Таблица данных статьи

Judges

Глава 5

Protestant · VCB

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

VCBVietnamese Contemporary BibleОсновной перевод

Bài Ca của Đê-bô-ra

1Trong ngày ấy, Đê-bô-ra và Ba-rác, con A-bi-nô-am hát bài này:

2“Hãy ngợi ca Chúa Hằng Hữu!Vì các lãnh đạo Ít-ra-ên cầm quân, và dân chúng vui mừng đi theo!

3Hỡi các vua, hãy nghe!Hỡi các nhà lãnh đạo, hãy chú ý!Vì tôi sẽ hát cho Chúa Hằng HữuTôi sẽ ca ngợi Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên.

4Lạy Chúa Hằng Hữu, khi Ngài từ Sê-i-rơđi ravà băng ngang qua đồng bằng Ê-đôm,thì đất rung chuyển,và mây từ các tầng trời trút đổ cơn mưa

5Các núi rúng động trước mặt Chúa Hằng Hữu,Đức Chúa Trời của núi Si-nai—trước mặt Chúa Hằng Hữu,Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên.

6Trong những ngày của Sam-ga, con trai A-nát,trong những ngày của Gia-ên,dân chúng tránh xa những đường cái,khách bộ hành lần theo các lối quanh co.

7Chỉ còn vài người sót lại trong các làng mạc Ít-ra-ên,cho đến khi Đê-bô-ra chỗi dậy như một người mẹ của Ít-ra-ên,

8Khi Ít-ra-ên chọn các thần mới,thì chiến tranh đến trước cổng thànhTrong số bốn mươi nghìn quân lính Ít-ra-ên,chẳng thấy có khiên, cũng chẳng có giáo.

9Tôi hòa lòng với các tướng lãnh của Ít-ra-ên,với những người tình nguyện tham gia chiến trận. Ngợi tôn Chúa Hằng Hữu!

10Hãy suy ngẫm việc này, hỡi những người cưỡi lừa trắng,những người ngồi trên yên bọc nhung, và những người đi bộ trên đường cái!

11Hãy lắng nghe các nhạc công trong làng mạccùng hòa điệu bên giếng nước.Họ đếm lại những chiến thắng công chính của Chúa Hằng Hữuvà chiến công của dân Ngài trong Ít-ra-ên.Bấy giờ, con dân Chúa Hằng Hữutuần hành xuống các cổng thành.

12Hãy tỉnh thức, hỡi Đê-bô-ra, hãy tỉnh thức!Hãy tỉnh thức, tỉnh thức và hát một bài ca!Hãy chỗi dậy, hỡi Ba-rác!Đứng lên lãnh đạo dân ta. Hãy dẫn các tù binh của mình đi, hỡi con trai A-bi-nô-am!

13Bấy giờ, vài người từ Ta-bô đi xuống với các thủ lĩnh.Con dân Chúa Hằng Hữu đến đánh các dũng sĩ

14Họ kéo đến từ Ép-ra-im—một vùng đất từng thuộc về A-ma-léc; theo sau Bên-gia-min và quân đội người.Các tướng lãnh từ Ma-ki đi xuống,và những người cầm gậy chỉ huy đến từ Sa-bu-luân.

15Các hoàng tử Y-sa-ca đều theo Đê-bô-ra và Ba-rác.Họ theo Ba-rác xông vào thung lũng.Nhưng trong đại tộc Ru-bêncòn có kẻ do dự trong lòng.

16Tại sao anh nán lại bên chuồng chiên—để nghe người chăn huýt sáo gọi đàn?Phải, trong đại tộc Ru-bêncòn có kẻ do dự trong lòng.

17Ga-la-át đã ở phía đông sông Giô-đan.Còn Đan, sao cứ ở lại nhà?A-se cứ ngồi nơi bờ biển,an nghỉ trong các hải cảng của mình.

18Nhưng Sa-bu-luân đã liều thân,giống như Nép-ta-li, trên các gò nổng của chiến trường.

19Các vua Ca-na-an kéo đến tấn công,tại Tha-a-nác, gần suối Mê-ghi-đô, nhưng chẳng cướp được của cải bạc tiền.

20Các ngôi sao từ trời tham chiếnnhững ngôi sao theo đường mình tiến đánh Si-sê-ra.

21Sông Ki-sôn cuốn trôi quân thù,tức dòng thác Ki-sôn ngày xưa.Hỡi linh hồn ta, hãy bước đi can đảm!

22Bấy giờ, tiếng vó ngựa giẫm đạp mặt đấtnhững chiến mã dũng mãnh của Si-sê-ra phi nước đại.

23Sứ giả của Chúa Hằng Hữu truyền: ‘Hãy nguyền rủa Mê-rô;hãy nguyền rủa thậm tệ cư dân nó,vì chúng không đến giúp Chúa Hằng Hữu—không trợ giúp Chúa Hằng Hữu đánh các dũng sĩ.’

24Nguyện cho Gia-ên, vợ Hê-be, người Kê-nítđược phước nhất trong các người nữ! Nguyện nàng được phước giữa các người nữ sống trong các lều trại.

25Si-sê-ra xin nước,nhưng nàng cho sữa.Nàng dùng chén sang trọngmà thết đãi sữa chua.

26Tay trái nàng nắm cây cọc lều,còn tay phải cầm búa của người thợ,Nàng đánh Si-sê-ra, bổ đầu hắn ra,với một nhát, nàng đâm thủng màng tang.

27Hắn ngã gục,nằm sóng sượt dưới chân nàng.Hắn ngã gục,chết ngay tại chỗ.

28Mẹ của Si-sê-ra nhìn qua cửa sổ.Từ sau rèm thưa, bà trông chờ con trở lại, hỏi rằng:‘Vì sao xe của con chậm trễ?Cớ sao chúng ta không nghe tiếng vó ngựa?’

29Những nàng hầu khôn ngoan trả lời,và chính mẹ hắn cũng nhủ thầm:

30‘Chẳng phải họ đang chia chiến lợi phẩm hay sao?Một hoặc hai thiếu nữ cho mỗi chiến binh.Chiến lợi phẩm bằng vải nhuộm dành cho Si-sê-ra,và chiến lợi phẩm bằng vải nhuộm thêu cho ta.Phải, hai tấm vải nhuộm thêu,trên cổ người thắng trận.’

31Lạy Chúa Hằng Hữu, nguyện mọi kẻ thù của Ngài bị diệt như Si-sê-ra!Còn những người yêu kính Ngài sẽ giống như mặt trời mọc lên rực rỡ!” Sau đó, xứ sở được bình an trong bốn mươi năm.

KJVKing James VersionСравнительный перевод

1Then sang Deborah and Barak the son of Abinoam on that day, saying,

2Praise ye the LORD for the avenging of Israel, when the people willingly offered themselves.

3Hear, O ye kings; give ear, O ye princes; I, even I, will sing unto the LORD; I will sing praise to the LORD God of Israel.

4LORD, when thou wentest out of Seir, when thou marchedst out of the field of Edom, the earth trembled, and the heavens dropped, the clouds also dropped water.

5The mountains melted from before the LORD, even that Sinai from before the LORD God of Israel.

6In the days of Shamgar the son of Anath, in the days of Jael, the highways were unoccupied, and the travellers walked through byways.

7The inhabitants of the villages ceased, they ceased in Israel, until that I Deborah arose, that I arose a mother in Israel.

8They chose new gods; then was war in the gates: was there a shield or spear seen among forty thousand in Israel?

9My heart is toward the governors of Israel, that offered themselves willingly among the people. Bless ye the LORD.

10Speak, ye that ride on white asses, ye that sit in judgment, and walk by the way.

11They that are delivered from the noise of archers in the places of drawing water, there shall they rehearse the righteous acts of the LORD, even the righteous acts toward the inhabitants of his villages in Israel: then shall the people of the LORD go down to the gates.

12Awake, awake, Deborah: awake, awake, utter a song: arise, Barak, and lead thy captivity captive, thou son of Abinoam.

13Then he made him that remaineth have dominion over the nobles among the people: the LORD made me have dominion over the mighty.

14Out of Ephraim was there a root of them against Amalek; after thee, Benjamin, among thy people; out of Machir came down governors, and out of Zebulun they that handle the pen of the writer.

15And the princes of Issachar were with Deborah; even Issachar, and also Barak: he was sent on foot into the valley. For the divisions of Reuben there were great thoughts of heart.

16Why abodest thou among the sheepfolds, to hear the bleatings of the flocks? For the divisions of Reuben there were great searchings of heart.

17Gilead abode beyond Jordan: and why did Dan remain in ships? Asher continued on the sea shore, and abode in his breaches.

18Zebulun and Naphtali were a people that jeoparded their lives unto the death in the high places of the field.

19The kings came and fought, then fought the kings of Canaan in Taanach by the waters of Megiddo; they took no gain of money.

20They fought from heaven; the stars in their courses fought against Sisera.

21The river of Kishon swept them away, that ancient river, the river Kishon. O my soul, thou hast trodden down strength.

22Then were the horsehoofs broken by the means of the pransings, the pransings of their mighty ones.

23Curse ye Meroz, said the angel of the LORD, curse ye bitterly the inhabitants thereof; because they came not to the help of the LORD, to the help of the LORD against the mighty.

24Blessed above women shall Jael the wife of Heber the Kenite be, blessed shall she be above women in the tent.

25He asked water, and she gave him milk; she brought forth butter in a lordly dish.

26She put her hand to the nail, and her right hand to the workmen’s hammer; and with the hammer she smote Sisera, she smote off his head, when she had pierced and stricken through his temples.

27At her feet he bowed, he fell, he lay down: at her feet he bowed, he fell: where he bowed, there he fell down dead.

28The mother of Sisera looked out at a window, and cried through the lattice, Why is his chariot so long in coming? why tarry the wheels of his chariots?

29Her wise ladies answered her, yea, she returned answer to herself,

30Have they not sped? have they not divided the prey; to every man a damsel or two; to Sisera a prey of divers colours, a prey of divers colours of needlework, of divers colours of needlework on both sides, meet for the necks of them that take the spoil?

31So let all thine enemies perish, O LORD: but let them that love him be as the sun when he goeth forth in his might. And the land had rest forty years.

Стих скопирован в буфер обмена