Таблица данных статьи

Matthew

Глава 27

Protestant · YLT

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

YLTYoung's Literal Translation

1And morning having come, all the chief priests and the elders of the people took counsel against Jesus, so as to put him to death;

2and having bound him, they did lead away, and delivered him up to Pontius Pilate, the governor.

3Then Judas — he who delivered him up — having seen that he was condemned, having repented, brought back the thirty silverlings to the chief priests, and to the elders, saying,

4'I did sin, having delivered up innocent blood;' and they said, 'What — to us? thou shalt see!'

5and having cast down the silverlings in the sanctuary, he departed, and having gone away, he did strangle himself.

6And the chief priests having taken the silverlings, said, 'It is not lawful to put them to the treasury, seeing it is the price of blood;'

7and having taken counsel, they bought with them the field of the potter, for the burial of strangers;

8therefore was that field called, 'Field of blood,' unto this day.

9Then was fulfilled that spoken through Jeremiah the prophet, saying, 'And I took the thirty silverlings, the price of him who hath been priced, whom they of the sons of Israel did price,

10and gave them for the field of the potter, as the Lord did appoint to me.'

11And Jesus stood before the governor, and the governor did question him, saying, 'Art thou the king of the Jews!' And Jesus said to him, 'Thou sayest.'

12And in his being accused by the chief priests and the elders, he did not answer any thing,

13then saith Pilate to him, 'Dost thou not hear how many things they witness against thee?'

14And he did not answer him, not even to one word, so that the governor did wonder greatly.

15And at the feast the governor had been accustomed to release one to the multitude, a prisoner, whom they willed,

16and they had then a noted prisoner, called Barabbas,

17they therefore having been gathered together, Pilate said to them, 'Whom will ye I shall release to you? Barabbas or Jesus who is called Christ?'

18for he had known that because of envy they had delivered him up.

19And as he is sitting on the tribunal, his wife sent unto him, saying, 'Nothing — to thee and to that righteous one, for many things did I suffer to-day in a dream because of him.'

20And the chief priests and the elders did persuade the multitudes that they might ask for themselves Barabbas, and might destroy Jesus;

21and the governor answering said to them, 'Which of the two will ye [that] I shall release to you?' And they said, 'Barabbas.'

22Pilate saith to them, 'What then shall I do with Jesus who is called Christ?' They all say to him, 'Let be crucified!'

23And the governor said, 'Why, what evil did he?' and they were crying out the more, saying, 'Let be crucified.'

24And Pilate having seen that it profiteth nothing, but rather a tumult is made, having taken water, he did wash the hands before the multitude, saying, 'I am innocent from the blood of this righteous one; ye — ye shall see;'

25and all the people answering said, 'His blood [is] upon us, and upon our children!'

26Then did he release to them Barabbas, and having scourged Jesus, he delivered [him] up that he may be crucified;

27then the soldiers of the governor having taken Jesus to the Praetorium, did gather to him all the band;

28and having unclothed him, they put around him a crimson cloak,

29and having plaited him a crown out of thorns they put [it] on his head, and a reed in his right hand, and having kneeled before him, they were mocking him, saying, 'Hail, the king of the Jews.'

30And having spit on him, they took the reed, and were smiting on his head;

31and when they had mocked him, they took off from him the cloak, and put on him his own garments, and led him away to crucify [him].

32And coming forth, they found a man, a Cyrenian, by name Simon: him they impressed that he might bear his cross;

33and having come to a place called Golgotha, that is called Place of a Skull,

34they gave him to drink vinegar mixed with gall, and having tasted, he would not drink.

35And having crucified him, they divided his garments, casting a lot, that it might be fulfilled that was spoken by the prophet, 'They divided my garments to themselves, and over my vesture they cast a lot;'

36and sitting down, they were watching him there,

37and they put up over his head, his accusation written, 'This is Jesus, the king of the Jews.'

38Then crucified with him are two robbers, one on the right hand, and one on the left,

39and those passing by were speaking evil of him, wagging their heads,

40and saying, 'Thou that art throwing down the sanctuary, and in three days building [it], save thyself; if Son thou art of God, come down from the cross.'

41And in like manner also the chief priests mocking, with the scribes and elders, said,

42'Others he saved; himself he is not able to save! If he be King of Israel, let him come down now from the cross, and we will believe him;

43he hath trusted on God, let Him now deliver him, if He wish him, because he said — Son of God I am;'

44with the same also the robbers, who were crucified with him, were reproaching him.

45And from the sixth hour darkness came over all the land unto the ninth hour,

46and about the ninth hour Jesus cried out with a great voice, saying, 'Eli, Eli, lama sabachthani?' that is, 'My God, my God, why didst Thou forsake me?'

47And certain of those standing there having heard, said — 'Elijah he doth call;'

48and immediately, one of them having run, and having taken a spunge, having filled [it] with vinegar, and having put [it] on a reed, was giving him to drink,

49but the rest said, 'Let alone, let us see if Elijah doth come — about to save him.'

50And Jesus having again cried with a great voice, yielded the spirit;

51and lo, the vail of the sanctuary was rent in two from top unto bottom, and the earth did quake, and the rocks were rent,

52and the tombs were opened, and many bodies of the saints who have fallen asleep, arose,

53and having come forth out of the tombs after his rising, they went into the holy city, and appeared to many.

54And the centurion, and those with him watching Jesus, having seen the earthquake, and the things that were done, were exceedingly afraid, saying, 'Truly this was God's Son.'

55And there were there many women beholding from afar, who did follow Jesus from Galilee, ministering to him,

56among whom was Mary the Magdalene, and Mary the mother of James and of Joses, and the mother of the sons of Zebedee.

57And evening having come, there came a rich man, from Arimathea, named Joseph, who also himself was discipled to Jesus,

58he having gone near to Pilate, asked for himself the body of Jesus; then Pilate commanded the body to be given back.

59And having taken the body, Joseph wrapped it in clean linen,

60and laid it in his new tomb, that he hewed in the rock, and having rolled a great stone to the door of the tomb, he went away;

61and there were there Mary the Magdalene, and the other Mary, sitting over-against the sepulchre.

62And on the morrow that is after the preparation, were gathered together the chief priests, and the Pharisees, unto Pilate,

63saying, 'Sir, we have remembered that that deceiver said while yet living, After three days I do rise;

64command, then, the sepulchre to be made secure till the third day, lest his disciples, having come by night, may steal him away, and may say to the people, He rose from the dead, and the last deceit shall be worse than the first.'

65And Pilate said to them, 'Ye have a watch, go away, make secure — as ye have known;'

66and they, having gone, did make the sepulchre secure, having sealed the stone, together with the watch.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Trời vừa sáng, tất cả các thượng tế và kỳ mục trong dân cùng nhau bàn kế hại Đức Giê-su, để xử tử Người.

2Sau đó, họ cho trói Người lại và giải đi nộp cho tổng trấn Phi-la-tô.

3Bấy giờ, Giu-đa, kẻ đã nộp Người, thấy Người bị kết án thì hối hận. Hắn đem ba mươi đồng bạc trả lại cho các thượng tế và kỳ mục

4mà nói : “Tôi đã phạm tội nộp người vô tội, khiến Người phải chết oan.” Nhưng họ đáp : “Can gì đến chúng tôi. Mặc kệ anh !”

5Giu-đa ném số bạc vào Đền Thờ và ra đi thắt cổ.

6Các thượng tế lượm lấy số bạc ấy mà nói : “Không được phép bỏ vào quỹ Đền Thờ, vì đây là giá máu.”

7Sau khi bàn định với nhau, họ dùng tiền đó tậu “Thửa Ruộng Ông Thợ Gốm” để làm nơi chôn cất khách ngoại kiều.

8Vì vậy mà thửa ruộng ấy gọi là “Ruộng Máu” cho đến ngày nay.

9Thế là ứng nghiệm lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a : *“Họ đã lượm lấy ba mươi đồng bạc, tức là cái giá mà một số con cái Ít-ra-en đã đặt khi đánh giá Người.*

10*Và họ lấy số bạc đó mà mua ‘Thửa Ruộng Ông Thợ Gốm’, theo những điều Đức Chúa đã truyền cho tôi.”*

11Đức Giê-su bị điệu ra trước mặt tổng trấn ; tổng trấn hỏi Người : “Ông là vua dân Do-thái sao ?” Đức Giê-su trả lời : “Chính ngài nói đó.”

12Nhưng khi các thượng tế và kỳ mục tố Người, thì Người không trả lời một tiếng.

13Bấy giờ ông Phi-la-tô hỏi Người : “Ông không nghe bao nhiêu điều họ làm chứng chống lại ông đó sao ?”

14Nhưng Đức Giê-su không trả lời ông về một điều nào, khiến tổng trấn rất đỗi ngạc nhiên.

15Vào mỗi dịp lễ lớn, tổng trấn có lệ phóng thích cho dân chúng một người tù, tuỳ ý họ muốn.

16Mà khi ấy có một người tù khét tiếng, tên là Ba-ra-ba.

17Vậy khi đám đông đã tụ họp lại, thì tổng trấn Phi-la-tô nói với họ : “Các người muốn ta phóng thích ai cho các người đây ? Ba-ra-ba hay Giê-su, cũng gọi là Ki-tô ?”

18Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà họ nộp Người.

19Lúc tổng trấn đang ngồi xử án, thì bà vợ sai người đến nói với ông : “Ông đừng nhúng tay vào vụ xử người công chính này, vì hôm nay, tôi chiêm bao thấy mình phải khổ nhiều vì ông ấy.”

20Nhưng các thượng tế và kỳ mục lại xúi đám đông đòi tha tên Ba-ra-ba mà giết Đức Giê-su.

21Tổng trấn hỏi họ : “Trong hai người này, các người muốn ta tha ai cho các người ?” Họ thưa : “Ba-ra-ba ! “

22Tổng trấn Phi-la-tô nói tiếp : “Thế còn ông Giê-su, cũng gọi là Ki-tô, ta sẽ làm gì đây ?” Mọi người đồng thanh : “Đóng đinh nó vào thập giá !”

23Tổng trấn lại nói : “Thế ông ấy đã làm điều gì gian ác ?” Họ càng la to : “Đóng đinh nó vào thập giá !”

24Tổng trấn Phi-la-tô thấy đã chẳng được ích gì mà còn thêm náo động, nên lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói : “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy !”

25Toàn dân đáp lại : “Máu hắn cứ đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi !”

26Bấy giờ, tổng trấn phóng thích tên Ba-ra-ba cho họ, còn Đức Giê-su, thì ông truyền đánh đòn, rồi trao cho họ đóng đinh vào thập giá.

27Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người.

28Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ,

29rồi kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng : “Vạn tuế đức vua dân Do-thái !”

30Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người.

31Chế giễu chán, chúng lột áo choàng ra, và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu Người đi đóng đinh vào thập giá.

32Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn ; chúng bắt ông vác thập giá của Người.

33Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ,

34chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống.

35Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau.

36Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.

37Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng : “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái.”

38Cùng bị đóng đinh với Người, có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.

39Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu

40vừa nói : “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi ! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào !”

41Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói :

42“Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là vua Ít-ra-en ! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền !

43Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn ! Vì hắn đã nói : Ta là Con Thiên Chúa !”

44Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.

45Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín.

46Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng : *“Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”,* nghĩa là *“Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?”*

47Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói : “Hắn ta gọi ông Ê-li-a !”

48Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy *giấm,* buộc vào đầu cây sậy và đưa lên *cho Người uống*.

49Còn những người khác lại bảo : “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không !”

50Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.

51Ngay lúc đó, bức màn trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ.

52Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy.

53Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người.

54Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói : “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”

55Ở đó, cũng có nhiều người phụ nữ đứng nhìn từ đàng xa. Các bà này đã theo Đức Giê-su từ Ga-li-lê để giúp đỡ Người.

56Trong số đó, có bà Ma-ri-a Mác-đa-la, bà Ma-ri-a mẹ các ông Gia-cô-bê và Giô-xếp, và bà mẹ các con ông Dê-bê-đê.

57Chiều đến, có một người giàu có tới. Ông này là người thành A-ri-ma-thê, tên là Giô-xếp, và cũng là môn đệ Đức Giê-su.

58Ông đến gặp ông Phi-la-tô để xin thi hài Đức Giê-su. Bấy giờ tổng trấn Phi-la-tô ra lệnh trao trả thi hài cho ông.

59Khi đã nhận thi hài, ông Giô-xếp lấy tấm vải gai sạch mà liệm,

60và đặt vào ngôi mộ mới, đã đục sẵn trong núi đá, dành cho ông. Ông lăn tảng đá to lấp cửa mồ, rồi ra về.

61Còn bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a ở lại đó, quay mặt vào mồ.

62Hôm sau, tức là khi ngày áp lễ đã qua, các thượng tế và những người Pha-ri-sêu kéo nhau đến ông Phi-la-tô,

63và nói : “Thưa ngài, chúng tôi nhớ tên bịp bợm ấy khi còn sống có nói : ‘Sau ba ngày, Ta sẽ trỗi dậy.’

64Vậy xin quan lớn truyền canh mộ kỹ càng cho đến ngày thứ ba, kẻo môn đệ hắn đến lấy trộm xác rồi phao trong dân là hắn đã từ cõi chết trỗi dậy. Và như thế, chuyện bịp cuối cùng này sẽ còn tệ hại hơn chuyện trước.”

65Ông Phi-la-tô bảo họ : “Thì có sẵn lính đó, các người hãy đi mà canh giữ theo cách các người biết !”

66Thế là họ ra đi canh giữ mồ, niêm phong tảng đá và cắt lính canh mồ.

Стих скопирован в буфер обмена