文章資料表

Mark

章節 6

Protestant · CUV

比較翻譯

兩欄都遵循同一本書、章節和詩句。

CUV新標點和合本

拿撒勒人厭棄耶穌

1耶穌離開那裏,來到自己的家鄉;門徒也跟從他。

2到了安息日,他在會堂裏教訓人。眾人聽見,就甚希奇,說:「這人從哪裏有這些事呢?所賜給他的是甚麼智慧?他手所做的是何等的異能呢?

3這不是那木匠嗎?不是馬利亞的兒子雅各、約西、猶大、西門的長兄嗎?他妹妹們不也是在我們這裏嗎?」他們就厭棄他。

4耶穌對他們說:「大凡先知,除了本地、親屬、本家之外,沒有不被人尊敬的。」

5耶穌就在那裏不得行甚麼異能,不過按手在幾個病人身上,治好他們。

6他也詫異他們不信,就往周圍鄉村教訓人去了。

耶穌差遣十二門徒

7耶穌叫了十二個門徒來,差遣他們兩個兩個地出去,也賜給他們權柄,制伏污鬼;

8並且囑咐他們:「行路的時候不要帶食物和口袋,腰袋裏也不要帶錢,除了柺杖以外,甚麼都不要帶;

9只要穿鞋,也不要穿兩件褂子」;

10又對他們說:「你們無論到何處,進了人的家,就住在那裏,直到離開那地方。

11何處的人不接待你們,不聽你們,你們離開那裏的時候,就把腳上的塵土跺下去,對他們作見證。」

12門徒就出去傳道,叫人悔改,

13又趕出許多的鬼,用油抹了許多病人,治好他們。

施洗約翰的死

14耶穌的名聲傳揚出來。希律王聽見了,就說:「施洗的約翰從死裏復活了,所以這些異能由他裏面發出來。」

15但別人說:「是以利亞。」又有人說:「是先知,正像先知中的一位。」

16希律聽見卻說:「是我所斬的約翰,他復活了。」

17先是希律為他兄弟腓力的妻子希羅底的緣故,差人去拿住約翰,鎖在監裏,因為希律已經娶了那婦人。

18約翰曾對希律說:「你娶你兄弟的妻子是不合理的。」

19於是希羅底懷恨他,想要殺他,只是不能;

20因為希律知道約翰是義人,是聖人,所以敬畏他,保護他,聽他講論,就多照着行,並且樂意聽他。

21有一天,恰巧是希律的生日,希律擺設筵席,請了大臣和千夫長,並加利利作首領的。

22希羅底的女兒進來跳舞,使希律和同席的人都歡喜。王就對女子說:「你隨意向我求甚麼,我必給你。」

23又對她起誓說:「隨你向我求甚麼,就是我國的一半,我也必給你。」

24她就出去對她母親說:「我可以求甚麼呢?」她母親說:「施洗約翰的頭。」

25她就急忙進去見王,求他說:「我願王立時把施洗約翰的頭放在盤子裏給我。」

26王就甚憂愁;但因他所起的誓,又因同席的人,就不肯推辭,

27隨即差一個護衛兵,吩咐拿約翰的頭來。護衛兵就去,在監裏斬了約翰,

28把頭放在盤子裏,拿來給女子,女子就給她母親。

29約翰的門徒聽見了,就來把他的屍首領去,葬在墳墓裏。

耶穌給五千人吃飽

30使徒聚集到耶穌那裏,將一切所做的事、所傳的道全告訴他。

31他就說:「你們來,同我暗暗地到曠野地方去歇一歇。」這是因為來往的人多,他們連吃飯也沒有工夫。

32他們就坐船,暗暗地往曠野地方去。

33眾人看見他們去,有許多認識他們的,就從各城步行,一同跑到那裏,比他們先趕到了。

34耶穌出來,見有許多的人,就憐憫他們,因為他們如同羊沒有牧人一般,於是開口教訓他們許多道理。

35天已經晚了,門徒進前來,說:「這是野地,天已經晚了,

36請叫眾人散開,他們好往四面鄉村裏去,自己買甚麼吃。」

37耶穌回答說:「你們給他們吃吧。」門徒說:「我們可以去買二十兩銀子的餅給他們吃嗎?」

38耶穌說:「你們有多少餅,可以去看看。」他們知道了,就說:「五個餅,兩條魚。」

39耶穌吩咐他們,叫眾人一幫一幫地坐在青草地上。

40眾人就一排一排地坐下,有一百一排的,有五十一排的。

41耶穌拿着這五個餅,兩條魚,望着天祝福,擘開餅,遞給門徒,擺在眾人面前,也把那兩條魚分給眾人。

42他們都吃,並且吃飽了。

43門徒就把碎餅碎魚收拾起來,裝滿了十二個籃子。

44吃餅的男人共有五千。

耶穌在海上行走

45耶穌隨即催門徒上船,先渡到那邊伯賽大去,等他叫眾人散開。

46他既辭別了他們,就往山上去禱告。

47到了晚上,船在海中,耶穌獨自在岸上;

48看見門徒因風不順,搖櫓甚苦。夜裏約有四更天,就在海面上走,往他們那裏去,意思要走過他們去。

49但門徒看見他在海面上走,以為是鬼怪,就喊叫起來;

50因為他們都看見了他,且甚驚慌。耶穌連忙對他們說:「你們放心!是我,不要怕!」

51於是到他們那裏,上了船,風就住了;他們心裏十分驚奇。

52這是因為他們不明白那分餅的事,心裏還是愚頑。

治好革尼撒勒的病人

53既渡過去,來到革尼撒勒地方,就靠了岸,

54一下船,眾人認得是耶穌,

55就跑遍那一帶地方,聽見他在何處,便將有病的人用褥子抬到那裏。

56凡耶穌所到的地方,或村中,或城裏,或鄉間,他們都將病人放在街市上,求耶穌只容他們摸他的衣裳繸子;凡摸着的人就都好了。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Đức Giê-su ra khỏi đó và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo.

2Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói : “Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao ? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì ?

3Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a, và anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao ? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ?” Và họ vấp ngã vì Người.

4Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.”

5Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó ; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ.

6Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

7Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ.

8Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy ; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng ;

9được đi dép, nhưng không được mặc hai áo.

10Người bảo các ông : “Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi.

11Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ.”

12Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn hối cải.

13Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.

14Vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.”

15Kẻ khác nói : “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.”

16Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !”

17Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê,

18mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !”

19Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được.

20Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê.

22Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.”

23Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.”

24Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.”

25Lập tức, cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.”

26Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô.

27Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục,

28bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ.

29Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

30Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy.

31Người bảo các ông : “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa.

32Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng.

33Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài.

34Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

35Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa : “Ở đây hoang vắng và bây giờ đã khá muộn.

36Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn.”

37Người đáp : “Thì chính anh em hãy cho họ ăn đi !” Các ông nói với Người : “Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao ?”

38Người bảo các ông : “Anh em có mấy chiếc bánh ? Đi coi xem !” Khi biết rồi, các ông thưa : “Có năm chiếc bánh và hai con cá.”

39Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh.

40Họ ngồi xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi.

41Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người.

42Ai nấy đều ăn và được no nê.

43Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư.

44Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông.

45Lập tức, Đức Giê-su bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia về phía thành Bết-xai-đa trước, trong lúc Người giải tán đám đông.

46Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện.

47Chiều đến, chiếc thuyền đang ở giữa Biển Hồ, chỉ còn một mình Người ở trên đất.

48Người thấy các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược, nên vào khoảng canh tư đêm ấy, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông và Người định vượt các ông.

49Nhưng khi các ông thấy Người đi trên mặt biển, lại tưởng là ma, thì la lên.

50Quả thế, tất cả các ông đều nhìn thấy Người và đều hoảng hốt. Lập tức, Người bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !”

51Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. Các ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt,

52vì các ông đã không hiểu ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều : lòng trí các ông còn ngu muội !

53Khi qua biển rồi, Đức Giê-su và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghen-nê-xa-rét và lên bờ.

54Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su.

55Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó.

56Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người ; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

經文已複製到剪貼簿