Matthew
Глава 7
Сравнить переводы
Đừng Lên Án Người Khác
1“Đừng lên án ai, các con sẽ khỏi bị lên án.
2Vì các con đối với người ta cách nào, họ sẽ đối với các con cách ấy. Các con lường cho người ta mức nào, họ sẽ theo mức ấy lường lại cho các con.
3Sao các con nhìn thấy cái dằm trong mắt người khác mà không biết có cả khúc gỗ trong mắt mình?
4Sao các con dám nói: ‘Này anh, để tôi lấy cái dằm trong mắt cho anh’ khi chính các con không thấy khúc gỗ trong mắt mình?
5Hạng đạo đức giả! Trước hết phải lấy cái dằm ra khỏi mắt mình, mới có thể thấy rõ và giúp đỡ người khác.
6Đừng đưa vật thánh cho người trụy lạc, đừng trao châu ngọc cho heo vì họ sẽ chà đạp rồi quay lại tấn công các con.”
Ảnh Hưởng Sự Cầu Nguyện
7“Hãy xin, sẽ được. Hãy tìm, sẽ gặp. Hãy gõ cửa, cửa sẽ mở ra.
8Vì bất kỳ ai xin, sẽ được, ai tìm, sẽ gặp và cửa sẽ mở cho người nào gõ.
9Có người cha nào khi con mình xin bánh mà cho đá,
10hay xin cá, lại cho rắn chăng?
11Các con vốn là người xấu xa còn biết cho con mình vật tốt, huống chi Cha các con trên trời chẳng ban vật tốt cho người cầu xin Ngài sao?”
Luật Vàng
12“Hãy làm cho người khác điều các con muốn người ta làm cho mình. Câu này đúc kết tất cả sự dạy của luật pháp và các sách tiên tri.”
Cửa Hẹp
13“Vào Nước Đức Chúa Trời chỉ bằng cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang dẫn xuống địa ngục; quá nhiều người chọn lối đi dễ dãi đó!
14Còn cửa hẹp và đường chật dẫn vào nguồn sống, lại có ít người tìm thấy.”
Cây và Quả
15“Phải đề phòng các tiên tri giả đội lốt chiên hiền lành trà trộn vào hàng ngũ các con, kỳ thực chỉ là muông sói hay cắn xé.
16Cứ nhìn vào hành động mà nhận ra chúng nó, chẳng khác nào xem quả biết cây. Bụi gai độc chẳng bao giờ sinh quả nho; gai xương rồng không hề sinh quả vả.
17Vì cây lành sinh quả lành; cây độc sinh quả độc.
18Loại cây lành trong vườn chẳng bao giờ sinh quả độc; còn loại cây độc cũng chẳng sinh quả lành.
19Cây nào không sinh quả lành đều bị chủ đốn bỏ.
20Vậy, các con có thể nhận ra bọn giáo sư giả nhờ xem hành động của chúng.”
Môn Đệ Thật
21“Không phải người nào gọi Ta: ‘Chúa! Chúa!’ cũng được vào Nước Trời, chỉ những người vâng theo ý Cha Ta trên trời mới được vào đó.
22Trong ngày phán xét sẽ có nhiều người phân trần: ‘Thưa Chúa! Chúa! Chúng tôi đã giới thiệu Chúa cho nhiều người, đã dùng Danh Chúa để đuổi quỷ và làm nhiều phép lạ.’
23Nhưng Ta sẽ đáp: ‘Ta không hề biết các ngươi. Lui ngay cho khuất mắt Ta, vì các ngươi chỉ làm việc gian ác.’”
Xây Nhà trên Vầng Đá
24“Ai nghe lời Ta và thực hành mới là người khôn ngoan, giống như người xây nhà trên vầng đá vững chắc.
25Đến mùa mưa nước lũ, gió bão thổi mạnh tàn phá, nhưng ngôi nhà không sụp đổ vì đã xây trên vầng đá.
26Còn ai nghe lời Ta mà không thực hành là người khờ dại, chẳng khác gì xây nhà trên bãi cát.
27Đến mùa mưa nước lũ, gió bão thổi tới tàn phá, ngôi nhà sụp đổ, hư hại nặng nề.”
28Dân chúng nghe xong đều ngạc nhiên về lời dạy của Chúa.
29Vì Ngài giảng dạy đầy uy quyền, khác hẳn các thầy dạy luật của họ.
1Judge not, that ye be not judged.
2For with what judgment ye judge, ye shall be judged: and with what measure ye mete, it shall be measured to you again.
3And why beholdest thou the mote that is in thy brother’s eye, but considerest not the beam that is in thine own eye?
4Or how wilt thou say to thy brother, Let me pull out the mote out of thine eye; and, behold, a beam is in thine own eye?
5Thou hypocrite, first cast out the beam out of thine own eye; and then shalt thou see clearly to cast out the mote out of thy brother’s eye.
6¶ Give not that which is holy unto the dogs, neither cast ye your pearls before swine, lest they trample them under their feet, and turn again and rend you.
7¶ Ask, and it shall be given you; seek, and ye shall find; knock, and it shall be opened unto you:
8For every one that asketh receiveth; and he that seeketh findeth; and to him that knocketh it shall be opened.
9Or what man is there of you, whom if his son ask bread, will he give him a stone?
10Or if he ask a fish, will he give him a serpent?
11If ye then, being evil, know how to give good gifts unto your children, how much more shall your Father which is in heaven give good things to them that ask him?
12Therefore all things whatsoever ye would that men should do to you, do ye even so to them: for this is the law and the prophets.
13¶ Enter ye in at the strait gate: for wide is the gate, and broad is the way, that leadeth to destruction, and many there be which go in thereat:
14Because strait is the gate, and narrow is the way, which leadeth unto life, and few there be that find it.
15¶ Beware of false prophets, which come to you in sheep’s clothing, but inwardly they are ravening wolves.
16Ye shall know them by their fruits. Do men gather grapes of thorns, or figs of thistles?
17Even so every good tree bringeth forth good fruit; but a corrupt tree bringeth forth evil fruit.
18A good tree cannot bring forth evil fruit, neither can a corrupt tree bring forth good fruit.
19Every tree that bringeth not forth good fruit is hewn down, and cast into the fire.
20Wherefore by their fruits ye shall know them.
21¶ Not every one that saith unto me, Lord, Lord, shall enter into the kingdom of heaven; but he that doeth the will of my Father which is in heaven.
22Many will say to me in that day, Lord, Lord, have we not prophesied in thy name? and in thy name have cast out devils? and in thy name done many wonderful works?
23And then will I profess unto them, I never knew you: depart from me, ye that work iniquity.
24¶ Therefore whosoever heareth these sayings of mine, and doeth them, I will liken him unto a wise man, which built his house upon a rock:
25And the rain descended, and the floods came, and the winds blew, and beat upon that house; and it fell not: for it was founded upon a rock.
26And every one that heareth these sayings of mine, and doeth them not, shall be likened unto a foolish man, which built his house upon the sand:
27And the rain descended, and the floods came, and the winds blew, and beat upon that house; and it fell: and great was the fall of it.
28And it came to pass, when Jesus had ended these sayings, the people were astonished at his doctrine:
29For he taught them as one having authority, and not as the scribes.
