Таблица данных статьи

Numbers

Глава 32

Protestant · WEB

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

WEBWorld English BibleОсновной перевод

1Now the children of Reuben and the children of Gad had a very great multitude of livestock. They saw the land of Jazer, and the land of Gilead. Behold, the place was a place for livestock.

2Then the children of Gad and the children of Reuben came and spoke to Moses, and to Eleazar the priest, and to the princes of the congregation, saying,

3“Ataroth, Dibon, Jazer, Nimrah, Heshbon, Elealeh, Sebam, Nebo, and Beon,

4the land which the LORD struck before the congregation of Israel, is a land for livestock; and your servants have livestock.”

5They said, “If we have found favor in your sight, let this land be given to your servants for a possession. Don’t bring us over the Jordan.”

6Moses said to the children of Gad, and to the children of Reuben, “Shall your brothers go to war while you sit here?

7Why do you discourage the heart of the children of Israel from going over into the land which the LORD has given them?

8Your fathers did so when I sent them from Kadesh Barnea to see the land.

9For when they went up to the valley of Eshcol, and saw the land, they discouraged the heart of the children of Israel, that they should not go into the land which the LORD had given them.

10The LORD’s anger burned in that day, and he swore, saying,

11‘Surely none of the men who came up out of Egypt, from twenty years old and upward, shall see the land which I swore to Abraham, to Isaac, and to Jacob; because they have not wholly followed me,

12except Caleb the son of Jephunneh the Kenizzite, and Joshua the son of Nun, because they have followed the LORD completely.’

13The LORD’s anger burned against Israel, and he made them wander back and forth in the wilderness forty years, until all the generation who had done evil in the LORD’s sight was consumed.

14“Behold, you have risen up in your fathers’ place, an increase of sinful men, to increase the fierce anger of the LORD toward Israel.

15For if you turn away from after him, he will yet again leave them in the wilderness; and you will destroy all these people.”

16They came near to him, and said, “We will build sheepfolds here for our livestock, and cities for our little ones;

17but we ourselves will be ready armed to go before the children of Israel, until we have brought them to their place. Our little ones shall dwell in the fortified cities because of the inhabitants of the land.

18We will not return to our houses until the children of Israel have all received their inheritance.

19For we will not inherit with them on the other side of the Jordan and beyond, because our inheritance has come to us on this side of the Jordan eastward.”

20Moses said to them: “If you will do this thing, if you will arm yourselves to go before the LORD to the war,

21and every one of your armed men will pass over the Jordan before the LORD until he has driven out his enemies from before him,

22and the land is subdued before the LORD; then afterward you shall return, and be clear of obligation to the LORD and to Israel. Then this land shall be your possession before the LORD.

23“But if you will not do so, behold, you have sinned against the LORD; and be sure your sin will find you out.

24Build cities for your little ones, and folds for your sheep; and do that which has proceeded out of your mouth.”

25The children of Gad and the children of Reuben spoke to Moses, saying, “Your servants will do as my lord commands.

26Our little ones, our wives, our flocks, and all our livestock shall be there in the cities of Gilead;

27but your servants will pass over, every man who is armed for war, before the LORD to battle, as my lord says.”

28So Moses commanded concerning them to Eleazar the priest, and to Joshua the son of Nun, and to the heads of the fathers’ households of the tribes of the children of Israel.

29Moses said to them, “If the children of Gad and the children of Reuben will pass with you over the Jordan, every man who is armed to battle before the LORD, and the land is subdued before you, then you shall give them the land of Gilead for a possession;

30but if they will not pass over with you armed, they shall have possessions among you in the land of Canaan.”

31The children of Gad and the children of Reuben answered, saying, “As the LORD has said to your servants, so will we do.

32We will pass over armed before the LORD into the land of Canaan, and the possession of our inheritance shall remain with us beyond the Jordan.”

33Moses gave to them, even to the children of Gad, and to the children of Reuben, and to the half-tribe of Manasseh the son of Joseph, the kingdom of Sihon king of the Amorites, and the kingdom of Og king of Bashan; the land, according to its cities and borders, even the cities of the surrounding land.

34The children of Gad built Dibon, Ataroth, Aroer,

35Atroth-shophan, Jazer, Jogbehah,

36Beth Nimrah, and Beth Haran: fortified cities and folds for sheep.

37The children of Reuben built Heshbon, Elealeh, Kiriathaim,

38Nebo, and Baal Meon, (their names being changed), and Sibmah. They gave other names to the cities which they built.

39The children of Machir the son of Manasseh went to Gilead, took it, and dispossessed the Amorites who were therein.

40Moses gave Gilead to Machir the son of Manasseh; and he lived therein.

41Jair the son of Manasseh went and took its villages, and called them Havvoth Jair.

42Nobah went and took Kenath and its villages, and called it Nobah, after his own name.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Сравнительный перевод

1Con cái ông Rưu-vên và con cái ông Gát có nhiều đàn súc vật rất đông. Khi thấy rằng vùng Gia-de và vùng Ga-la-át là nơi thuận lợi cho việc chăn nuôi súc vật,

2họ đến thưa với ông Mô-sê, với tư tế E-la-da và các thủ lãnh cộng đồng :

3“Các thành A-ta-rốt, Đi-vôn, Gia-de, Nim-ra, Khét-bôn, En-a-lê, Xơ-vam, Nơ-vô và Bơ-ôn

4là vùng đất ĐỨC CHÚA đã đánh phạt trước cộng đồng Ít-ra-en, là vùng đất nuôi được súc vật. Mà các tôi tớ ngài lại có súc vật.”

5Họ nói tiếp : “Nếu chúng tôi được đẹp lòng ngài, thì xin ban cho các tôi tớ ngài vùng đất này làm sở hữu. Xin đừng để chúng tôi phải đi qua sông Gio-đan.”

6Ông Mô-sê nói với con cái ông Gát và con cái ông Rưu-vên : “Anh em của anh em phải ra chiến trường, mà anh em thì ở lại đây hay sao ?

7Tại sao anh em làm cho con cái Ít-ra-en phải nản lòng không muốn đi qua bên xứ mà ĐỨC CHÚA đã ban cho họ ?

8Cha ông anh em đã làm như thế, khi tôi sai họ đi từ Ca-đê Bác-nê-a để do thám xứ đó.

9Họ lên đến thung lũng Ét-côn ; họ do thám xứ đó, rồi làm cho con cái Ít-ra-en nản lòng, để họ không vào xứ mà ĐỨC CHÚA đã ban cho họ.

10Nên trong ngày đó, cơn thịnh nộ của ĐỨC CHÚA bừng cháy ; Người thề rằng :

11‘Nếu ngày nào những người đã lên từ Ai-cập, hai mươi tuổi trở lên, thấy đất mà Ta đã thề ban cho Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp..., vì chúng đã không trọn tình đi theo Ta ;

12chỉ trừ Ca-lếp, con ông Giơ-phun-ne, người Cơ-nát, và Giô-suê, con ông Nun, vì họ đã trọn tình đi theo ĐỨC CHÚA.’

13Cơn thịnh nộ của ĐỨC CHÚA bừng lên phạt Ít-ra-en, và Người đã bắt họ phải đi lang thang trong sa mạc bốn mươi năm, cho đến khi toàn thể thế hệ đã làm sự dữ trước mắt ĐỨC CHÚA đều chết hết.

14Này đây, hỡi nòi tội nhân, anh em thay thế cha ông mình mà nổi dậy, khiến cơn thịnh nộ của ĐỨC CHÚA đối với Ít-ra-en càng tăng lên !

15Nếu anh em quay lưng lại với Người, thì Người còn tiếp tục để Ít-ra-en lại trong sa mạc, và như thế, anh em sẽ làm cho tất cả dân này bị tiêu diệt.”

16Họ tiến đến gần ông Mô-sê và nói : “Chúng tôi sẽ làm ở đây bãi quây cho chiên cừu của chúng tôi, và xây thành thị cho con em chúng tôi.

17Còn chúng tôi sẽ cầm khí giới ngay và dẫn đầu con cái Ít-ra-en, cho tới khi chúng tôi đưa họ đến nơi thuộc về họ ; nhưng con em chúng tôi sẽ ở lại trong các thành kiên cố, để khỏi bị dân bản xứ tấn công.

18Chúng tôi sẽ không trở về nhà cho đến khi ai nấy trong dân Ít-ra-en đều được thừa hưởng phần gia nghiệp của mình.

19Quả thật, chúng tôi sẽ không chia phần gia nghiệp với họ bên kia sông Gio-đan hoặc xa hơn nữa, vì gia nghiệp bên này sông Gio-đan, ở phía đông, sẽ lọt về phần chúng tôi.”

20Ông Mô-sê nói với họ : “Nếu anh em thực hiện điều đó, nếu anh em cầm khí giới để ra trận trước nhan ĐỨC CHÚA,

21nếu trong số anh em, tất cả những người được vũ trang đi qua sông Gio-đan trước nhan ĐỨC CHÚA, \[và ở lại đó] cho đến khi Người đuổi địch thù đi khuất mắt Người,

22và nếu anh em chỉ trở về sau khi xứ ấy quy hàng trước nhan ĐỨC CHÚA, thì anh em được coi như đã làm xong nhiệm vụ đối với ĐỨC CHÚA, với Ít-ra-en, và vùng đất này sẽ là sở hữu của anh em trước nhan ĐỨC CHÚA.

23Nhưng nếu anh em không làm như thế, thì anh em sẽ đắc tội với ĐỨC CHÚA ; và anh em nên biết rằng chính anh em sẽ chuốc lấy tội đó cho mình.

24Anh em hãy xây thành cho con em và làm bãi quây cho chiên cừu, hãy thực hiện những gì miệng anh em đã nói.”

25Con cái ông Gát và con cái ông Rưu-vên thưa với ông Mô-sê : “Các tôi tớ ngài sẽ làm như lời ngài truyền.

26Vợ con, súc vật và mọi thú vật của chúng tôi sẽ ở đây, trong các thành Ga-la-át ;

27nhưng các tôi tớ ngài, mọi kẻ đã được vũ trang để ra trận, sẽ đi qua trước nhan ĐỨC CHÚA để chiến đấu, theo lời ngài đã nói.”

28Ông Mô-sê đã ban mệnh lệnh liên quan đến họ cho tư tế E-la-da, cho ông Giô-suê, con ông Nun, và cho những người đứng đầu các gia tộc của các chi tộc con cái Ít-ra-en.

29Ông Mô-sê nói với họ : “Nếu con cái ông Gát và con cái ông Rưu-vên, mọi kẻ đã được vũ trang để chiến đấu, cùng với anh em đi qua sông Gio-đan trước nhan ĐỨC CHÚA, và nếu anh em chinh phục được vùng đất đó, thì anh em sẽ cho họ đất Ga-la-át làm sở hữu.

30Nhưng nếu họ không chịu mang khí giới đi qua sông với anh em, thì họ sẽ phải nhận một phần đất làm sở hữu giữa anh em, trong xứ Ca-na-an.”

31Con cái ông Gát và con cái ông Rưu-vên thưa : “Điều ĐỨC CHÚA đã phán với các tôi tớ ngài, chúng tôi sẽ làm ;

32chính chúng tôi sẽ cầm khí giới đi qua xứ Ca-na-an trước nhan ĐỨC CHÚA ; và xin ngài cho chúng tôi được chiếm hữu phần đất bên này sông Gio-đan làm gia nghiệp.”

33Ông Mô-sê ban cho họ –nghĩa là cho con cái ông Gát, con cái ông Rưu-vên và một nửa chi tộc Mơ-na-se, con ông Giu-se– vương quốc của Xi-khôn, vua E-mô-ri, vương quốc của Ốc, vua Ba-san ; đó là vùng đất gồm các thành cùng với lãnh thổ của các thành ấy, thêm vào đó các thành của vùng đất chung quanh.

34Con cái ông Gát đã xây Đi-vôn, A-ta-rốt, A-rô-e,

35A-rốt Sô-phan, Gia-de, Gioóc-bô-ha,

36Bết Nim-ra, Bết Ha-ran, là những thành kiên cố ; họ cũng đã làm bãi quây cho chiên cừu.

37Con cái ông Rưu-vên cũng đã xây Khét-bôn, En-a-lê, Kia-gia-tha-gim,

38Nơ-vô, Ba-an Mơ-ôn (các thành này đã đổi tên) và Xíp-ma. Họ đặt tên cho các thành họ đã xây.

39Con cái ông Ma-khia, con ông Mơ-na-se, đi tới xứ Ga-la-át ; họ chiếm xứ đó và đuổi người E-mô-ri đang ở đấy.

40Ông Mô-sê cho ông Ma-khia là con ông Mơ-na-se, xứ Ga-la-át, và ông Ma-khia định cư tại đó.

41Ông Gia-ia, con ông Mơ-na-se, đi chiếm các trại của họ và đặt tên là trại của Gia-ia.

42Nô-vác đi chiếm Cơ-nát cùng các vùng phụ cận ; ông lấy tên mình là Nô-vác mà đặt cho chỗ đó.

Стих скопирован в буфер обмена