Ê-dê-ki-en
Chương 24
1Ngày mồng mười tháng mười năm thứ chín, có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng :
2Hỡi con người, hãy ghi cho kỹ ngày hôm nay, chính ngày hôm nay ; vua Ba-by-lon tấn công Giê-ru-sa-lem vào chính ngày này.
3Hãy dùng dụ ngôn mà nói với nòi phản loạn. Ngươi sẽ nói với chúng : ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này :
3Bắc nồi, bắc nồi lên, đổ nước vào,
4rồi bỏ thịt vào đó
4bỏ những miếng ngon lành :
4thịt đùi, thịt vai ;
4nhét cho đầy nồi
4những khúc xương bổ béo.
5Hãy bắt con nào mập
5trong bầy chiên dê,
5rồi bên dưới chất củi,
5nấu thịt cho thật chín,
5hầm kỹ xương trong nồi.
6Vì thế, ĐỨC CHÚA
6là Chúa Thượng phán thế này :
6Khốn cho thành vấy máu
6là cái nồi han rỉ ;
6vết han rỉ không sao chùi sạch.
6Hãy lấy từng miếng một ra khỏi nồi,
6không cần phải bốc thăm chọn lựa.
7Vì máu đổ ra vẫn còn ở giữa thành.
7Nó đổ máu trên tảng đá trọc,
7mà không đổ trên đất
7cho cát bụi lấp đi.
8Để sục sôi giận dữ
8và ra tay báo thù,
8Ta đã cho máu nó
8đổ trên tảng đá trọc,
8không có gì che phủ.
9Vì thế, ĐỨC CHÚA
9là Chúa Thượng phán như sau :
9Khốn cho thành vấy máu,
9chính Ta sẽ dựng lên
9một lò lửa thật lớn.
10Hãy chất đầy củi
10rồi nhóm lửa lên,
10nấu thịt cho thật nhừ,
10chế thêm đồ gia vị,
10cho xương cốt cháy tan.
11Rồi đặt nồi không trên than củi
11cho nồi nóng lên,
11cho đồng đỏ rực,
11cho nhơ bẩn tiêu tan
11và han rỉ biến sạch.
12Nhưng vất vả bao nhiêu cũng vô ích ! Khối han rỉ vẫn không bong ra khỏi nồi, dù đã bị lửa thiêu.
13Vì tội ô uế của ngươi tày trời ; Ta muốn thanh tẩy ngươi, nhưng ngươi lại không để cho thanh tẩy sạch mọi ô uế. Ngươi sẽ không được thanh tẩy cho đến khi Ta trút hết cơn thịnh nộ xuống trừng phạt ngươi.
14Chính Ta là ĐỨC CHÚA. Ta đã phán thì điều ấy phải xảy ra ; Ta sẽ hành động chẳng chút nương tay, không chút xót thương và chẳng chạnh lòng. Ta sẽ xét xử ngươi tuỳ theo lối sống và các công việc của ngươi, – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng.
15Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng :
16Hỡi con người, này Ta sẽ bất thần cất khỏi ngươi niềm vui của mắt ngươi. Nhưng ngươi không được thương tiếc người chết, không được khóc lóc, không được để nước mắt trào ra.
17Hãy rên rỉ âm thầm, đừng làm đám tang cho người chết ; hãy đội khăn, đi dép ; không được che râu ria ; không được ăn bánh người ta đưa đến.
18Tôi nói với dân chúng ban sáng, thì đến chiều vợ tôi chết. Sáng hôm sau, tôi làm như lệnh ĐỨC CHÚA đã truyền cho tôi.
19Dân chúng bảo tôi : “Ông không cắt nghĩa cho chúng tôi hiểu những gì ông đã làm sao ?”
20Tôi nói với họ : “Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng :
21Hãy nói với nhà Ít-ra-en : ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán như sau : Này Ta sẽ làm cho Nơi Thánh của Ta ra ô uế ; nơi thánh đó là sức mạnh làm cho các ngươi hãnh diện, là niềm vui của đôi mắt các ngươi, là nơi các ngươi hằng quan tâm. Con trai con gái các ngươi đã bỏ lại sẽ ngã gục vì gươm.
22Các ngươi cứ làm như tôi đã làm. Các ngươi đừng che râu ria, đừng ăn bánh người ta đưa đến.
23Đầu đội khăn, chân đi dép ; các ngươi sẽ không được thương tiếc người chết, không được khóc lóc. Các ngươi sẽ chết dần chết mòn vì lỗi lầm của các ngươi ; các ngươi sẽ nhìn nhau mà rên siết.
24Ê-dê-ki-en sẽ nên điềm báo cho các ngươi. Các ngươi sẽ làm y như nó đã làm. Khi sự việc xảy ra, các ngươi sẽ nhận biết chính Ta là ĐỨC CHÚA, là Chúa Thượng.
25Còn ngươi, hỡi con người, vào ngày Ta cất đi sức mạnh của chúng, cũng như niềm hân hoan vì đồ trang sức, niềm vui của đôi mắt chúng, niềm hạnh phúc của tâm hồn chúng, con trai con gái của chúng.
26Ngày ấy sẽ có một người thoát nạn đến báo tin cho ngươi.
27Ngày ấy ngươi sẽ mở miệng ra nói với người thoát nạn ; ngươi sẽ nói được và không còn câm nữa. Ngươi sẽ là điềm báo cho chúng. Bấy giờ, chúng sẽ nhận biết chính Ta là ĐỨC CHÚA.