Luke
章節 22
比較翻譯
1Now the feast of unleavened bread drew nigh, which is called the Passover.
2And the chief priests and the scribes sought how they might put him to death; for they feared the people.
3And Satan entered into Judas who was called Iscariot, being of the number of the twelve.
4And he went away, and communed with the chief priests and captains, how he might deliver him unto them.
5And they were glad, and covenanted to give him money.
6And he consented, and sought opportunity to deliver him unto them in the absence of the multitude.
7And the day of unleavened bread came, on which the passover must be sacrificed.
8And he sent Peter and John, saying, Go and make ready for us the passover, that we may eat.
9And they said unto him, Where wilt thou that we make ready?
10And he said unto them, Behold, when ye are entered into the city, there shall meet you a man bearing a pitcher of water; follow him into the house whereinto he goeth.
11And ye shall say unto the master of the house, The Teacher saith unto thee, Where is the guest-chamber, where I shall eat the passover with my disciples?
12And he will show you a large upper room furnished: there make ready.
13And they went, and found as he had said unto them: and they made ready the passover.
14And when the hour was come, he sat down, and the apostles with him.
15And he said unto them, With desire I have desired to eat this passover with you before I suffer:
16for I say unto you, I shall not eat it, until it be fulfilled in the kingdom of God.
17And he received a cup, and when he had given thanks, he said, Take this, and divide it among yourselves:
18for I say unto you, I shall not drink from henceforth of the fruit of the vine, until the kingdom of God shall come.
19And he took bread, and when he had given thanks, he brake it, and gave to them, saying, This is my body which is given for you: this do in remembrance of me.
20And the cup in like manner after supper, saying, This cup is the new covenant in my blood, even that which is poured out for you.
21But behold, the hand of him that betrayeth me is with me on the table.
22For the Son of man indeed goeth, as it hath been determined: but woe unto that man through whom he is betrayed!
23And they began to question among themselves, which of them it was that should do this thing.
24And there arose also a contention among them, which of them was accounted to be greatest.
25And he said unto them, The kings of the Gentiles have lordship over them; and they that have authority over them are called Benefactors.
26But ye shall not be so: but he that is the greater among you, let him become as the younger; and he that is chief, as he that doth serve.
27For which is greater, he that sitteth at meat, or he that serveth? is not he that sitteth at meat? but I am in the midst of you as he that serveth.
28But ye are they that have continued with me in my temptations;
29and I appoint unto you a kingdom, even as my Father appointed unto me,
30that ye may eat and drink at my table in my kingdom; and ye shall sit on thrones judging the twelve tribes of Israel.
31Simon, Simon, behold, Satan asked to have you, that he might sift you as wheat:
32but I made supplication for thee, that thy faith fail not; and do thou, when once thou hast turned again, establish thy brethren.
33And he said unto him, Lord, with thee I am ready to go both to prison and to death.
34And he said, I tell thee, Peter, the cock shall not crow this day, until thou shalt thrice deny that thou knowest me.
35And he said unto them, When I sent you forth without purse, and wallet, and shoes, lacked ye anything? And they said, Nothing.
36And he said unto them, But now, he that hath a purse, let him take it, and likewise a wallet; and he that hath none, let him sell his cloak, and buy a sword.
37For I say unto you, that this which is written must be fulfilled in me, And he was reckoned with transgressors: for that which concerneth me hath fulfilment.
38And they said, Lord, behold, here are two swords. And he said unto them, It is enough.
39And he came out, and went, as his custom was, unto the mount of Olives; and the disciples also followed him.
40And when he was at the place, he said unto them, Pray that ye enter not into temptation.
41And he was parted from them about a stone’s cast; and he kneeled down and prayed,
42saying, Father, if thou be willing, remove this cup from me: nevertheless not my will, but thine, be done.
43And there appeared unto him an angel from heaven, strengthening him.
44And being in an agony he prayed more earnestly; and his sweat became as it were great drops of blood falling down upon the ground.
45And when he rose up from his prayer, he came unto the disciples, and found them sleeping for sorrow,
46and said unto them, Why sleep ye? rise and pray, that ye enter not into temptation.
47While he yet spake, behold, a multitude, and he that was called Judas, one of the twelve, went before them; and he drew near unto Jesus to kiss him.
48But Jesus said unto him, Judas, betrayest thou the Son of man with a kiss?
49And when they that were about him saw what would follow, they said, Lord, shall we smite with the sword?
50And a certain one of them smote the servant of the high priest, and struck off his right ear.
51But Jesus answered and said, Suffer ye them thus far. And he touched his ear, and healed him.
52And Jesus said unto the chief priests, and captains of the temple, and elders, that were come against him, Are ye come out, as against a robber, with swords and staves?
53When I was daily with you in the temple, ye stretched not forth your hands against me: but this is your hour, and the power of darkness.
54And they seized him, and led him away, and brought him into the high priest’s house. But Peter followed afar off.
55And when they had kindled a fire in the midst of the court, and had sat down together, Peter sat in the midst of them.
56And a certain maid seeing him as he sat in the light of the fire, and looking stedfastly upon him, said, This man also was with him.
57But he denied, saying, Woman, I know him not.
58And after a little while another saw him, and said, Thou also art one of them. But Peter said, Man, I am not.
59And after the space of about one hour another confidently affirmed, saying, Of a truth this man also was with him; for he is a Galilæan.
60But Peter said, Man, I know not what thou sayest. And immediately, while he yet spake, the cock crew.
61And the Lord turned, and looked upon Peter. And Peter remembered the word of the Lord, how that he said unto him, Before the cock crow this day thou shalt deny me thrice.
62And he went out, and wept bitterly.
63And the men that held Jesus mocked him, and beat him.
64And they blindfolded him, and asked him, saying, Prophesy: who is he that struck thee?
65And many other things spake they against him, reviling him.
66And as soon as it was day, the assembly of the elders of the people was gathered together, both chief priests and scribes; and they led him away into their council, saying,
67If thou art the Christ, tell us. But he said unto them, If I tell you, ye will not believe:
68and if I ask you, ye will not answer.
69But from henceforth shall the Son of man be seated at the right hand of the power of God.
70And they all said, Art thou then the Son of God? And he said unto them, Ye say that I am.
71And they said, What further need have we of witness? for we ourselves have heard from his own mouth.
1Lễ Bánh Không Men, cũng gọi là lễ Vượt Qua, đã đến gần.
2Các thượng tế và kinh sư tìm cách thủ tiêu Đức Giê-su, vì họ sợ dân.
3Xa-tan đã nhập vào Giu-đa, cũng gọi là Ít-ca-ri-ốt, một người trong Nhóm Mười Hai.
4Hắn đi nói chuyện với các thượng tế và lãnh binh Đền Thờ về cách thức nộp Người cho họ.
5Họ rất mừng và đồng ý sẽ cho hắn tiền.
6Hắn ưng thuận và tìm dịp tiện để nộp Đức Giê-su cho họ, lúc không có đám đông.
7Đã đến ngày lễ Bánh Không Men, ngày phải sát tế chiên Vượt Qua.
8Đức Giê-su sai ông Phê-rô với ông Gio-an đi và dặn : “Các anh hãy đi dọn cho chúng ta ăn lễ Vượt Qua.”
9Hai ông hỏi : “Thầy muốn chúng con dọn ở đâu ?”
10Người bảo họ : “Này, khi vào thành, các anh sẽ gặp một người mang vò nước. Cứ đi theo người đó, người đó vào nhà nào,
11thì các anh vào thưa với chủ nhà : ‘Thầy nhắn ông : Căn phòng dành cho tôi ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ của tôi ở đâu ?’
12Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một căn phòng rộng rãi trên lầu, đã được trang bị : các anh hãy dọn ở đó.”
13Các ông ra đi, thấy mọi sự y như Người đã nói, và các ông dọn tiệc Vượt Qua.
14Khi giờ đã đến, Đức Giê-su vào bàn cùng với các Tông Đồ.
15Người nói với các ông : “Thầy những khát khao mong mỏi ăn lễ Vượt Qua này với anh em trước khi chịu khổ hình.
16Bởi vì, Thầy nói cho anh em hay, Thầy sẽ không bao giờ ăn lễ Vượt Qua này nữa, cho đến khi lễ này được nên trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa.”
17Rồi Người nhận lấy chén, dâng lời tạ ơn và nói : “Anh em hãy cầm lấy mà chia nhau.
18Bởi vì, Thầy bảo cho anh em biết, từ nay, Thầy không còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến khi Triều Đại Thiên Chúa đến.”
19Rồi Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các ông và nói : “Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.”
20Và tới tuần rượu cuối bữa ăn, Người cũng làm như vậy và nói : “Chén này là Giao Ước Mới, lập bằng máu Thầy, máu đổ ra vì anh em.
21“Nhưng này bàn tay kẻ nộp Thầy đang cùng đặt trên bàn với Thầy.
22Đã hẳn Con Người ra đi như đã ấn định, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người.”
23Các Tông Đồ bắt đầu bàn tán với nhau xem ai trong Nhóm lại là kẻ toan làm chuyện ấy.
24Các ông còn cãi nhau sôi nổi xem ai trong Nhóm được coi là người lớn nhất.
25Đức Giê-su bảo các ông : “Vua các dân thì dùng uy mà thống trị dân, và những ai cầm quyền thì tự xưng là ân nhân.
26Nhưng anh em thì không phải như thế, trái lại, ai lớn nhất trong anh em, thì phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu thì phải nên như người phục vụ.
27Bởi lẽ, giữa người ngồi ăn với kẻ phục vụ, ai lớn hơn ai ? Hẳn là người ngồi ăn chứ ? Thế mà, Thầy đây, Thầy sống giữa anh em như một người phục vụ.
28“Còn anh em, anh em vẫn một lòng gắn bó với Thầy, giữa những lúc Thầy gặp thử thách gian nan.
29Vì thế, Thầy sẽ trao Vương Quốc cho anh em, như Cha Thầy đã trao cho Thầy,
30để anh em được đồng bàn ăn uống với Thầy trong Vương Quốc của Thầy, và ngự toà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en.”
31Rồi Chúa nói : “Si-môn, Si-môn ơi, kìa Xa-tan đã xin được sàng anh em như người ta sàng gạo.
32Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin. Phần anh, một khi đã trở lại, hãy làm cho anh em của anh nên vững mạnh.”
33Ông Phê-rô thưa với Người : “Lạy Chúa, dầu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng.”
34Đức Giê-su lại nói : “Này anh Phê-rô, Thầy bảo cho anh biết, hôm nay gà chưa kịp gáy, thì đã ba lần anh chối là không biết Thầy.”
35Rồi Người nói với các ông : “Khi Thầy sai anh em ra đi, không túi tiền, không bao bị, không giày dép, anh em có thiếu thốn gì không ?” Các ông đáp : “Thưa không.”
36Người bảo các ông : “Nhưng bây giờ, ai có túi tiền thì hãy mang theo, ai có bao bị cũng vậy ; còn ai chưa có gươm thì bán áo đi mà mua.
37Vì Thầy bảo cho anh em hay : cần phải ứng nghiệm nơi bản thân Thầy lời Kinh Thánh đã chép : *Người bị liệt vào hàng phạm pháp*. Thật vậy, những gì đã chép về Thầy sắp được hoàn tất.”
38Các ông nói : “Lạy Chúa, đã có hai thanh gươm đây.” Người bảo họ : “Đủ rồi !”
39Sau đó, Người đi ra núi Ô-liu như đã quen. Các môn đệ cũng theo Người.
40Đến nơi, Người bảo các ông : “Anh em hãy cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ.”
41Rồi Người đi xa các ông một quãng, chừng bằng ném một hòn đá, và quỳ gối cầu nguyện rằng :
42“Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này xa con. Tuy vậy, xin đừng cho ý con thể hiện, mà là ý Cha.”
43Bấy giờ có thiên sứ tự trời hiện đến tăng sức cho Người.
44Lòng xao xuyến bồi hồi, nên Người càng khẩn thiết cầu xin. Và mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất.
45Cầu nguyện xong, Người đứng lên, đến chỗ các môn đệ, thấy các ông đang ngủ vì buồn phiền,
46Người liền nói với các ông : “Sao anh em lại ngủ ? Dậy mà cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ.”
47Người còn đang nói, thì một đám đông xuất hiện, và kẻ dẫn đầu tên là Giu-đa, một người trong Nhóm Mười Hai. Hắn lại gần Đức Giê-su để hôn Người.
48Đức Giê-su bảo hắn : “Giu-đa ơi, anh dùng cái hôn mà nộp Con Người sao ?”
49Thấy việc sắp xảy ra, những kẻ đứng chung quanh Người liền hỏi : “Lạy Chúa, chúng con tuốt gươm chém được không ?”
50Thế rồi một người trong nhóm chém tên đầy tớ của thượng tế, làm nó đứt tai bên phải.
51Nhưng Đức Giê-su lên tiếng : “Thôi, ngừng lại.” Và Người sờ vào tai tên đầy tớ mà chữa lành.
52Sau đó Đức Giê-su nói với các thượng tế, lãnh binh Đền Thờ và kỳ mục đến bắt Người : “Tôi là một tên cướp sao mà các ông đem gươm giáo gậy gộc đến ?
53Ngày ngày, tôi ở giữa các ông trong Đền Thờ, mà các ông không tra tay bắt. Nhưng đây là giờ của các ông, là thời của quyền lực tối tăm.”
54Họ bắt Đức Giê-su, điệu Người đến nhà vị thượng tế. Còn ông Phê-rô thì theo xa xa.
55Họ đốt lửa giữa sân và đang ngồi quây quần với nhau, thì ông Phê-rô đến ngồi giữa họ.
56Thấy ông ngồi bên ánh lửa, một người tớ gái nhìn ông chòng chọc và nói : “Cả bác này cũng đã ở với ông ấy đấy !”
57Ông liền chối : “Tôi có biết ông ấy đâu, chị !”
58Một lát sau, có người khác thấy ông, liền nói : “Cả bác nữa, bác cũng thuộc bọn chúng !” Nhưng ông Phê-rô đáp lại : “Này anh, không phải đâu !”
59Chừng một giờ sau, có người khác lại quả quyết : “Đúng là bác này cũng đã ở với ông ấy, vì bác ta cũng là người Ga-li-lê.”
60Nhưng ông Phê-rô trả lời : “Này anh, tôi không biết anh nói gì !” Ngay lúc ông còn đang nói, thì gà gáy.
61Chúa quay lại nhìn ông, ông sực nhớ lời Chúa đã bảo ông : “Hôm nay, gà chưa kịp gáy, thì anh đã chối Thầy ba lần.”
62Và ông ra ngoài, khóc lóc thảm thiết.
63Những kẻ canh giữ Đức Giê-su nhạo báng đánh đập Người.
64Chúng bịt mắt Người lại, rồi hỏi rằng : “Nói tiên tri xem : ai đánh ông đó ?”
65Chúng còn thốt ra nhiều lời khác xúc phạm đến Người.
66Khi trời sáng, đoàn kỳ mục trong dân, các thượng tế và kinh sư nhóm họp. Họ điệu Người ra trước Thượng Hội Đồng
67và hỏi : “Ông có phải là Đấng Mê-si-a thì nói cho chúng tôi biết !” Người đáp : “Tôi có nói với các ông, các ông cũng chẳng tin ;
68tôi có hỏi, các ông cũng chẳng trả lời.
69Nhưng từ nay, *Con Người sẽ ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng*.”
70Mọi người liền nói : “Vậy ông là Con Thiên Chúa sao ?” Người đáp : “Đúng như các ông nói, chính tôi đây.”
71Họ liền nói : “Chúng ta cần gì lời chứng nữa ? Chính chúng ta vừa nghe miệng hắn nói !”
