Psalms
Глава 90
Сравнить переводы
(Bài cầu nguyện của Môi-se, người của Đức Chúa Trời)
1Lạy Chúa, từ thế hệ này sang thế hệ khác,Chúa là nơi chúng con cư trú!
2Trước khi núi non chưa sinh ra,khi trái đất và thế gian chưa xuất hiện, từ đời đời cho đến đời đời, Ngài là Đức Chúa Trời.
3Chúa khiến con người trở về cát bụi, và Ngài truyền:“Con cái loài người hãy trở về bụi đất!”
4Vì một nghìn năm đối với Chúa như một ngày vừa đi qua,như hay một canh đêm ngắn ngủi.
5Chúa đưa loài người trôi vào giấc ngủ tử vong.Đời người như cỏ mới mọc ban mai.
6Dù sáng nở hoa và tốt tươi,chiều đã khô héo và tàn úa.
7Chúng con tiêu hao vì cơn giận của Chúa;cơn giận của Chúa làm chúng con kinh hoàng.
8Chúa vạch trần tội ác chúng con ra trước mặt Chúa—phơi bày tội thầm kín—ra ánh sáng của Thiên nhan.
9Ngày chúng con trôi qua theo dòng thịnh nộ,năm tháng tiêu tan như hơi thở.
10Tuổi tác chúng con may mắn thì được bảy mươi!Mạnh khỏe lắm thì tám mươi.Nhưng ngay trong những năm hanh thông nhất cũng đầy những khó khăn và đau buồn;vì ngày tháng qua nhanh, rồi chúng con bay mất đi.
11Ai biết được cơn giận Chúa mạnh đến đâu?Vì thịnh nộ của Chúa lớn như nỗi sợ hãi do Chúa tạo nên.
12Xin Chúa dạy chúng con biết đếm các ngày chúng con,để chúng con có được lòng khôn ngoan.
13Lạy Chúa Hằng Hữu, xin vui lòng trở lại!Ngài còn chậm trễ đến bao giờ? Xin rủ lòng xót thương các đầy tớ của Chúa!
14Vừa sáng, xin cho chúng con thỏa nguyện với lòng nhân từ Chúa,để cuộc đời còn lại của chúng con mãi hoan ca.
15Xin Chúa cho chúng con hưởng được số ngày vui mừng!Bằng với số năm mà chúng con đã gặp khốn đốn.
16Nguyện công việc Chúa được giãi bày cho các đầy tớ Chúa;và con cháu họ được chiêm ngưỡng vinh quang Chúa.
17Nguyện ân sủng Chúa, Đức Chúa Trời chúng con, đổ trên chúng con,và cho việc của tay chúng con được vững bền. Phải, xin cho việc của tay chúng con được vững bền!
A Prayer of Moses the man of God.
1Lord, thou hast been our dwelling place in all generations.
2Before the mountains were brought forth, or ever thou hadst formed the earth and the world, even from everlasting to everlasting, thou art God.
3Thou turnest man to destruction; and sayest, Return, ye children of men.
4For a thousand years in thy sight are but as yesterday when it is past, and as a watch in the night.
5Thou carriest them away as with a flood; they are as a sleep: in the morning they are like grass which groweth up.
6In the morning it flourisheth, and groweth up; in the evening it is cut down, and withereth.
7For we are consumed by thine anger, and by thy wrath are we troubled.
8Thou hast set our iniquities before thee, our secret sins in the light of thy countenance.
9For all our days are passed away in thy wrath: we spend our years as a tale that is told.
10The days of our years are threescore years and ten; and if by reason of strength they be fourscore years, yet is their strength labour and sorrow; for it is soon cut off, and we fly away.
11Who knoweth the power of thine anger? even according to thy fear, so is thy wrath.
12So teach us to number our days, that we may apply our hearts unto wisdom.
13Return, O LORD, how long? and let it repent thee concerning thy servants.
14O satisfy us early with thy mercy; that we may rejoice and be glad all our days.
15Make us glad according to the days wherein thou hast afflicted us, and the years wherein we have seen evil.
16Let thy work appear unto thy servants, and thy glory unto their children.
17And let the beauty of the LORD our God be upon us: and establish thou the work of our hands upon us; yea, the work of our hands establish thou it.
