the word of the Lord to him and to all that were in his house.
33And he, taking them the same hour of the night, washed their stripes, and himself was baptized, and all his house immediately.
34And when he had brought them into his own house, he laid the table for them, and rejoiced with all his house, believing God.
35And when the day was come, the magistrates sent the serjeants, saying, Let those men go.
36And the keeper of the prison told these words to Paul: The magistrates have sent to let you go; now therefore depart, and go in peace.
37But Paul said to them: They have beaten us publicly, uncondemned, men that are Romans, and have cast us into prison: and now do they thrust us out privately? Not so; but let them come,
38And let us out themselves. And the serjeants told these words to the magistrates. And they were afraid, hearing that they were Romans.
39And coming, they besought them; and bringing them out, they desired them to depart out of the city.
40And they went out of the prison, and entered into the house of Lydia; and having seen the brethren, they comforted them, and departed.
1Ông đến Đéc-bê, rồi đến Lýt-ra. Ở đó có một môn đệ tên là Ti-mô-thê, mẹ là người Do-thái đã tin Chúa, còn cha là người Hy-lạp.
2Ông được các anh em ở Lýt-ra và I-cô-ni-ô chứng nhận là tốt.
3Ông Phao-lô muốn ông ấy cùng lên đường với mình, nên đã đem ông đi làm phép cắt bì, vì nể các người Do-thái ở những nơi ấy ; thật vậy, ai cũng biết cha ông là người Hy-lạp.
4Khi đi qua các thành, các ông truyền lại cho các anh em những chỉ thị đã được các Tông Đồ và kỳ mục ở Giê-ru-sa-lem ban bố, để họ tuân giữ.
5Vậy các Hội Thánh được vững mạnh trong đức tin và mỗi ngày thêm đông số.
6Các ông đi qua miền Phy-ghi-a và Ga-lát, vì Thánh Thần ngăn cản không cho các ông rao giảng lời Chúa ở A-xi-a.
7Khi tới sát ranh giới My-xi-a, các ông thử vào miền Bi-thy-ni-a, nhưng Thần Khí Đức Giê-su không cho phép.
8Các ông bèn đi qua miền My-xi-a mà xuống Trô-a.
9Ban đêm, ông Phao-lô thấy một thị kiến : Một người miền Ma-kê-đô-ni-a đứng đó, mời ông rằng : “Xin ông sang Ma-kê-đô-ni-a giúp chúng tôi !”
10Sau khi ông thấy thị kiến đó, lập tức chúng tôi tìm cách đi Ma-kê-đô-ni-a, vì hiểu ra rằng Thiên Chúa kêu gọi chúng tôi loan báo Tin Mừng cho họ.
11Xuống tàu ở Trô-a, chúng tôi đi thẳng đến đảo Xa-mốt-ra-kê, rồi hôm sau đến Nê-a-pô-li.
12Từ đó chúng tôi đi Phi-líp-phê là thị trấn quan trọng nhất trong hạt ấy của tỉnh Ma-kê-đô-ni-a, và là thuộc địa Rô-ma. Chúng tôi ở lại thành đó mấy ngày.
13Ngày sa-bát, chúng tôi ra khỏi cổng thành, men theo bờ sông, đến một chỗ chúng tôi đoán chừng có nơi cầu nguyện. Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện với những phụ nữ đang họp nhau tại đó.
14Có một bà tên là Ly-đi-a, quê ở Thy-a-ti-ra, chuyên buôn bán vải điều. Bà là người tôn thờ Thiên Chúa ; bà nghe, và Chúa mở lòng cho bà để bà chú ý đến những lời ông Phao-lô nói.
15Sau khi bà và cả nhà đã chịu phép rửa, bà mời chúng tôi : “Các ông đã coi tôi là một tín hữu Chúa, thì xin các ông đến ở nhà tôi.” Và bà ép chúng tôi phải nhận lời.
16Một hôm, đang khi chúng tôi đi tới nơi cầu nguyện, một đầy tớ gái đón gặp chúng tôi ; cô ta bị quỷ thần ốp, và thuật bói toán của cô làm lợi nhiều cho các chủ của cô.
17Cô lẽo đẽo theo ông Phao-lô và chúng tôi mà kêu : “Các ông này là tôi tớ Thiên Chúa Tối Cao ; họ loan báo cho các người con đường cứu độ.”
18Cô cứ làm thế trong nhiều ngày. Bực mình, ông Phao-lô quay lại bảo quỷ : “Nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, ta truyền cho ngươi phải xuất khỏi người này !” Ngay lúc ấy, quỷ thần liền xuất.
19Các chủ của cô thấy hy vọng kiếm lợi đã tiêu tan, liền túm lấy ông Phao-lô và ông Xi-la mà lôi đến quảng trường, đưa ra trước nhà chức trách.
20Họ điệu hai ông đến các quan toà và nói : “Những người này gây xáo trộn trong thành phố chúng ta ; họ là người Do-thái,
21và họ truyền bá những tập tục mà người Rô-ma chúng ta không được phép chấp nhận và thi hành.”
22Đám đông nổi lên chống hai ông. Các quan toà, sau khi đã cho lột áo hai ông, thì ra lệnh đánh đòn.
23Khi đã đánh nhừ tử, họ tống hai ông vào ngục, và truyền cho viên cai ngục phải canh giữ cẩn thận.
24Được lệnh đó, người này tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại.
25Vào quãng nửa đêm, ông Phao-lô và ông Xi-la hát thánh ca cầu nguyện với Thiên Chúa ; các người tù nghe hai ông hát.
26Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến nền móng nhà tù phải rung chuyển. Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người bật tung ra.
27Viên cai ngục choàng dậy và thấy các cửa ngục mở toang, liền rút gươm định tự tử, vì tưởng rằng các người tù đã trốn đi.
28Nhưng ông Phao-lô lớn tiếng bảo : “Ông chớ hại mình làm chi : chúng tôi còn cả đây mà !”
29Viên cai ngục bảo lấy đèn, nhảy bổ vào, run rẩy sấp mình dưới chân ông Phao-lô và ông Xi-la,
30rồi đưa hai ông ra ngoài và nói : “Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu độ ?”
31Hai ông đáp : “Hãy tin vào Chúa Giê-su, thì ông và cả nhà sẽ được cứu độ.”
32Hai ông liền giảng lời Chúa cho viên cai ngục cùng mọi người trong nhà ông ấy.
33Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà.
34Rồi ông ấy đưa hai ông lên nhà, dọn bàn ăn. Ông và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.
35Sáng ngày ra, các quan toà sai vệ binh đến nói với viên cai ngục : “Thả những người ấy ra !”
36Viên cai ngục báo tin ấy cho ông Phao-lô : “Các quan toà sai người đến bảo thả các ngài. Vậy bây giờ xin các ngài ra và đi bình an.”
37Nhưng ông Phao-lô nói với họ : “Chúng tôi là những công dân Rô-ma, không có án gì cả, mà họ đã đánh đòn chúng tôi trước công chúng, rồi tống ngục. Bây giờ họ lại lén lút tống chúng tôi ra ! Không được ! Họ phải đích thân đến đưa chúng tôi ra !”
38Các vệ binh trình lại những lời ấy cho các quan toà. Những ông này sợ hãi khi nghe biết hai ông là công dân Rô-ma.
39Họ bèn đến xin lỗi, rồi đưa hai ông ra và xin hai ông rời khỏi thành phố.
40Ra khỏi ngục, hai ông đến nhà bà Ly-đi-a ; sau khi gặp các anh em và khuyên nhủ họ, hai ông ra đi.
