Job
Глава 13
Сравнить переводы
1Lo, all — hath mine eye seen, Heard hath mine ear, and it attendeth to it.
2According to your knowledge I have known — also I. I am not fallen more than you.
3Yet I for the Mighty One do speak, And to argue for God I delight.
4And yet, ye [are] forgers of falsehood, Physicians of nought — all of you,
5O that ye would keep perfectly silent, And it would be to you for wisdom.
6Hear, I pray you, my argument, And to the pleadings of my lips attend,
7For God do ye speak perverseness? And for Him do ye speak deceit?
8His face do ye accept, if for God ye strive?
9Is [it] good that He doth search you, If, as one mocketh at a man, ye mock at Him?
10He doth surely reprove you, if in secret ye accept faces.
11Doth not His excellency terrify you? And His dread fall upon you?
12Your remembrances [are] similes of ashes, For high places of clay your heights.
13Keep silent from me, and I speak, And pass over me doth what?
14Wherefore do I take my flesh in my teeth? And my soul put in my hand?
15Lo, He doth slay me — I wait not! Only, my ways unto His face I argue.
16Also — He [is] to me for salvation, For the profane cometh not before Him.
17Hear ye diligently my word, And my declaration with your ears.
18Lo, I pray you, I have set in order the cause, I have known that I am righteous.
19Who [is] he that doth strive with me? For now I keep silent and gasp.
20Only two things, O God, do with me: Then from Thy face I am not hidden.
21Thy hand put far off from me, And Thy terror let not terrify me.
22And call Thou, and I — I answer, Or — I speak, and answer Thou me.
23How many iniquities and sins have I? My transgression and my sin let me know.
24Why dost Thou hide Thy face? And reckonest me for an enemy to Thee?
25A leaf driven away dost Thou terrify? And the dry stubble dost Thou pursue?
26For Thou writest against me bitter things, And causest me to possess iniquities of my youth:
27And puttest in the stocks my feet, And observest all my paths, On the roots of my feet Thou settest a print,
28And he, as a rotten thing, weareth away, As a garment hath a moth consumed him.
1Nầy, mắt ta đã thấy các điều đó, Tai ta có nghe và hiểu đến.
2Điều gì các ngươi biết, ta cũng biết với. Ta chẳng kém hơn các ngươi đâu.
3Song ta muốn thưa với Đấng Toàn năng, Ước ao biện luận cùng Đức Chúa Trời:
4Còn các ngươi là kẻ đúc rèn lời dối trá; Thảy đều là thầy thuốc không ra gì hết.
5Chớ chi các ngươi nín lặng! Đó sẽ là sự khôn ngoan của các ngươi.
6Vậy, hãy nghe lời biện luận ta, Khá chăm chỉ về lẽ đối nại của miệng ta.
7Có phải các ngươi dám nói lời bất công với Đức Chúa Trời chăng? Các ngươi há sẽ nói điều dối trá vì Ngài sao?
8Các ngươi há muốn tây vị Đức Chúa Trời, Và cãi lẽ cho Ngài sao?
9Nếu Ngài dò xét lòng các ngươi, các ngươi vừa ý điều đó sao? Các ngươi há muốn phỉnh gạt Ngài như phỉnh gạt loài người sao?
10Quả thật Ngài sẽ trách phạt các ngươi. Nếu các ngươi lén tây vị người.
11Chớ thì sự oai nghi Ngài sẽ chẳng khiến các ngươi bối rối sao? Sự hoảng kinh Ngài há sẽ chẳng giáng trên các ngươi ư,
12Châm ngôn của các ngươi chỉ như châm ngôn tro bụi; Những thành lũy của các ngươi thật là thành lũy bùn đất,
13Vậy, hãy nín đi, khá lìa khỏi ta, để ta biện luận, Mặc dầu xảy đến cho ta điều gì.
14Cớ sao ta lấy răng cắn thịt mình Và liều sanh mạng mình?
15Dẫu Chúa giết ta, ta cũng còn nhờ cậy nơi Ngài; Nhưng ta sẽ binh vực tánh hạnh ta trước mặt Ngài.
16Chính điều đó sẽ là sự cứu rỗi ta; Vì một kẻ vô đạo chẳng được đến trước mặt Chúa.
17Hãy nghe kỹ càng các lời ta, Lời trần cáo ta khá lọt vào tai các ngươi!
18Kìa, ta đã bày tỏ việc cáo tụng ta, Ta biết ta sẽ được xưng công bình.
19Có ai sẽ tranh luận với ta chăng? Ví bằng ta nín lặng, quả ta tắt hơi.
20Có hai điều cầu xin Chúa chớ làm cho tôi, Thì tôi sẽ không ẩn mình tôi khỏi mặt Chúa:
21Xin Chúa rút tay Chúa khỏi mình tôi, Và sự hoảng kinh của Chúa chớ làm bối rối tôi nữa.
22Đoạn, hãy gọi tôi, tôi sẽ thưa lại, Hoặc tôi nói thì Chúa sẽ trả lời cho tôi.
23Số gian ác và tội lỗi tôi bao nhiêu? Cầu Chúa cho tôi biết sự phạm luật và tội lỗi tôi.
24Nhân sao Chúa giấu mặt Chúa, Và cầm bằng tôi là kẻ cừu địch Chúa?
25Chúa há muốn khiến kinh hãi chiếc lá bị gió đưa đi, Và đuổi theo cộng rạ khô sao?
26Vì Chúa làm cho tôi bị điều cay đắng, Và khiến cho tôi gánh các tội ác phạm lúc thanh niên,
27Đặt chân tôi trong xiềng tỏa, Xét các đường lối tôi, Và ghi ranh hạng chung quanh bước chân tôi,
28Còn tôi bị bể nát ra như vật mục, Như một cái áo bị sâu cắn nát vậy.
