Таблица данных статьи

Genesis

Глава 29

Protestant · WEB

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

WEBWorld English Bible

1Then Jacob went on his journey, and came to the land of the children of the east.

2He looked, and saw a well in the field, and saw three flocks of sheep lying there by it. For out of that well they watered the flocks. The stone on the well’s mouth was large.

3There all the flocks were gathered. They rolled the stone from the well’s mouth, and watered the sheep, and put the stone back on the well’s mouth in its place.

4Jacob said to them, “My relatives, where are you from?” They said, “We are from Haran.”

5He said to them, “Do you know Laban, the son of Nahor?” They said, “We know him.”

6He said to them, “Is it well with him?” They said, “It is well. See, Rachel, his daughter, is coming with the sheep.”

7He said, “Behold, it is still the middle of the day, not time to gather the livestock together. Water the sheep, and go and feed them.”

8They said, “We can’t, until all the flocks are gathered together, and they roll the stone from the well’s mouth. Then we will water the sheep.”

9While he was yet speaking with them, Rachel came with her father’s sheep, for she kept them.

10When Jacob saw Rachel the daughter of Laban, his mother’s brother, and the sheep of Laban, his mother’s brother, Jacob went near, and rolled the stone from the well’s mouth, and watered the flock of Laban his mother’s brother.

11Jacob kissed Rachel, and lifted up his voice, and wept.

12Jacob told Rachel that he was her father’s relative, and that he was Rebekah’s son. She ran and told her father.

13When Laban heard the news of Jacob, his sister’s son, he ran to meet Jacob, and embraced him, and kissed him, and brought him to his house. Jacob told Laban all these things.

14Laban said to him, “Surely you are my bone and my flesh.” Jacob stayed with him for a month.

15Laban said to Jacob, “Because you are my relative, should you therefore serve me for nothing? Tell me, what will your wages be?”

16Laban had two daughters. The name of the elder was Leah, and the name of the younger was Rachel.

17Leah’s eyes were weak, but Rachel was beautiful in form and attractive.

18Jacob loved Rachel. He said, “I will serve you seven years for Rachel, your younger daughter.”

19Laban said, “It is better that I give her to you, than that I should give her to another man. Stay with me.”

20Jacob served seven years for Rachel. They seemed to him but a few days, for the love he had for her.

21Jacob said to Laban, “Give me my wife, for my days are fulfilled, that I may go in to her.”

22Laban gathered together all the men of the place, and made a feast.

23In the evening, he took Leah his daughter, and brought her to Jacob. He went in to her.

24Laban gave Zilpah his servant to his daughter Leah for a servant.

25In the morning, behold, it was Leah! He said to Laban, “What is this you have done to me? Didn’t I serve with you for Rachel? Why then have you deceived me?”

26Laban said, “It is not done so in our place, to give the younger before the firstborn.

27Fulfill the week of this one, and we will give you the other also for the service which you will serve with me for seven more years.”

28Jacob did so, and fulfilled her week. He gave him Rachel his daughter as wife.

29Laban gave Bilhah, his servant, to his daughter Rachel to be her servant.

30He went in also to Rachel, and he loved also Rachel more than Leah, and served with him seven more years.

31The LORD saw that Leah was hated, and he opened her womb, but Rachel was barren.

32Leah conceived, and bore a son, and she named him Reuben. For she said, “Because the LORD has looked at my affliction; for now my husband will love me.”

33She conceived again, and bore a son, and said, “Because the LORD has heard that I am hated, he has therefore given me this son also.” She named him Simeon.

34She conceived again, and bore a son. She said, “Now this time my husband will be joined to me, because I have borne him three sons.” Therefore his name was called Levi.

35She conceived again, and bore a son. She said, “This time I will praise the LORD.” Therefore she named him Judah. Then she stopped bearing.

VCBVietnamese Contemporary Bible

Gia-cốp Đến Pha-đan A-ram

1Gia-cốp tiếp tục đi đường, cuối cùng đến một xứ ở phương đông.

2Ông thấy phía xa có ba bầy chiên đang nằm bên giếng, giữa một cánh đồng, là nơi chiên đến uống nước. Tuy nhiên, trên miệng giếng có một tảng đá lớn đậy lại.

3Vì theo lệ thường, phải đợi cho các bầy súc vật họp lại đông đủ, người ta mới lăn tảng đá đi. Sau khi chúng uống xong, họ lại đặt tảng đá lên miệng giếng như cũ.

4Gia-cốp đến chào các bác chăn chiên và hỏi họ từ đâu đến đây. Họ đáp: “Từ Pha-đan Ha-ran.”

5Gia-cốp hỏi: “Các bác có biết ông La-ban, cháu cụ Na-cô không?” Họ đáp: “Biết chứ.”

6Gia-cốp tiếp: “Ông ấy có mạnh khỏe không?” Họ đáp: “Ông ta vẫn khỏe mạnh. Kìa, cô Ra-chên, con ông ấy, đang dẫn bầy chiên đến kia kìa!”

7Gia-cốp gợi ý: “Trời hãy còn sớm, chưa đến giờ tập họp các bầy gia súc để đem về. Sao các bác không cho chúng uống nước và thả chúng đi ăn trở lại?”

8Họ đáp: “Theo lệ, phải đợi các bầy súc vật tề tựu đông đủ mới lăn tảng đá đi và cho chúng uống nước, không xé lẻ được.”

9Lúc ấy, Ra-chên đã dẫn bầy chiên của cha đến giếng, vì cô cũng là người chăn chiên.

10Biết Ra-chên là em cô cậu với mình và bầy chiên này cũng của cậu mình, nên Gia-cốp một mình đến lăn tảng đá trên miệng giếng, và múc nước cho bầy chiên của cậu mình uống.

11Gia-cốp hôn Ra-chên và khóc òa lên.

12Gia-cốp cho nàng biết mình là bà con, cháu gọi La-ban bằng cậu ruột. Ra-chên nghe xong, nàng vội vã chạy về báo tin cho cha.

13La-ban được tin Gia-cốp, cháu mình, đã đến, liền chạy ra đón tiếp; ông ôm chầm lấy Gia-cốp mà hôn và đưa về nhà. Gia-cốp kẻ lại mọi diễn biến cho La-ban.

14La-ban đáp: “Cháu đúng là cốt nhục của cậu.” Gia-cốp Cưới Lê-a và Ra-chên Gia-cốp ở chơi nhà cậu một tháng và giúp việc cho cậu.

15Một hôm, La-ban bảo Gia-cốp: “Không lẽ vì tình bà con ruột thịt mà cháu làm việc không công sao? Cháu muốn cậu trả lương bao nhiêu?”

16La-ban có hai con gái: Lê-a là chị và Ra-chên là em.

17Lê-a, cô chị, mắt bị yếu;còn cô em, Ra-chên, có nhan sắc.

18Gia-cốp yêu Ra-chên nên đề nghị với cậu: “Cháu xin giúp việc cậu bảy năm nếu cậu gả cho cháu Ra-chên, con gái út của cậu.”

19La-ban chấp thuận ngay: “Thà cậu gả nó cho cháu, còn hơn gả cho người ngoài.”

20Vậy, Gia-cốp phục dịch cậu suốt bảy năm để được cưới Ra-chên; nhưng vì yêu say đắm, nên Gia-cốp coi bảy năm chỉ bằng đôi ba ngày.

21Hết bảy năm, Gia-cốp nhắc La-ban: “Cháu đã giữ đúng lời cam kết, xin cậu cho cháu làm lễ cưới.”

22La-ban bèn đãi tiệc lớn, mời tất cả những người trong cộng đồng đến dự lễ cưới.

23Tuy nhiên, trong đêm ấy, La-ban đánh tráo Lê-a thay cho Ra-chên. Trong đêm tối, Gia-cốp không nhận ra, bèn ngủ với Lê-a.

24(La-ban cũng cho nữ tì Xinh-ba theo hầu Lê-a.)

25Sáng hôm sau, Gia-cốp thức dậy mới biết sự thật; đó là Lê-a! Gia-cốp nổi giận và trách La-ban: “Sao cậu gạt cháu chi vậy? Cháu phục dịch cậu suốt bảy năm tròn chỉ vì Ra-chên. Sao cậu lật lọng thế?”

26La-ban giả lả: “Phong tục đây là thế! Không được gả em trước chị sau.

27Cháu cứ đợi qua tuần trăng mật với Lê-a, cậu sẽ gả luôn Ra-chên cho, với điều kiện cháu giúp việc thêm cho cậu bảy năm nữa.”

28Gia-cốp đồng ý. Sau tuần ấy, La-ban gả luôn Ra-chên cho Gia-cốp

29và cho nữ tì Bi-la theo hầu Ra-chên.

30Gia-cốp ăn ở với Ra-chên và yêu Ra-chên hơn Lê-a. Đúng theo giao kèo, Gia-cốp phục dịch La-ban thêm bảy năm nữa.

Con Cái của Gia-cốp

31Chúa Hằng Hữu thấy Lê-a bị ghét, Ngài bèn cho nàng sinh sản; còn Ra-chên phải son sẻ.

32Lê-a thụ thai, sinh con trai đầu lòng, đặt tên là Ru-bên,và giải thích: “Chúa Hằng Hữu đã lưu ý nỗi khó khăn của tôi. Bây giờ, chồng tôi sẽ yêu tôi.”

33Lê-a thụ thai nữa, sinh con trai thứ nhì, đặt tên là Si-mê-ônvà giải thích: “Chúa Hằng Hữu đã nghe rằng tôi bị ghét bỏ, nên ban nó cho tôi.”

34Lê-a thụ thai lần thứ ba, sinh con trai, đặt tên là Lê-vi,và giải thích: “Bây giờ, chồng tôi sẽ khắng khít với tôi, vì tôi sinh được ba con trai cho người.”

35Lần thứ tư, Lê-a thụ thai, sinh con trai, đặt tên là Giu-đa,và giải thích: “Bây giờ, tôi ca ngợi Chúa Hằng Hữu!” Sau đó, nàng thôi sinh nở một thời gian.

Стих скопирован в буфер обмена