Bảng dữ liệu bài viết

Ét-te

Chương 4

Công Giáo · KTCGKPV

1Khi biết tất cả những sự kiện trên, ông Moóc-đo-khai xé áo mình ra, mặc lấy bao bị và rắc tro lên người. Ông ra giữa thành, lớn tiếng thốt lên những lời đắng cay chua xót.

2Ông đến tận trước cung môn là nơi không ai được phép vào mà lại mặc bao bị.

3Trong mỗi miền, bất cứ nơi đâu mệnh lệnh và chỉ dụ của vua được chuyển tới, người ta cũng đều chứng kiến một cảnh thê lương buồn thảm : dân Do-thái ăn chay, khóc lóc, than van. Nhiều người nằm trên tro trên đất, mình mặc bao bị.

4Các cung nữ và thái giám báo tin cho hoàng hậu Ét-te. Bà hết sức bàng hoàng. Bà gửi áo ra cho ông Moóc-đo-khai mặc và xin ông cởi bỏ bao bị. Ông không chịu nghe.

5Bà mới cho gọi ông Ha-thác là một trong những viên thái giám nhà vua đặt làm người phục vụ bà. Bà truyền cho ông đi gặp ông Moóc-đo-khai để biết sự việc đã xảy ra và lý do của sự việc đó.

6Ông Ha-thác ra gặp ông Moóc-đo-khai tại quảng trường đối diện với cung môn.

7Ông Moóc-đo-khai cho ông biết tất cả những sự việc đã xảy ra và biết chuyện ông Ha-man đã hứa sẽ cân một số bạc bỏ vào kho của vua nhằm tru diệt người Do-thái.

8Ông Moóc-đo-khai trao cho ông bản sao sắc chỉ đã công bố ở Su-san nhằm huỷ diệt họ, mục đích là cho bà Ét-te xem bản sao đó và biết các sự việc. Ông Moóc-đo-khai cũng nhắn bà phải vào chầu vua để xin vua tỏ lòng nhân hậu và khẩn nài vua thương xót dân tộc bà. Ông nhắn rằng :

8“Con hãy nhớ lại thuở hàn vi của con, những ngày con đã được chính tay cha nuôi dưỡng. Người chiếm địa vị thứ nhì trong vương quốc là Ha-man đã đề nghị vua chống lại chúng ta, nhằm dẫn chúng ta đến chỗ chết.

8Con hãy cầu khẩn Chúa và xin vua thương tình tha chết cho chúng ta.”

9Ông Ha-thác trở vào, chuyển những lời này đến hoàng hậu Ét-te.

10Bà ngỏ lời với ông Ha-thác, truyền cho ông ra gặp ông Moóc-đo-khai và nói :

11“Bề tôi của vua và dân các miền thuộc quyền vua, ai cũng biết rõ : bất cứ người nào, nam cũng như nữ, không được triệu vời mà dám vào chầu vua ở phía trong sân rồng, thì đều chịu một luật duy nhất là phải chết, trừ phi vua giơ phủ việt vàng ra, người ấy mới được sống. Mà con đây đã ba mươi ngày rồi không được triệu vào chầu vua.”

12Người ta cho ông Moóc-đo-khai biết những điều bà Ét-te đã nói.

13Ông nhờ người trả lời : “Đừng tưởng rằng trong cả dân Do-thái, chỉ có mình con ở tại hoàng cung là được thoát nạn.

14Vì đến lúc này mà con vẫn cứ ngậm miệng làm thinh, thì người Do-thái sẽ nhận được sự trợ giúp và giải cứu từ một nơi khác ; còn chính con và nhà cha con lại bị tru diệt. Biết đâu không phải vì thời buổi như thế này mà con đã lên tới địa vị hoàng hậu ?”

15Bà Ét-te nhờ người trả lời ông Moóc-đo-khai :

16“Xin cha cứ đi tập hợp tất cả những người Do-thái ở Su-san lại. Xin bà con ăn chay cầu nguyện cho con. Suốt ba ngày đêm, đừng ăn uống gì cả. Con và các cung nữ cũng sẽ làm như thế. Sau đó, dầu pháp luật không cho phép, con cũng vào chầu vua. Có chết con cũng đành.”

17Ông Moóc-đo-khai rút lui và làm theo mọi điều hoàng hậu Ét-te dặn.

17Ông nhắc lại mọi công việc Chúa đã làm mà cầu xin với Chúa :

17“Lạy Chúa, Chúa là Vua toàn năng,

17Chúa nắm quyền điều khiển vũ trụ.

17Khi Chúa muốn cứu độ Ít-ra-en,

17nào ai đương đầu nổi với Ngài !

17Chính Ngài đã tạo dựng trời đất

17và thực hiện mọi kỳ công dưới bầu trời.

17Lạy Chúa, Ngài là Chúa vạn vật.

17Ai chống lại được Ngài ?

17Lạy Chúa, Ngài biết mọi sự, Ngài biết rõ :

17Không phải vì xấc xược, kiêu kỳ hoặc háo danh

17mà con làm thế,

17đã không bái lạy tên Ha-man ngạo mạn kiêu căng.

17Quả thật, để cứu Ít-ra-en,

17thì có phải hôn bàn chân hắn, con đây cũng sẵn sàng.

17Nhưng con đã làm thế để khỏi đặt cái vinh của người phàm

17trên vinh quang Thiên Chúa.

17Con sẽ không bái lạy một ai, ngoại trừ Ngài, lạy Chúa,

17và con sẽ không làm thế vì kiêu ngạo.

17Giờ đây, lạy Chúa là Thiên Chúa.

17Chúa là Vua, là Thiên Chúa tổ phụ Áp-ra-ham,

17xin tha cho dân Ngài,

17vì thù địch đang để tâm để ý chúng con

17nhằm tìm cách huỷ diệt.

17Chúng những mong phá huỷ

17phần sản nghiệp ngàn xưa của Ngài.

17Xin Ngài đừng chê bỏ dân riêng thuộc về Ngài,

17dân Ngài đã chuộc lấy từ Ai-cập.

17Xin nghe lời con nguyện

17mà thương đến phần gia nghiệp của Ngài.

17Lạy Chúa, cảnh tang tóc chúng con, xin biến thành hoan lạc

17để chúng con được sống mà ca tụng danh Ngài.

17Xin Ngài đừng huỷ diệt

17đoàn dân luôn mở miệng ngợi khen Ngài.”

17Toàn thể Ít-ra-en hết lòng hết sức kêu van Chúa, vì cái chết ở trước mắt họ rồi.

17Hoàng hậu Ét-te khắc khoải âu lo đến chết được, liền tìm đến nương ẩn bên Chúa. Tâm hồn sầu khổ, bà cởi bỏ y phục lộng lẫy, mặc áo tang vào. Thay cho dầu thơm quý giá, bà lấy bụi tro dơ bẩn rắc lên đầu ; bà hãm mình phạt xác nhiệm nhặt ; thay vì trang điểm trau chuốt, bà để cho tóc xoã rối bời. Bà cầu xin cùng Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en :

17“Lạy Chúa của con, lạy Vua chúng con,

17Ngài là Thiên Chúa duy nhất.

17Này con đang liều mạng, xin đến cứu giúp con.

17Con cô đơn, chẳng còn ai cứu giúp, ngoại trừ Ngài.

17Lạy Chúa, trong chi tộc của cha ông,

17từ khi lọt lòng mẹ, con từng được nghe biết

17là chính Ngài đã chọn Ít-ra-en giữa muôn ngàn dân tộc,

17đã tuyển chọn cha ông chúng con

17giữa mọi bậc tiền bối của các ngài

17để làm thành gia nghiệp mãi mãi thuộc về Ngài.

17Ngài thực hiện cho cha ông chúng con

17mọi điều Ngài đã hứa.

17Nay chúng con đã phạm tội trước nhan Ngài,

17và Ngài đã trao nộp chúng con vào tay kẻ thù địch

17vì chúng con đã thờ các thần minh của chúng.

17Lạy Chúa, Ngài công minh chính trực xiết bao !

17Bây giờ, tuy chúng con phải nuốt cay ngậm đắng

17làm nô lệ cho thù địch chúng con,

17chúng vẫn chưa lấy làm thoả mãn.

17Chúng lại còn đặt tay lên tay các tượng thần của chúng,

17liên kết cùng thần minh nhằm huỷ bỏ

17mệnh lệnh Ngài đã ban, nhằm phá tan gia nghiệp của Ngài,

17làm những kẻ ca khen Ngài phải ngậm miệng,

17dập tắt vinh quang không ngừng chiếu toả

17trên thánh điện, trên bàn thờ của Ngài,

17nhằm mở miệng chư dân

17để họ hát mừng công đức các thần minh hư ảo

17và mãi mãi sùng bái ông vua mang xác phàm.

17Lạy Chúa, xin đừng trao phủ việt của Ngài

17cho những gì hư ảo

17cũng đừng để cho thù địch nhạo cười khi chúng con gục ngã.

17Nhưng xin lấy mưu đồ của chúng mà quật lại chúng đi.

17Và những kẻ manh tâm hại chúng con,

17xin đưa ra làm gương cho thiên hạ.

17Lạy Chúa, ngày chúng con gặp gian truân cùng khốn,

17xin nhớ đến chúng con mà chứng tỏ quyền năng của Ngài.

17Lạy Vua các thần minh,

17Đấng thống trị mọi kẻ cầm quyền,

17xin ban cho con lòng dũng cảm,

17và dạy con biết nói lời êm tai

17khi phải ra trước mặt loài sư tử.

17Xin đổi lòng con sư tử ấy để nó căm thù kẻ chống lại chúng con,

17khiến cho hắn và quân đồng loã phải tiêu diệt hoàn toàn.

17

17Thần dân Ngài, xin Ngài giải thoát.

17Con cô đơn, xin đến cứu giúp con.

17Lạy Chúa, ngoài Ngài ra, con đâu còn ai nữa !

17Ngài thấu biết mọi sự trên đời,

17Ngài biết rõ lòng con hằng căm ghét

17cái vinh của những kẻ không Lề Luật,

17và con cũng nhờm tởm gớm ghê

17việc chăn gối với những kẻ không cắt bì

17cũng như với những người dân ngoại.

17Ngài biết rõ con đang cùng đường túng thế,

17con ghê tởm cái huy hiệu kiêu hãnh mang trên đầu

17trong những ngày xuất hiện trước công chúng ;

17con ghê tởm nó như ghê tởm cái khăn phải dùng khi khó ở.

17Con chẳng mang nó vào những ngày bình an.

17Nữ tỳ của Chúa đã không hề đồng bàn với Ha-man,

17chẳng coi trọng tiệc tùng vua đãi,

17chẳng thèm uống thứ rượu tế thần.

17Từ ngày thay đổi địa vị cho đến nay,

17nữ tỳ của Chúa chẳng hề được vui sướng

17nếu không có những niềm vui bên Ngài,

17lạy Chúa là Thiên Chúa tổ phụ Áp-ra-ham.

17Lạy Thiên Chúa quyền uy dũng lực trên hết thảy mọi người,

17xin nghe tiếng những kẻ sờn lòng nản chí.

17Xin giải thoát chúng con khỏi tay những kẻ độc ác,

17xin giải thoát con khỏi cơn sợ hãi này !”

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm