Bảng dữ liệu bài viết

Nê-hê-mi

Chương 9

Công Giáo · KTCGKPV

1Ngày hai mươi bốn tháng ấy, con cháu Ít-ra-en họp nhau lại ăn chay, mình mang bao bị, đầu rắc bụi đất.

2Những người thuộc nòi giống Ít-ra-en tách mình khỏi những người thuộc chủng tộc khác, rồi họ đứng lên thú nhận tội lỗi mình và lỗi lầm của cha ông.

3Đứng tại chỗ, họ đọc Sách Luật của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của họ, trong một phần tư ngày ; còn một phần tư kia, họ thú nhận tội lỗi và phủ phục trước nhan ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của họ.

4Đứng trên đài dành cho các thầy Lê-vi, có các ông Giê-su-a, Bin-nui, Cát-mi-ên, Sơ-van-gia, Bun-ni, Sê-rếp-gia, Ba-ni, Cơ-na-ni. Các ông lớn tiếng kêu lên ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của mình.

5Còn các thầy Lê-vi là Giê-su-a, Cát-mi-ên, Ba-ni, Kha-sáp-nơ-gia, Sê-rếp-gia, Hô-đi-gia, Sơ-van-gia, Pơ-thác-gia thì nói : “Mời anh em đứng lên chúc tụng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em.”

5“Lạy Chúa, từ muôn thuở cho đến muôn đời,

5xin chúc tụng danh Ngài vinh hiển,

5danh vượt trên mọi tiếng ca khen,

5danh vượt quá muôn lời chúc tụng.

6Chính Ngài là ĐỨC CHÚA, là ĐỨC CHÚA duy nhất.

6Chính Ngài đã tạo dựng các tầng trời,

6các tầng trời cao ngất, cùng toàn thể thiên binh ;

6chính Ngài đã tạo dựng trái đất với muôn vật khắp nơi,

6biển khơi cùng muôn loài trong đó.

6Chính Ngài ban sự sống cho muôn vật muôn loài ;

6và đạo binh thiên quốc phủ phục trước Thánh Nhan.

7Lạy ĐỨC CHÚA,

7chính Ngài là Thiên Chúa, Đấng chọn ông Áp-ram,

7đem ông ra khỏi Ua, là xứ người Can-đê,

7và cho ông tên mới, đó là Áp-ra-ham.

8Thấy lòng ông trung tín trước Thánh Nhan,

8Chúa đã cùng ông lập giao ước,

8ban cho ông và dòng dõi

8xứ người Ca-na-an, người Khết, người E-mô-ri,

8người Pơ-rít-di, người Giơ-vút, người Ghia-ga-si.

8Lời đã hứa, Ngài giữ vẹn toàn,

8bởi vì Ngài vẫn luôn công chính.

9Chúa đã nhìn thấy cảnh khốn cùng

9của tổ tiên chúng con bên Ai-cập.

9Ngài đã nghe thấu tiếng kêu than

9của cha ông chúng con bên Biển Sậy.

10Chúa đã giáng xuống điềm thiêng dấu lạ

10phạt Pha-ra-ô cùng với bầy tôi và toàn dân trong xứ,

10vì Ngài biết chúng căm thù ghen ghét cha ông chúng con,

10và Ngài đã làm cho Thánh Danh lừng lẫy

10như mọi người còn thấy ngày nay.

11Chúa cho biển rẽ ra trước mặt họ,

11họ đi qua lòng biển vẫn ráo chân.

11Còn những kẻ đuổi theo, Ngài xô xuống vực thẳm

11như quăng một hòn đá, xuống dòng nước cuốn trôi.

12Chúa dùng một cột mây hướng dẫn họ ban ngày,

12và dùng một cột lửa dẫn dắt họ ban đêm, để soi đường cho họ.

13Chúa đã ngự xuống núi Xi-nai,

13từ trời cao Ngài đã phán dạy

13ban cho họ quyết định công minh, ban luật lệ vững bền

13cùng thánh chỉ và lệnh truyền trọn hảo.

14Chúa dạy cho họ biết ngày sa-bát

14là ngày thánh dành riêng cho Ngài.

14Ngài dùng ông Mô-sê là tôi trung của Ngài

14mà truyền cho họ giữ mệnh lệnh, thánh chỉ và Lề Luật.

15Họ đói, từ trời Chúa ban xuống bánh ăn.

15Họ khát, từ đá tảng Chúa ban cho nước uống.

15Ngài đã truyền cho họ chiếm đất đai

15mà Ngài đã giơ tay thề sẽ ban cho họ.

16Nhưng tổ tiên chúng con đã tỏ ra ngoan cố,

16đã cứng đầu cứng cổ không vâng lệnh Chúa truyền.

17Họ giả điếc làm ngơ, cũng chẳng thèm ghi nhớ

17những kỳ công Chúa làm.

17Họ cứng đầu cứng cổ muốn phản loạn cùng Ngài,

17nuôi trong lòng ý định trở lại kiếp làm tôi.

17Nhưng Chúa là Thiên Chúa luôn sẵn sàng thứ tha,

17Ngài từ bi nhân hậu, chậm giận, giàu tình thương,

17đã không bỏ rơi họ.

18Ngay cả khi họ đúc một con bê

18tự nhủ rằng : “Thần của ngươi đó,

18thần đã đưa ngươi lên từ miền đất Ai-cập”,

18và cả khi họ xúc phạm nặng nề đến Chúa,

19thì Ngài vẫn mở lượng hải hà,

19không để họ bơ vơ trong sa mạc.

19Cột mây không rời họ ban ngày nhưng đi đầu dẫn lối.

19Cột lửa chẳng xa họ ban đêm nhưng soi đường cho họ.

20Chúa đã ban thần khí tốt lành

20cho họ nên khôn ngoan sáng suốt.

20Ngài cũng chẳng từ chối không cho họ man-na.

20Khi cơn khát giày vò, Ngài lại ban nước uống.

21Bốn mươi năm trường trong sa mạc,

21có Ngài nuôi dưỡng, nào họ thiếu thốn chi !

21Áo họ mặc không sờn, chân họ đi không sưng.

22Chúa đã ban cho họ các nước các dân,

22đã phân chia cho họ làm vùng biên giới.

22Họ đã chiếm đất của Xi-khôn, vua Khét-bôn,

22và đất của Ốc, vua Ba-san nữa.

23Chúa đã làm cho con cháu họ đông như sao trên trời,

23rồi Ngài lại dẫn đưa

23vào miền đất Ngài đã truyền cho bậc tổ tiên

23phải vào mà chiếm giữ.

24Và con cháu họ đã vào chiếm lấy đất đai.

24Trước mặt họ, Chúa đã hạ nhục người Ca-na-an

24là dân cư trong xứ

24Ngài đã trao nộp cư dân vào tay họ,

24vua chúa là thứ dân, để họ muốn làm gì mặc ý.

25Họ chiếm các thành trì kiên cố

25và đất đai mầu mỡ phì nhiêu,

25rồi họ còn chiếm đoạt những ngôi nhà của cải đầy dư,

25những hồ chứa nước đã đào sẵn,

25những gốc nho, những vườn ô-liu và bao nhiêu là cây trái.

25Họ được ăn uống thoả thuê, và trở nên to béo đẫy đà,

25vui hưởng một cuộc sống dồi dào sung túc,

25nhờ lòng nhân hậu lớn lao của Ngài.

26Nhưng họ đã nổi lên chống lại Chúa,

26vất bỏ sau lưng luật pháp Ngài,

26đã từng giết hại nhiều ngôn sứ,

26những vị thay mặt Ngài mà dạy dỗ bảo ban,

26mời gọi họ ăn năn trở lại.

26Và họ đã xúc phạm nặng đến Ngài.

27Vì thế, Ngài đã trao nộp họ cho địch thủ mặc tình áp bức,

27và khi gặp gian nan khốn quẫn, họ đã kêu lên Ngài.

27Và Ngài, tự cõi trời cao thẳm, đã đoái nghe lời họ kêu xin,

27và mở lượng hải hà ban cho họ những vị cứu tinh

27giải thoát họ khỏi tay người áp bức.

28Nhưng vừa mới được thư thái bình an,

28thì trước Thánh Nhan, họ đã làm điều dữ.

28Thế nên Chúa lại phó mặc họ vào tay địch thù,

28và chúng chà đạp họ.

28Họ lại kêu lên Ngài, và Ngài, tự cõi trời cao thẳm,

28đã đoái nghe lời họ kêu xin,

28và biết bao phen đã mở lượng hải hà thương giải cứu.

29Chúa đã cảnh cáo cho họ trở về với Lề Luật của Chúa,

29nhưng họ đã tỏ ra lì lợm,

29chẳng chịu vâng theo mệnh lệnh Ngài ;

29họ vi phạm các quyết định Ngài ban

29để con người tuân theo mà được sống ;

29họ vùng vằng, chẳng ghé vai mang ách,

29cứng đầu cứng cổ, không chịu để tai nghe.

30Đã nhiều năm Chúa kiên nhẫn với họ,

30dùng thần khí và ngôn sứ của Ngài mà đưa lời cảnh cáo.

30Nhưng họ chẳng màng lắng tai nghe,

30nên Ngài trao nộp họ vào tay dân tứ xứ.

31Tuy nhiên, do lượng hải hà,

31Chúa đã không diệt trừ, cũng chẳng bỏ rơi họ,

31vì Ngài là Đấng nhân hậu từ bi.

32Vậy giờ đây, lạy Thiên Chúa chúng con thờ,

32Thiên Chúa cao cả, uy hùng và đáng sợ,

32Đấng giữ giao ước và tỏ lòng nhân nghĩa,

32xin Ngài đừng coi nhẹ mọi nỗi gian truân

32giáng xuống trên chúng con, trên vua chúa, quan quyền,

32trên tư tế, ngôn sứ cùng bao tổ phụ và toàn thể dân Ngài,

32từ thời các vua chúa Át-sua cho đến ngày nay nữa.

33Chúa thật là công bằng

33trong mọi việc xảy đến cho chúng con,

33vì Ngài đã xử sự theo lẽ thật,

33còn chúng con, chúng con lại đã làm điều dữ.

34Hơn nữa, vua chúa và quan quyền,

34tư tế và tổ tiên chúng con

34đã không tuân giữ Lề Luật Chúa,

34không quan tâm đến những mệnh lệnh của Ngài

34cũng như các chỉ thị Ngài dùng để răn dạy họ.

35Khi vua chúa còn cai trị lãnh thổ,

35giữa bao nhiêu của cải Chúa ban,

35trong miền đất phì nhiêu bát ngát

35Chúa trải rộng ra trước mặt họ,

35họ đã không phụng sự Ngài,

35không từ bỏ các việc làm xấu xa.

36Nay, Chúa thấy đó : chúng con là nô lệ,

36trong miền đất Chúa ban cho tổ tiên chúng con

36để các ngài hưởng hoa màu của cải ;

36Chúa thấy đó : chúng con là nô lệ ngay tại miền đất này !

37Đất đai trổ sinh nhiều hoa trái

37là để cho vua chúa nước ngoài,

37Ngài đặt họ lên cai trị chúng con

37vì tội lỗi chúng con đã phạm.

37Họ mặc tình thống trị người và vật của chúng con.

37Tình cảnh của chúng con thật là quẫn bách !”

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm