Bảng dữ liệu bài viết

Giảng Viên

Chương 3

Công Giáo · KTCGKPV

1Ở dưới bầu trời này,

1mọi sự đều có lúc,

1mọi việc đều có thời :

2một thời để chào đời,

2một thời để lìa thế ;

2một thời để trồng cây,

2một thời để nhổ cây ;

3một thời để giết chết,

3một thời để chữa lành ;

3một thời để phá đổ,

3một thời để xây dựng ;

4một thời để khóc lóc,

4một thời để vui cười ;

4một thời để than van,

4một thời để múa nhảy ;

5một thời để quăng đá,

5một thời để lượm đá ;

5một thời để ôm hôn,

5một thời để tránh hôn ;

6một thời để kiếm tìm,

6một thời để đánh mất ;

6một thời để giữ lại,

6một thời để vất đi ;

7một thời để xé rách,

7một thời để vá khâu ;

7một thời để làm thinh,

7một thời để lên tiếng ;

8một thời để yêu thương,

8một thời để thù ghét ;

8một thời để gây chiến,

8một thời để làm hoà.

9Làm lụng vất vả thì được lợi lộc gì ?

10Tôi nhìn thấy công việc mà Thiên Chúa giao cho con người phải gắng sức làm.

11Thiên Chúa đã làm mọi sự hợp thời đúng lúc. Thiên Chúa cũng ban cho con người biết nhận thức về vũ trụ, tuy thế, con người cũng không thể nào hiểu hết được ý nghĩa công trình Thiên Chúa thực hiện trong lịch sử.

12Tôi nhận ra rằng đối với con người, không có hạnh phúc nào hơn là hưởng thú vui và sống thoải mái.

13Ngay cả chuyện ăn uống và hưởng những thành quả do công lao khó nhọc mình làm ra, thì đó đã là một món quà Thiên Chúa ban tặng rồi.

14Tôi nhận ra rằng mọi sự Thiên Chúa làm sẽ tồn tại mãi mãi.

14Không có gì để thêm, chẳng có gì để bớt.

14Thiên Chúa đã hành động như thế

14để phàm nhân biết kính sợ Người.

15Điều gì đang có, xưa kia đã có,

15điều gì sẽ có, xưa đã có rồi.

15Thiên Chúa kiếm tìm điều không còn nữa.

16Tôi lại còn thấy dưới ánh mặt trời :

16có sự gian ác tại chốn pháp đình,

16có sự gian ác tại nơi xét xử.

17Và tôi tự nhủ : người công chính cũng như kẻ gian ác đều sẽ bị Thiên Chúa xét xử. Vì mọi sự, mọi việc, đều có thời, có lúc.

18Về con cái loài người, tôi tự nhủ : Thiên Chúa muốn thử thách họ và cho họ thấy chính họ chỉ là thú vật mà thôi.

19Quả thế, con người và thú vật đều cùng chung một số phận : bên này chết, bên kia cũng chết ; đôi bên đều có sinh khí như nhau. Con người chẳng có gì hơn thú vật, bởi vì mọi sự chỉ là phù vân.

20Mọi sự đều đi về một nơi,

20mọi sự đều đến từ bụi đất,

20mọi sự đều trở về bụi đất.

21Ai biết được là sinh khí của con người thì đi lên cao, còn sinh khí của thú vật thì đi xuống đất ?

22Từ đó, tôi nhận thấy : đối với con người, không có gì tốt hơn là hưởng những thú vui do công việc chính mình làm ra, vì đó là phần nó đáng được. Vậy ai sẽ chỉ cho nó biết cái gì sẽ xảy ra sau khi nó chết ?

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm