Isaiah
章节 44
比较翻译
The LORD Has Chosen Israel
1But now listen, O Jacob My servant,Israel, whom I have chosen.
2This is the word of the LORD, your Maker,who formed you from the womb and who will help you:“Do not be afraid, O Jacob My servant,Jeshurun,whom I have chosen.
3For I will pour water on the thirsty land,and currents on the dry ground.I will pour out My Spirit on your descendants,and My blessing on your offspring.
4They will sprout among the grasslike willowsby flowing streams.
5One will say, ‘I belong to the LORD,’another will call himself by the name of Jacob,and still another will write on his hand, ‘The LORD’s,’and will take the name of Israel.”
6Thus says the LORD,the King and Redeemer of Israel, the LORD of Hosts: “I am the first and I am the last,and there is no God but Me.
7Who then is like Me?Let him say so!Let him declare his case before Me,since I established an ancient people.Let him foretell the things to come,and what is to take place.
8Do not tremble or fear.Have I not told you and declared it long ago?You are My witnesses!Is there any God but Me?There is no other Rock;I know not one.”
9All makers of idols are nothing,and the things they treasure are worthless.Their witnesses fail to see or comprehend,so they are put to shame.
10Who fashions a god or casts an idolwhich profits him nothing?
11Behold, all his companions will be put to shame,for the craftsmen themselves are only human.Let them all assemble and take their stand;they will all be brought to terror and shame.
12The blacksmith takes a tooland labors over the coals;he fashions an idol with hammersand forges it with his strong arms.Yet he grows hungry and loses his strength;he fails to drink water and grows faint.
13The woodworker extends a measuring line;he marks it out with a stylus;he shapes it with chiselsand outlines it with a compass.He fashions it in the likeness of man,like man in all his glory, that it may dwell in a shrine.
14He cuts down cedarsor retrieves a cypressor oak.He lets it grow strong among the trees of the forest.He plants a laurel, and the rain makes it grow.
15It serves as fuel for man.He takes some of it to warm himself,and he kindles a fireand bakes his bread.He also fashions it into a god and worships it;he makes an idol and bows down to it.
16He burns half of it in the fire,and he roasts meat on that half.He eats the roast and is satisfied.Indeed, he warms himself and says, “Ah! I am warm; I see the fire.”
17From the rest he makes a god, his graven image.He bows down to it and worships;he prays to it and says,“Save me, for you are my god.”
18They do not comprehend or discern,for He has shut their eyes so they cannot see and closed their minds so they cannot understand.
19And no one considers in his heart,no one has the knowledge or insight to say,“I burned half of it in the fire,and I baked bread on its coals; I roasted meat and I ate.Shall I make something detestable with the rest of it?Shall I bow down to a block of wood?”
20He feeds on ashes.His deluded heart has led him astray,and he cannot deliver himself or say,“Is not this thing in my right hand a lie?”
Jerusalem to Be Restored
21Remember these things, O Jacob,for you are My servant, O Israel.I have made you, and you are My servant;O Israel, I will never forget you.
22I have blotted out your transgressions like a cloud,and your sins like a mist. Return to Me, for I have redeemed you.
23Sing for joy, O heavens, for the LORD has done this;shout aloud, O depths of the earth.Break forth in song, O mountains,you forests and all your trees.For the LORD has redeemed Jacob,and revealed His glory in Israel.
24Thus says the LORD,your Redeemer who formed you from the womb: “I am the LORD,who has made all things,who alone stretched out the heavens,who by Myself spread out the earth,
25who foils the signs of false prophetsand makes fools of diviners,who confounds the wiseand turns their knowledge into nonsense,
26who confirms the message of His servantand fulfills the counsel of His messengers,who says of Jerusalem,‘She will be inhabited,’and of the cities of Judah,‘They will be rebuilt, and I will restore their ruins,’
27who says to the depths of the sea,‘Be dry, and I will dry up your currents,’
28who says of Cyrus,‘My shepherd will fulfill all that I desire,’who says of Jerusalem,‘She will be rebuilt,’and of the temple,‘Let its foundation be laid.’”
1Bây giờ, hỡi Gia-cốp, tôi tớ ta, hỡi Y-sơ-ra-ên mà ta đã chọn, hãy nghe!
2Đức Giê-hô-va, là Đấng đã làm nên ngươi, đã gây nên ngươi từ trong lòng mẹ, và sẽ giúp đỡ ngươi, phán như vầy: Hỡi Gia-cốp, tôi tớ ta, và Giê-su-run mà ta đã chọn, đừng sợ chi;
3vì ta sẽ rót nước trên kẻ khát, cho suối chảy nơi đất khô. Ta sẽ đổ Thần ta trên dòng dõi ngươi, và phước lành ta trên những kẻ ra từ ngươi.
4Chúng nó sẽ nẩy nở giữa đám cỏ, như cây liễu dưa dòng nước. Người nầy sẽ nói rằng: Ta thuộc về Đức Giê-hô-va; người kia xưng
5mình bằng danh của Gia-cốp, kẻ khác nữa lấy tay mình viết rằng: Ta thuộc về Đức Giê-hô-va, và xưng mình bằng danh Y-sơ-ra-ên.
6Đức Giê-hô-va, là Vua và Đấng Cứu chuộc của Y-sơ-ra-ên, là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán như vầy: Ta là đầu tiên và cuối cùng; ngoài ta không có Đức Chúa Trời nào khác.
7Ai là kẻ kêu gọi như ta, rao bảo và phán truyền điều đó từ khi ta đã lập dân tộc xưa nầy? thì hãy rao truyền sự mai sau và điều chi sẽ xảy đến!
8Chớ kinh hãi và cũng đừng bối rối. Từ thuở đó ta há chẳng từng rao ra cho các ngươi biết sao? Các ngươi làm chứng cho ta. Ngoài ta có Đức Chúa Trời nào khác không? Thật, chẳng có Vầng Đá nào khác; ta không biết đến!
9Những thợ chạm tượng đều là hư vô, việc họ rất ưa thích chẳng có ích gì. Những kẻ làm chứng của họ không thấy và không biết, để họ mang xấu hổ.
10Ai là kẻ tạo một vì thần, đúc một tượng, mà không có ích chi?
11Nầy, mọi kẻ làm bạn về việc đó sẽ bị nhục, những thợ đó chẳng qua là loài người! Họ hãy nhóm lại hết thảy và đứng lên! Chắc sẽ cùng nhau bị kinh hãi và xấu hổ.
12Thợ rèn lấy một thỏi sắt nướng trên than lửa; dùng búa mà đập, dùng cánh tay mạnh mà làm; mặc dầu đói và kém sức; không uống nước và kiệt cả người.
13Thợ mộc giăng dây; dùng phấn mà gạch; đẽo bằng cái chàng, đo bằng cái nhíp; làm nên tượng người, giống hình người tốt đẹp, để ở trong một cái nhà.
14Lại đi đốn cây bách; lấy cây lật, cây dẽ, mà mình đã chọn trong các thứ cây trên rừng; trồng cây thông, mưa xuống làm cho lớn lên.
15Gỗ ấy người ta sẽ dùng mà chụm, lấy về mà sưởi. Cùng dùng để đun lửa hấp bánh; lại cũng lấy mà làm một vì thần, rồi thờ lạy nó, làm nó nên một tượng chạm mà quì lạy trước mặt nó.
16Họ chụm đi phân nửa trong lửa, còn phân nửa thì dùng mà nướng thịt, ăn cho no; hoặc sưởi cho ấm, và nói rằng: Hà! nầy ta sưởi đây; ta thấy ngọn lửa!
17Đoạn, gỗ còn thừa lại, làm một vị thần, tức là tượng chạm mình; cúi mình trước mặt nó mà thờ lạy, cầu nguyện nó mà rằng: Xin giải cứu tôi, vì ngài là thần của tôi!...
18Những người ấy không biết và không suy xét; vì mắt họ nhắm lại để đừng thấy, lòng họ lấp đi để đừng hiểu.
19Trong bọn họ chẳng ai suy đi nghĩ lại, chẳng ai có sự thông biết khôn sáng mà nói rằng: Ta đã lấy phân nửa mà chụm; đã hấp bánh trên lửa than; đã quay thịt và ăn rồi; còn thừa lại, ta dùng làm một vật gớm ghiếc sao? Ta lại đi cúi mình lạy một gốc cây sao?
20Người đó ăn tro, lòng mê muội đã làm cho lìa bỏ đường, chẳng có thể tự cứu linh hồn mình, hay là nói rằng: Trong tay hữu ta há chẳng phải là đồ giả dối sao?
21Hỡi Gia-cốp, hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nhớ các điều nầy! Vì ngươi là tôi tớ ta. Ta đã gây nên ngươi; hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, ta sẽ không quên ngươi!
22Ta đã xóa sự phạm tội ngươi như mây đậm, và tội lỗi ngươi như đám mây. Hãy trở lại cùng ta, vì ta đã chuộc ngươi.
23Hỡi các từng trời, hãy hát vui mừng vì Đức Giê-hô-va đã làm hoàn thành! Hỡi các nơi sâu dưới đất, hãy reo la! Hỡi các núi, rừng cũng mọi cây cối trên rừng, hãy cất tiếng mà hát! vì Đức Giê-hô-va đã chuộc Gia-cốp, và sẽ tỏ sự vinh hiển Ngài ra trong Y-sơ-ra-ên.
24Đức Giê-hô-va, là Đấng Cứu chuộc ngươi, đã gây nên ngươi từ trong lòng mẹ, phán như vầy: Ta là Đức Giê-hô-va, đã làm nên mọi vật, một mình ta đã giương các từng trời và trải đất, ai ở cùng ta?
25Aáy chính ta làm trật các điềm của kẻ nói dối, khiến thầy bói nên ngu muội, làm cho kẻ trí tháo lui, biến sự khôn ngoan nó ra dại khờ;
26Chúa làm ứng nghiệm lời của tôi tớ Ngài; thiệt hành mưu của sứ giả Ngài; phán về thành Giê-ru-sa-lem rằng: Nó sẽ có người ở; và về các thành của Giu-đa rằng: Nó sẽ được lập lại, ta sẽ dựng lại các nơi hoang vu của nó;
27phán cùng vực sâu rằng: Hãy khô đi, ta sẽ làm cạn các sông;
28phán về Si-ru rằng: Nó là người chăn chiên của ta; nó sẽ làm nên mọi sự ta đẹp lòng; lại cũng phán về Giê-ru-sa-lem rằng: Nó sẽ được lập lại, và phán về đền thờ rằng: Nền ngươi sẽ lại lập.
