文章資料表

John

章節 9

Protestant · ASV

比較翻譯

兩欄都遵循同一本書、章節和詩句。

ASVAmerican Standard Version (1901)主要譯本

1And as he passed by, he saw a man blind from his birth.

2And his disciples asked him, saying, Rabbi, who sinned, this man, or his parents, that he should be born blind?

3Jesus answered, Neither did this man sin, nor his parents: but that the works of God should be made manifest in him.

4We must work the works of him that sent me, while it is day: the night cometh, when no man can work.

5When I am in the world, I am the light of the world.

6When he had thus spoken, he spat on the ground, and made clay of the spittle, and anointed his eyes with the clay,

7and said unto him, Go, wash in the pool of Siloam (which is by interpretation, Sent). He went away therefore, and washed, and came seeing.

8The neighbors therefore, and they that saw him aforetime, that he was a beggar, said, Is not this he that sat and begged?

9Others said, It is he: others said, No, but he is like him. He said, I am he.

10They said therefore unto him, How then were thine eyes opened?

11He answered, The man that is called Jesus made clay, and anointed mine eyes, and said unto me, Go to Siloam, and wash: so I went away and washed, and I received sight.

12And they said unto him, Where is he? He saith, I know not.

13They bring to the Pharisees him that aforetime was blind.

14Now it was the sabbath on the day when Jesus made the clay, and opened his eyes.

15Again therefore the Pharisees also asked him how he received his sight. And he said unto them, He put clay upon mine eyes, and I washed, and I see.

16Some therefore of the Pharisees said, This man is not from God, because he keepeth not the sabbath. But others said, How can a man that is a sinner do such signs? And there was a division among them.

17They say therefore unto the blind man again, What sayest thou of him, in that he opened thine eyes? And he said, He is a prophet.

18The Jews therefore did not believe concerning him, that he had been blind, and had received his sight, until they called the parents of him that had received his sight,

19and asked them, saying, Is this your son, who ye say was born blind? how then doth he now see?

20His parents answered and said, We know that this is our son, and that he was born blind:

21but how he now seeth, we know not; or who opened his eyes, we know not: ask him; he is of age; he shall speak for himself.

22These things said his parents, because they feared the Jews: for the Jews had agreed already, that if any man should confess him to be Christ, he should be put out of the synagogue.

23Therefore said his parents, He is of age; ask him.

24So they called a second time the man that was blind, and said unto him, Give glory to God: we know that this man is a sinner.

25He therefore answered, Whether he is a sinner, I know not: one thing I know, that, whereas I was blind, now I see.

26They said therefore unto him, What did he to thee? how opened he thine eyes?

27He answered them, I told you even now, and ye did not hear; wherefore would ye hear it again? would ye also become his disciples?

28And they reviled him, and said, Thou art his disciple; but we are disciples of Moses.

29We know that God hath spoken unto Moses: but as for this man, we know not whence he is.

30The man answered and said unto them, Why, herein is the marvel, that ye know not whence he is, and yet he opened mine eyes.

31We know that God heareth not sinners: but if any man be a worshipper of God, and do his will, him he heareth.

32Since the world began it was never heard that any one opened the eyes of a man born blind.

33If this man were not from God, he could do nothing.

34They answered and said unto him, Thou wast altogether born in sins, and dost thou teach us? And they cast him out.

35Jesus heard that they had cast him out; and finding him, he said, Dost thou believe on the Son of God?

36He answered and said, And who is he, Lord, that I may believe on him?

37Jesus said unto him, Thou hast both seen him, and he it is that speaketh with thee.

38And he said, Lord, I believe. And he worshipped him.

39And Jesus said, For judgment came I into this world, that they that see not may see; and that they that see may become blind.

40Those of the Pharisees who were with him heard these things, and said unto him, Are we also blind?

41Jesus said unto them, If ye were blind, ye would have no sin: but now ye say, We see: your sin remaineth.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)比較翻譯

1Đức Chúa Jêsus vừa đi qua, thấy một người mù từ thuở sanh ra.

2Môn đồ hỏi Ngài rằng: Thưa thầy ai đã phạm tội, người hay là cha mẹ người, mà người sanh ra thì mù như vậy?

3Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Đó chẳng phải tại người hay tại cha mẹ đã phạm tội; nhưng ấy để cho những việc Đức Chúa Trời được tỏ ra trong người.

4Trong khi còn ban ngày, ta phải làm trọn những việc của Đấng đã sai ta đến; tối lại, thì không ai làm việc được.

5Đang khi ta còn ở thế gian, ta là sự sáng của thế gian.

6Nói xong, Ngài nhổ xuống đất, lấy nước miếng trộn thành bùn, và đem xức trên mắt người mù.

7Đoạn, Ngài phán cùng người rằng: Hãy đi, rửa nơi ao Si-lô-ê (nghĩa là chịu sai đi). Vậy, người đi đến ao đó, rửa, và trở lại, thì được thấy rõ.

8Xóm giềng người mù và những kẻ trước kia từng thấy người đi ăn mày đều nói rằng: Nầy có phải là người vẫn ngồi ăn xin đó chăng?

9Người thì nói: Aáy là hắn; kẻ lại nói: Không phải, song một người nào giống hắn. Người mù nói rằng: Chính tôi đây.

10Chúng bèn hỏi người rằng: Tại sao mắt ngươi đã mở được?

11Người trả lời rằng: Người tên gọi là Jêsus kia đã hòa bùn, xức mắt tôi, và nói rằng: Hãy đi đến rửa nơi ao Si-lô-ê. Vậy, tôi đi đến, rửa tại đó, rồi thấy được.

12Chúng hỏi rằng: Người ấy ở đâu? Người trả lời rằng: Tôi không biết.

13Chúng dẫn người trước đã mù đó đến cùng người Pha-ri-si.

14Vả, ấy là ngày Sa-bát mà Đức Chúa Jêsus đã hòa bùn và mở mắt cho người đó.

15Người Pha-ri-si lại hỏi người thế nào được sáng mắt lại. Người rằng: Người ấy rà bùn vào mắt tôi, tôi rửa rồi thấy được.

16Có mấy kẻ trong những người Pha-ri-si bèn nói rằng: Người nầy không phải từ Đức Chúa Trời đến đâu, vì không giữ ngày Sa-bát. Nhưng kẻ khác rằng: Một kẻ có tội làm phép lạ như vậy thể nào được? Rồi họ bèn chia phe ra.

17Bấy giờ chúng hỏi người mù nữa rằng: Còn ngươi, về người đã làm sáng mắt ngươi đó thì ngươi nói làm sao? Người trả lời rằng: Aáy là một đấng tiên tri.

18Song le, người Giu-đa không tin rằng người ấy trước đã mù mà được sáng lại, cho đến khi gọi cha mẹ người đến.

19Họ gạn hỏi rằng: Đây có quả thật là con trai các ngươi mà các ngươi nói rằng nó mù từ thuở sanh ra chăng? Thế thì, sao bây giờ nó sáng vậy?

20Cha mẹ người trả lời rằng: Chúng tôi nhìn biết là con trai chúng tôi đó đã mù từ thuở sanh ra;

21nhưng hiện nay tại làm sao thấy được, thì chúng tôi không rõ. Chúng tôi cũng không biết ai mở mắt nó nữa. Hãy hỏi nó, nó đã đủ tuổi, chính nó sẽ nói cho.

22Cha mẹ người nói vậy, vì sợ dân Giu-đa; bởi dân Giu-đa đã định rằng hễ ai xưng Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ, thì phải bị đuổi ra khỏi nhà hội.

23Aáy vì cớ đó nên cha mẹ người nói rằng: Nó đã đủ tuổi, hãy hỏi nói.

24Vậy, người Pha-ri-si gọi người trước đã mù một lần nữa, mà nói rằng: Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời, chúng ta biết người đó là kẻ có tội.

25Người trả lời rằng: Tôi chẳng biết người có phải là kẻ có tội chăng, chỉ biết một điều, là tôi đã mù mà bây giờ lại sáng.

26Họ lại hỏi rằng: Người đã làm điều gì cho ngươi? mở mắt ngươi thể nào?

27Người trả lời rằng: Tôi đã nói với các ông rồi, mà các ông chẳng nghe tôi. Cớ sao các ông muốn nghe lại lần nữa? Há cũng muốn làm môn đồ người chăng?

28Họ bèn mắng nhiếc người, mà rằng: Aáy, chính ngươi là môn đồ người; còn chúng ta là môn đồ của Môi-se.

29Chúng ta biết Đức Chúa Trời đã phán cùng Môi-se, nhưng người nầy, thì chúng ta chẳng biết bởi đâu đến.

30Người trả lời rằng: Người đã mở mắt tôi, mà các ông chẳng biết người bởi đâu đến, ấy là sự lạ lắm!

31Chúng ta vẫn biết Đức Chúa Trời chẳng nhậm lời kẻ có tội, mà nếu ai kính sợ Đức Chúa Trời, làm theo ý muốn Ngài, thì Ngài nhậm lời.

32Người ta chẳng bao giờ nghe nói có ai mở mắt kẻ mù từ thuở sanh ra.

33Nếu người này chẳng phải đến từ Đức Chúa Trời, thì không làm gì được hết.

34Chúng trả lời rằng: Cả mình ngươi sanh ra trong tội lỗi, lại muốn dạy dỗ chúng ta sao! Đoạn, họ đuổi người ra ngoài.

35Đức Chúa Jêsus nghe họ đã đuổi người ra, và Ngài có gặp người, bèn phán hỏi rằng: Ngươi có tin đến Con Đức Chúa Trời chăng?

36Người thưa rằng: Thưa Chúa, người là ai hầu cho tôi tin đến?

37Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ngươi đã thấy người, và ấy là chính người đang nói cùng ngươi.

38Người thưa rằng: Lạy Chúa, tôi tin; bèn sấp mình xuống trước mặt Ngài.

39Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Ta đã đến thế gian đặng làm sự phán xét nầy: Hễ ai chẳng thấy, thì thấy; còn ai thấy, lại hóa mù.

40Mấy người Pha-ri-si bên cạnh Ngài nghe điều đó, thì nói với Ngài rằng: Còn chúng ta cũng là kẻ mù chăng?

41Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu các ngươi là kẻ mù, thì không có tội lỗi chi hết; nhưng vì các ngươi nói rằng: Chúng ta thấy, nên tội lỗi các ngươi vẫn còn lại.

經文已複製到剪貼簿