Ai Ca
Chương 1
0A-lép
1Làm sao Đô Thị dân đông đúc
1lại ngồi trơ, tủi nhục một mình !
1Xưa lệnh bà giữa muôn dân nước,
1nay khác chi quả phụ tội tình.
1Bà nữ chúa đứng đầu các tỉnh
1đã trở thành một kẻ khổ sai.
1Bết
2Tỉ ti nàng khóc suốt đêm dài,
2suối lệ đắng cay tràn đôi má ;
2chẳng thấy kẻ nào đến ủi an
2trong số những người yêu thuở trước.
2Bạn hữu thân tình nay bội ước,
2thành ra cả một lũ địch thù.
2Ghi-men
3Bị lưu đày, Giu-đa cực khổ,
3phải làm tôi nhuốc hổ vô cùng.
3Này đây giữa dân ngoại nàng đang sống,
3nàng chẳng hề được vui thú nghỉ ngơi.
3Mọi kẻ rượt theo nàng
3đã bắt được nàng trong đường cùng ngõ hẻm.
3Đa-lét
4Đường phố Xi-on đượm màu tang tóc,
4chẳng còn ai trẩy lễ lên đền.
4Cổng thành vắng lặng không một bóng.
4Tư tế thở than, nữ trinh sầu thảm,
4cả thành chìm ngập giữa đắng cay !
4Hê
5Quân áp bức nắm đầu cưỡi cổ,
5kẻ tử thù hớn hở sướng vui,
5vì ĐỨC CHÚA làm cho nàng cực khổ
5bởi tội nàng nhiều quá ;
5lũ con nàng bị quân áp bức đày đi xa.
5Vau
6Thiếu nữ Xi-on quả hết thời,
6vẻ rực rỡ huy hoàng không còn nữa.
6Thủ lãnh của nàng khác chi nai đói
6không tìm ra đồng cỏ.
6Họ kiệt sức bước đi
6trước những người xua đuổi.
6Da-in
7Giê-ru-sa-lem nhớ lại
7những ngày gian khổ và kiếp sống lang thang
7khi dân ngã gục, không người tiếp cứu,
7dưới bàn tay tàn bạo của quân thù.
7Quân áp bức thấy nàng sụp đổ, thì cười nhạo khinh chê.
7Khết
8Giê-ru-sa-lem phạm quá nhiều tội lỗi, nên đã ra ô uế.
8Mọi kẻ xưa kia từng kính nể, nay khinh mạn cười chê,
8vì thấy nàng loã thể.
8Ngay chính nàng cũng phải rên siết,
8cũng phải ngoảnh mặt đi.
8Tết
9Trên áo nàng, vết nhơ còn rành rành ra đó,
9mà nàng đâu nghĩ tới hậu vận đang chờ.
9Nàng sa cơ quá mức, không một kẻ ủi an.
9“Lạy ĐỨC CHÚA, xin nhìn nỗi nhục nhằn con phải chịu,
9vì kẻ thù đắc thắng dương oai.”
9Giốt
10Quân áp bức đưa tay vét sạch các kho báu của nàng.
10Phải, chính mắt nàng thấy đám dân ngoại
10kéo nhau vào đền thánh.
10Chúng là những kẻ Ngài cấm ngặt
10không được vào nơi công hội của Ngài.
10Cáp
11Toàn dân rên rỉ đi tìm bánh,
11đổi kho tàng lấy một chút cầm hơi.
11“Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài nhìn rõ
11xem con đây tủi hổ biết chừng nào !”
11La-mét
12“Này tất cả những ai qua lại, hãy nhìn kỹ mà xem :
12Có nỗi khổ nào so sánh được
12với nỗi khổ ĐỨC CHÚA giáng trên tôi,
12khi Người nổi trận lôi đình mà trừng phạt.
12Mêm
13Từ trời cao, Người phóng lửa xuống
13cho xâm nhập tận cốt tuỷ tôi.
13Dưới chân tôi, Người giăng lưới sẵn, cho tôi phải té nhào.
13Người bỏ tôi hiu quạnh, suốt cả ngày bệnh hoạn ốm đau.
13Nun
14Người theo dõi lỗi lầm tôi đã phạm, siết chặt lỗi lầm đó trong tay,
14rồi đặt lên cổ tôi như cái ách, khiến tôi phải kiệt quệ, hao mòn.
14Người đã trao tôi vào tay chúng,
14làm cho tôi không thể ngóc đầu lên.
14Xa-méc
15Mọi người hùng đang ở với tôi, Chúa đều khinh chê và loại bỏ.
15Nhằm chống lại tôi, nhằm diệt quân tinh nhuệ của tôi,
15Người triệu tập hết vào công hội.
15Chúa chà đạp, giày xéo nàng trinh nữ, con gái Giu-đa,
15như đạp nho trong bồn.
15A-in
16Thế nên tôi khóc ròng khóc rã,
16cặp mắt tôi, suối lệ tuôn trào.
16Bởi Đấng ủi an tôi, Đấng ban lại cho tôi sức sống,
16Người đã lìa xa tôi.
16Con cái tôi phải mồ côi cô độc bởi chưng thù địch quá hung tàn.”
16Pê
17Xi-on chìa đôi tay kêu cứu, mà không người an ủi.
17ĐỨC CHÚA ra lệnh cho thù địch : hãy tấn công Gia-cóp tư bề.
17Ngay cả với địch quân, Giê-ru-sa-lem cũng trở thành ô uế.
17Xa-đê
18“Đấng chính trực công minh là ĐỨC CHÚA,
18còn tôi, tôi chống lại lời Người.
18Nghe đi nào, mọi dân, mọi nước,
18và thấy cho nỗi khổ cực của tôi.
18Con cái tôi, thanh niên, thiếu nữ, bị bắt đi lưu đày.
18Cốp
19Tôi ngỏ lời kêu gọi tình nhân,
19nhưng chúng là những tên lừa đảo.
19Tư tế và kỳ mục của tôi tắt thở trong thành nội
19khi đi tìm miếng bánh để cầm hơi.
19Rết
20Lạy ĐỨC CHÚA, xin hãy nhìn xem :
20giữa cảnh khốn cùng, ruột gan con đòi đoạn,
20trái tim con thổn thức bồi hồi.
20Con quả đã cứng đầu cứng cổ.
20Ngoài đường phố gươm đao thao túng,
20ở trong nhà thần chết hoành hành.
20Sin
21Xin Ngài lắng nghe con rên rỉ : có ai thèm an ủi con đâu !
21Mọi kẻ thù con vui mừng hớn hở
21khi biết chính Ngài gây khổ cực cho con.
21Ngày Ngài hứa, xin cho mau đến
21để chúng cùng số phận với con.
21Tau
22Xin cho tội ác chúng đã phạm
22phơi bày tất cả trước thánh nhan Ngài.
22Xin Ngài xử với chúng
22như đã xử với con, vì tất cả tội con đã phạm.
22Con than thở đã quá nhiều rồi, và tim con héo hắt.”