Таблица данных статьи

Acts

Глава 23

Catholic · KTCGKPV

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Основной перевод

1Ông Phao-lô nhìn thẳng vào Thượng Hội Đồng rồi nói : “Thưa anh em, cho đến ngày hôm nay, tôi đã ăn ở trước mặt Thiên Chúa với một lương tâm hoàn toàn ngay thẳng.”

2Nhưng thượng tế Kha-na-ni-a truyền cho những người phụ tá đánh vào miệng ông Phao-lô.

3Bấy giờ ông Phao-lô nói với ông ấy : “Bức tường tô vôi kia, Thiên Chúa sẽ đánh ông ! Ông ngồi xử tôi chiếu theo Lề Luật, mà ông lại ra lệnh đánh tôi trái với Lề Luật !”

4Những người phụ tá nói : “Vị thượng tế của Thiên Chúa mà mi dám nguyền rủa sao ?”

5Ông Phao-lô trả lời : “Thưa anh em, tôi không biết đó là thượng tế ; quả có lời chép : *Ngươi không được nguyền rủa người đầu mục trong dân*.”

6Ông Phao-lô biết rằng một phần Thượng Hội Đồng thuộc phái Xa-đốc, còn phần kia thuộc phái Pha-ri-sêu, nên ông nói lớn tiếng giữa hội nghị : “Thưa anh em, tôi là người Pha-ri-sêu, thuộc dòng dõi Pha-ri-sêu ; chính vì hy vọng rằng kẻ chết sẽ sống lại mà tôi bị đưa ra xét xử.”

7Ông vừa nói thế, thì người Pha-ri-sêu và người Xa-đốc chống đối nhau, khiến hội nghị chia rẽ.

8Thật vậy, người Xa-đốc chủ trương rằng chẳng có sự sống lại, chẳng có thiên sứ hay quỷ thần ; còn người Pha-ri-sêu thì lại tin là có.

9Người ta la lối om sòm. Có mấy kinh sư thuộc phái Pha-ri-sêu đứng lên phản đối mạnh mẽ : “Chúng tôi không thấy người này có gì là xấu. Biết đâu một vị thần hay một thiên sứ đã nói với ông ấy ?”

10Hai bên chống đối gay gắt đến nỗi vị chỉ huy sợ người ta xé xác ông Phao-lô, nên mới ra lệnh cho lính xuống lôi ông ra khỏi đám người đó mà đưa về đồn.

11Đêm ấy Chúa đến bên ông Phao-lô và nói : “Hãy vững lòng ! Con đã long trọng làm chứng cho Thầy ở Giê-ru-sa-lem thế nào, thì con cũng phải làm chứng như vậy tại Rô-ma nữa.”

12Sáng ngày ra, người Do-thái âm mưu với nhau. Họ thề độc là sẽ không ăn không uống, bao lâu chưa giết được ông Phao-lô.

13Có trên bốn mươi người đã cùng thề với nhau như vậy.

14Họ đến gặp các thượng tế và kỳ mục mà nói : “Chúng tôi đã thề độc là sẽ không ăn uống gì, bao lâu chưa giết được tên Phao-lô.

15Vậy bây giờ xin quý vị, cùng với Thượng Hội Đồng, đề nghị vị chỉ huy cho dẫn nó xuống với quý vị, lấy cớ là để điều tra về nó cho cặn kẽ hơn. Phần chúng tôi, chúng tôi sẵn sàng giết nó trước khi nó tới.”

16Nhưng người con trai của bà chị ông Phao-lô nghe biết âm mưu đó, liền đến đồn và vào báo tin cho ông Phao-lô.

17Ông Phao-lô mời viên đại đội trưởng đến và nói : “Xin ông dẫn cháu này đến gặp vị chỉ huy, vì cháu có điều phải báo cáo cho ông ấy.”

18Vậy viên đại đội trưởng đem cậu bé đi theo, dẫn đến gặp vị chỉ huy mà trình rằng : “Tù nhân Phao-lô đã mời tôi đến và xin tôi dẫn cậu này đến gặp ông ; cậu ấy có điều phải nói với ông.”

19Vị chỉ huy nắm tay cậu bé, đưa riêng ra một nơi mà hỏi : “Em có điều gì phải báo cáo cho ta biết ?”

20Cậu bé trả lời : “Người Do-thái đã đồng ý với nhau là sẽ xin ông ngày mai cho điệu ông Phao-lô xuống Thượng Hội Đồng, lấy cớ là để tra hỏi cho cặn kẽ hơn.

21Vậy xin ông đừng tin họ, vì có trên bốn mươi người trong bọn họ đang phục sẵn để hại ông ấy ; họ đã thề độc là sẽ không ăn không uống, bao lâu chưa giết được ông ấy. Hiện giờ họ sẵn sàng, chỉ còn chờ ông chấp thuận.”

22Vị chỉ huy cho cậu bé về và căn dặn : “Đừng nói với ai là em đã tiết lộ những chuyện đó cho ta.”

23Ông gọi hai viên đại đội trưởng đến và bảo : “Các anh hãy chuẩn bị hai trăm bộ binh, bảy mươi kỵ binh và hai trăm khinh binh, để ngay giờ thứ ba đêm nay đi Xê-da-rê.

24Cũng phải có sẵn ngựa cho ông Phao-lô, để đưa ông ấy an toàn đến với tổng trấn Phê-lích.”

25Ông viết một bức thư nội dung như sau :

26“Cơ-lau-đi-ô Ly-xi-a trân trọng chào ngài tổng trấn Phê-lích đáng kính.

27Người này đã bị người Do-thái bắt và sắp bị họ giết, thì tôi đem lính đến giải thoát, vì được biết rằng đương sự là công dân Rô-ma.

28Vì muốn biết rõ họ tố cáo đương sự về tội gì, tôi đã đưa đương sự ra trước Thượng Hội Đồng của họ.

29Tôi thấy rằng đương sự bị tố cáo về những vấn đề liên quan đến Lề Luật của họ, nhưng không có tội gì đáng chết hay đáng bị tù.

30Được báo là người ta âm mưu hại đương sự, tôi đã cho giải đương sự lên ngài ngay lập tức, một trật bảo nguyên cáo muốn kiện đương sự thì cứ lên ngài mà kiện.”

31Tuân lệnh trên, binh lính đã nhận ông Phao-lô, và ban đêm đưa ông đi An-ti-pát-ri.

32Hôm sau, họ để kỵ binh tiếp tục đi với ông, còn họ thì trở về đồn.

33Đến Xê-da-rê, kỵ binh trình thư và giao ông Phao-lô cho tổng trấn.

34Tổng trấn đọc thư và hỏi ông là người tỉnh nào. Biết ông là người miền Ki-li-ki-a,

35ông nói : “Tôi sẽ xét vụ của anh, khi nào cả nguyên cáo nữa cũng đến.” Rồi ông ra lệnh giam ông Phao-lô ở dinh Hê-rô-đê.

KJVKing James VersionСравнительный перевод

1And Paul, earnestly beholding the council, said, Men and brethren, I have lived in all good conscience before God until this day.

2And the high priest Ananias commanded them that stood by him to smite him on the mouth.

3Then said Paul unto him, God shall smite thee, thou whited wall: for sittest thou to judge me after the law, and commandest me to be smitten contrary to the law?

4And they that stood by said, Revilest thou God’s high priest?

5Then said Paul, I wist not, brethren, that he was the high priest: for it is written, Thou shalt not speak evil of the ruler of thy people.

6But when Paul perceived that the one part were Sadducees, and the other Pharisees, he cried out in the council, Men and brethren, I am a Pharisee, the son of a Pharisee: of the hope and resurrection of the dead I am called in question.

7And when he had so said, there arose a dissension between the Pharisees and the Sadducees: and the multitude was divided.

8For the Sadducees say that there is no resurrection, neither angel, nor spirit: but the Pharisees confess both.

9And there arose a great cry: and the scribes that were of the Pharisees’ part arose, and strove, saying, We find no evil in this man: but if a spirit or an angel hath spoken to him, let us not fight against God.

10And when there arose a great dissension, the chief captain, fearing lest Paul should have been pulled in pieces of them, commanded the soldiers to go down, and to take him by force from among them, and to bring him into the castle.

11And the night following the Lord stood by him, and said,Be of good cheer, Paul: for as thou hast testified of me in Jerusalem, so must thou bear witness also at Rome.

12And when it was day, certain of the Jews banded together, and bound themselves under a curse, saying that they would neither eat nor drink till they had killed Paul.

13And they were more than forty which had made this conspiracy.

14And they came to the chief priests and elders, and said, We have bound ourselves under a great curse, that we will eat nothing until we have slain Paul.

15Now therefore ye with the council signify to the chief captain that he bring him down unto you to morrow, as though ye would enquire something more perfectly concerning him: and we, or ever he come near, are ready to kill him.

16And when Paul’s sister’s son heard of their lying in wait, he went and entered into the castle, and told Paul.

17Then Paul called one of the centurions unto him, and said, Bring this young man unto the chief captain: for he hath a certain thing to tell him.

18So he took him, and brought him to the chief captain, and said, Paul the prisoner called me unto him, and prayed me to bring this young man unto thee, who hath something to say unto thee.

19Then the chief captain took him by the hand, and went with him aside privately, and asked him, What is that thou hast to tell me?

20And he said, The Jews have agreed to desire thee that thou wouldest bring down Paul to morrow into the council, as though they would enquire somewhat of him more perfectly.

21But do not thou yield unto them: for there lie in wait for him of them more than forty men, which have bound themselves with an oath, that they will neither eat nor drink till they have killed him: and now are they ready, looking for a promise from thee.

22So the chief captain then let the young man depart, and charged him, See thou tell no man that thou hast shewed these things to me.

23And he called unto him two centurions, saying, Make ready two hundred soldiers to go to Cæsarea, and horsemen threescore and ten, and spearmen two hundred, at the third hour of the night;

24And provide them beasts, that they may set Paul on, and bring him safe unto Felix the governor.

25And he wrote a letter after this manner:

26Claudius Lysias unto the most excellent governor Felix sendeth greeting.

27This man was taken of the Jews, and should have been killed of them: then came I with an army, and rescued him, having understood that he was a Roman.

28And when I would have known the cause wherefore they accused him, I brought him forth into their council:

29Whom I perceived to be accused of questions of their law, but to have nothing laid to his charge worthy of death or of bonds.

30And when it was told me how that the Jews laid wait for the man, I sent straightway to thee, and gave commandment to his accusers also to say before thee what they had against him. Farewell.

31Then the soldiers, as it was commanded them, took Paul, and brought him by night to Antipatris.

32On the morrow they left the horsemen to go with him, and returned to the castle:

33Who, when they came to Cæsarea, and delivered the epistle to the governor, presented Paul also before him.

34And when the governor had read the letter, he asked of what province he was. And when he understood that he was of Cilicia;

35I will hear thee, said he, when thine accusers are also come. And he commanded him to be kept in Herod’s judgment hall.

Стих скопирован в буфер обмена