2 Samuel
章节 1
比较翻译
本翻译不包含这段文字。
Đa-vít Hay Tin Sau-lơ Qua Đời
1Ba ngày sau khi Vua Sau-lơ tử trận và Đa-vít trở về Xiếc-lác sau khi đánh thắng người A-ma-léc,
2có một người từ đồn quân của Sau-lơ trở về, áo quần rách rưới, đầu dính bụi đất, đến trước Đa-vít, sấp mình dưới đất vái lạy.
3Đa-vít hỏi: “Anh từ đâu đến đây?” Người ấy đáp: “Thưa, tôi từ đồn quân Ít-ra-ên chạy thoát về đây.”
4Đa-vít hỏi tiếp: “Tình hình thế nào?” Người ấy trả lời: “Dạ, quân ta thua chạy khỏi chiến trường, rất nhiều người chết, Vua Sau-lơ và con trai là Giô-na-than cũng tử trận.”
5Nghe thế, Đa-vít gạn hỏi: “Sao anh biết Sau-lơ và Giô-na-than đã chết?”
6Người ấy đáp: “Tình cờ đang đi trên Núi Ghinh-bô-a, tôi thấy Vua Sau-lơ đang nương trên cây giáo, trong khi chiến xa và kỵ binh địch đuổi theo gần tới.
7Quay lại thấy tôi, vua liền bảo: ‘Đến đây!’ Tôi vâng lời.
8Vua hỏi: ‘Ngươi là ai?’ Tôi đáp: ‘Một người A-ma-léc.’
9Vua bảo: ‘Giết ta đi, vì ta bị thương nặng, nhưng mãi vẫn chưa chết!’
10Tôi đến bên cạnh, giết vua vì biết chắc thế nào vua cũng chết. Rồi tôi lấy vương miện và vòng đeo tay của vua đem đến đây cho ngài.”
11Đa-vít xé áo và thuộc hạ cũng làm theo.
12Họ cư tang, nhịn đói, than khóc suốt ngày hôm ấy vì Vua Sau-lơ và Giô-na-than, vì dân của Chúa Hằng Hữu và vì những chiến sĩ Ít-ra-ên vừa tử trận.
13Đa-vít hỏi người đưa tin: “Gốc gác anh ở đâu?” Người ấy đáp: “Tôi là con một ngoại kiều người A-ma-léc.”
14Đa-vít hỏi: “Sao anh dám giết người được Chúa Hằng Hữu xức dầu?”
15Rồi Đa-vít bảo một thuộc hạ của mình: “Giết hắn đi!” Thuộc hạ vâng lời và đánh người ấy chết.
16Đa-vít nói: “Máu anh đổ trên đầu anh! Vì chính miệng anh đã làm chứng, vì anh nói rằng chính anh đã giết chết người mà Chúa Hằng Hữu xức dầu.”
Bài Ai Ca của Đa-vít về Sau-lơ và Giô-na-than
17Rồi Đa-vít sáng tác bài ai ca sau đây để khóc Sau-lơ và Giô-na-than:
18Về sau, ai ca này được đem dạy cho người Giu-đa theo chỉ thị của Đa-vít, và được chép vào Sách Người Công Chính.
19Ôi Ít-ra-ên!Vinh quang ngươi vụt tắt trên núi đồi! Vì đâu các anh hùng ngã chết?
20Đừng loan tin này trong đất Gát,chớ thông báo tại Ách-ca-lôn,giữa các phố phường,kẻo người Phi-li-tin hân hoan, và người vô tín vui mừng.
21Dãy Ghinh-bô-a ơi,cầu cho sương không đọng,mưa không rơi trên các sườn núi ngươi,ngươi không sinh sản hoa màu làm lễ vật.Vì tại đây các khiên của bậc anh hùng bị chà dưới đất,cái khiên của Sau-lơ đâu còn được xức dầu.
22Cung tên của Giô-na-thanchưa hề trở về không vấy máu quân thù,Lưỡi gươm của Sau-lơchưa hề trở về không dính mỡ dũng sĩ.
23Sau-lơ và Giô-na-than thật đáng yêu đáng quý!Khi sống, lúc chết, cha con chẳng xa nhau bao giờ.Họ nhanh hơn phụng hoàng,mạnh hơn sư tử tơ.
24Chúng dân hỡi! Hãy khóc thương Sau-lơ,vì người đã làm cho dân ta giàu có,cho ăn mặc sang trọng,trang sức bằng vàng.
25Vì đâu bậc anh hùng ngã gục giữa chiến trường!Giô-na-than ngã chết trên đồi cao.
26Nhắc đến anh, lòng tôi quặn thắt! Ôi Giô-na-than!Anh từng đem hứng khởi cho tâm hồn tôi.Tình anh đối với tôi quá tuyệt vời,thắm thiết hơn tình nam nữ.
27Than ôi, các anh hùng đã ngã gục!Khí giới gãy trên chiến trường.
1Sau khi vua Sa-un chết, ông Đa-vít đánh thắng người A-ma-lếch trở về, và ở lại Xích-lắc hai ngày.
2Sang ngày thứ ba, có một người từ trại, từ bên vua Sa-un đến, áo quần xé rách, đầu thì rắc đất. Khi đến gần ông Đa-vít, anh ta sấp mình xuống đất và sụp lạy.
3Ông Đa-vít hỏi anh : “Anh từ đâu đến ?” Anh trả lời ông : “Tôi đã chạy thoát từ trại Ít-ra-en.”
5Ông hỏi người thanh niên đưa tin cho ông : “Làm sao anh biết được vua Sa-un và con vua là ông Giô-na-than đã chết ?”
6Người thanh niên đưa tin cho ông trả lời : “Tình cờ tôi ở trên núi Ghin-bô-a và thấy vua Sa-un đang tựa vào cây giáo của vua, có chiến xa và kỵ binh bám sát vua.
7Vua quay lại, thấy tôi và gọi tôi. Tôi thưa : “Dạ, tôi đây !”
8Vua hỏi tôi : “Ngươi là ai ?” Tôi thưa : “Tôi là người A-ma-lếch.”
9Vua bảo tôi : “Ngươi hãy đứng bên ta và kết liễu đời ta, vì ta bị choáng váng, mặc dầu sinh lực vẫn còn nguyên vẹn nơi ta.”
11Ông Đa-vít nắm lấy áo mình mà xé ra, tất cả những người ở với ông cũng vậy.
12Họ cử hành tang lễ, khóc lóc và ăn chay cho đến chiều để tỏ lòng thương tiếc vua Sa-un và ông Giô-na-than, con vua, thương tiếc dân ĐỨC CHÚA và nhà Ít-ra-en, vì những người này đã ngã gục dưới lưỡi gươm.
13Ông Đa-vít hỏi người thanh niên báo tin cho ông : “Ngươi quê ở đâu ?” Anh đáp : “Tôi là con một người ngoại kiều A-ma-lếch.”
14Ông Đa-vít nói với anh : “Ngươi không sợ sao mà dám tra tay sát hại người ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong ?”
15Ông Đa-vít gọi một trong các đầy tớ và nói : “Lại gần mà giết nó đi.” Người này đâm anh ta và anh ta chết.
16Ông Đa-vít bảo anh ta : “Máu ngươi đổ xuống đầu ngươi, vì chính miệng ngươi đã cáo tội ngươi, khi ngươi nói : ‘Chính tôi đã kết liễu cuộc đời của người ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong.’”
17Bấy giờ ông Đa-vít đọc bài văn tế này khóc vua Sa-un và ông Giô-na-than, con vua.
18Ông nói : Để dạy cho con cái Giu-đa. Bài Cây Cung, được ghi chép trong sách Người Công Chính.
19Than ôi ! Anh hùng nay ngã gục !
20con gái bọn không cắt bì hớn hở !
22thanh gươm của Sa-un không trở về vô hiệu quả.
23nhanh hơn chim bằng, mạnh hơn sư tử !
24đính trên áo các cô đồ trang sức bằng vàng.
26Tình anh đối với tôi thật diệu kỳ hơn cả tình nhi nữ.
27Than ôi ! Anh hùng nay ngã gục, vũ khí đã tan tành !”
