Таблица данных статьи

Acts

Глава 27

Protestant · CUV

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

CUVChinese Union Version (traditional)

保羅坐船往羅馬

1非斯都既然定規了,叫我們坐船往意大利去,便將保羅和別的囚犯交給御營裏的一個百夫長,名叫猶流。

2有一隻亞大米田的船,要沿着亞細亞一帶地方的海邊走,我們就上了那船開行;有馬其頓的帖撒羅尼迦人亞里達古和我們同去。

3第二天,到了西頓;猶流寬待保羅,准他往朋友那裏去,受他們的照應。

4從那裏又開船,因為風不順,就貼着塞浦路斯背風岸行去。

5過了基利家、旁非利亞前面的海,就到了呂家的每拉。

6在那裏,百夫長遇見一隻亞歷山大的船,要往意大利去,便叫我們上了那船。

7一連多日,船行得慢,僅僅來到革尼土的對面。因為被風攔阻,就貼着克里特背風岸,從撒摩尼對面行過。

8我們沿岸行走,僅僅來到一個地方,名叫佳澳;離那裏不遠,有拉西亞城。

9走的日子多了,已經過了禁食的節期,行船又危險,保羅就勸眾人說:

10「眾位,我看這次行船,不但貨物和船要受損傷,大遭破壞,連我們的性命也難保。」

11但百夫長信從掌船的和船主,不信從保羅所說的。

12且因在這海口過冬不便,船上的人就多半說,不如開船離開這地方,或者能到菲尼基過冬。菲尼基是克里特的一個海口,一面朝東北,一面朝東南。

海上的風暴

13這時,微微起了南風,他們以為得意,就起了錨,貼近克里特行去。

14不多幾時,狂風從島上撲下來;那風名叫「友拉革羅」。

15船被風抓住,敵不住風,我們就任風颳去。

16貼着一個小島的背風岸奔行,那島名叫高大,在那裏僅僅收住了小船。

17既然把小船拉上來,就用纜索捆綁船底,又恐怕在賽耳底沙灘上擱了淺,就落下篷來,任船飄去。

18我們被風浪逼得甚急,第二天眾人就把貨物拋在海裏。

19到第三天,他們又親手把船上的器具拋棄了。

20太陽和星辰多日不顯露,又有狂風大浪催逼,我們得救的指望就都絕了。

21眾人多日沒有吃甚麼,保羅就出來站在他們中間,說:「眾位,你們本該聽我的話,不離開克里特,免得遭這樣的傷損破壞。

22現在我還勸你們放心,你們的性命一個也不失喪,惟獨失喪這船。

23因我所屬所事奉的上帝,他的使者昨夜站在我旁邊,說:

24『保羅,不要害怕,你必定站在凱撒面前,並且與你同船的人,上帝都賜給你了。』

25所以眾位可以放心,我信上帝他怎樣對我說,事情也要怎樣成就。

26只是我們必要撞在一個島上。」

27到了第十四天夜間,船在亞得里亞海飄來飄去。約到半夜,水手以為漸近旱地,

28就探深淺,探得有十二丈;稍往前行,又探深淺,探得有九丈。

29恐怕撞在石頭上,就從船尾拋下四個錨,盼望天亮。

30水手想要逃出船去,把小船放在海裏,假作要從船頭拋錨的樣子。

31保羅對百夫長和兵丁說:「這些人若不等在船上,你們必不能得救。」

32於是兵丁砍斷小船的繩子,由它飄去。

33天漸亮的時候,保羅勸眾人都吃飯,說:「你們懸望忍餓不吃甚麼,已經十四天了。

34所以我勸你們吃飯,這是關乎你們救命的事;因為你們各人連一根頭髮也不至於損壞。」

35保羅說了這話,就拿着餅,在眾人面前祝謝了上帝,擘開吃。

36於是他們都放下心,也就吃了。

37我們在船上的共有二百七十六個人。

38他們吃飽了,就把船上的麥子拋在海裏,為要叫船輕一點。

船擱了淺

39到了天亮,他們不認識那地方,但見一個海灣,有岸可登,就商議能把船攏進去不能。

40於是砍斷纜索,棄錨在海裏;同時也鬆開舵繩,拉起頭篷,順着風向岸行去。

41但遇着兩水夾流的地方,就把船擱了淺;船頭膠住不動,船尾被浪的猛力衝壞。

42兵丁的意思要把囚犯殺了,恐怕有洑水脫逃的。

43但百夫長要救保羅,不准他們任意而行,就吩咐會洑水的,跳下水去先上岸;

44其餘的人可以用板子或船上的零碎東西上岸。這樣,眾人都得了救,上了岸。

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)

1Khi đã định rằng chúng ta phải đi đàng biển qua nước Y-ta-li, họ bèn giao Phao-lô và mấy tên phạm khác cho một thầy đội tên là Giu-lơ, về đội quân Aâu-gu ta.

2Chúng ta xuống một chiếc tàu ở A-tra-mít phải trảy đi dọc bờ biển A-si, đoạn thì ra đi. A-ri-tạc, là người Ma-xê-đoan, về thành Tê-sa-lô-ni-ca, cùng đi với chúng ta.

3Đến ngày sau, chúng ta tới thành Si-đôn, thì Giu-lơ đãi Phao-lô cách nhân từ, cho phép người đi thăm bạn hữu mình, và được họ lo việc mình.

4Đoạn, từ nơi đó, chúng ta theo mé bờ đảo Chíp-rơ, vì bấy giờ ngược gió.

5Sau khi vượt qua biển Si-li-si và Bam-phi-ly, thì chúng ta đến thành My-ra, trong xứ Ly-si.

6ỳ đó, thầy đội thấy có một chiếc tàu ở A-léc-xan-tri sẽ đi qua Y-ta-li, bèn cho chúng ta xuống tàu đó.

7Tàu chạy chậm lắm, mất nhiều ngày khó nhọc mới tới ngang thành Cơ-nít. Vì gió quá, tàu không thể ghé bến được, nên chúng ta lại theo mé bờ đảo Cơ-rết, qua Sa-môn.

8Khi đã chịu khó đi dọc theo nơi đó, chúng ta mới đến một nơi gọi là Mỹ-Cảng, gần thành La-sê.

9Trải lâu ngày, tàu chạy phải nguy hiểm (vì kỳ Kiêng ăn đã qua rồi), Phao-lô bảo trước cho những người trong tàu,

10rằng: Tôi thấy sự vượt biển nầy chắc sẽ phải nguy hiểm và hư hại, chẳng những cho hàng hóa và chiếc tàu mà thôi, lại đến thân chúng ta nữa.

11Nhưng thầy đội tin lời người lái tàu và chủ tàu hơn là lời Phao-lô nói.

12Vì cảng đó không tiện cho tàu đậu lúc mùa đông, nên phần nhiều người đều bàn rằng phải lìa khỏi đó và ráng sức đến cảng Phê-nít, là cảng của đảo Cơ-rết, hướng phía tây nam và phía tây bắc, đặng qua mùa đông ở đó.

13Vừa có gió nam non bắt đầu thổi, họ tưởng rằng có thể tới nơi mình đã định, thì kéo neo mà đi dọc theo gần đảo Cơ-rết.

14Nhưng cách ít lâu có trận gió dữ tợn gọi là gió Ơ-ra-qui-lôn thổi lên vật vào đảo.

15Tàu đã phải bạt đi, chống lại gió chẳng nổi, nên chúng ta để mặc cho theo chiều gió.

16Tàu bị bạt đến dưới một hòn đảo nhỏ kia gọi là Cơ-lô-đa, chúng ta khó nhọc lắm mới cầm được chiếc thuyền.

17Sau khi trục lên, họ dùng phương thế làm cho chắc chắn: lấy dây ràng phía dưới chiếc tàu lại; đoạn lại sợ mắc cạn trên bãi Si-rơ-tơ, thì hạ buồm xuống, để mặc gió đưa trôi đi.

18Đến ngày mai, vì bão cứ thổi cũng mạnh như vậy luôn, họ bèn quăng hàng hóa xuống biển.

19Ngày thứ ba, chúng ta dùng chính tay mình quăng đồ đạc trong tàu xuống biển.

20Trong mấy ngày, mặt trời chẳng có, ngôi sao cũng không, mà bão thì vẫn thổi ào ào luôn, đến nỗi chúng ta chẳng còn trông cậy được cứu nữa.

21Vì họ không ăn đã lâu, nên Phao-lô đứng dậy giữa đám họ, mà nói rằng: Hỡi bạn hữu ta, chớ chi bữa trước tin lời ta mà chẳng dời khỏi đảo Cơ-rết, thì chúng ta đã chẳng mắc cơn nguy hiểm và tổn hại nầy.

22Nhưng bây giờ, ta khuyên các ngươi hãy vững lòng; trong các ngươi chẳng mất ai hết, chỉ mất chiếc tàu mà thôi.

23Vì đêm nay, một thiên sứ của Đức Chúa Trời, là Đấng ta thuộc về và hầu việc, có hiện đến cùng ta mà phán rằng:

24Hỡi Phao-lô, đừng sợ chi hết; ngươi phải ứng hầu trước mặt Sê-sa; và nầy, Đức Chúa Trời đã ban cho ngươi hết thảy những kẻ cùng đi biển với ngươi.

25Vậy, hỡi các ông, hãy vững lòng, vì ta có lòng tin cậy Đức Chúa Trời rằng sẽ xảy ra như lời Ngài đã phán vậy;

26nhưng chúng ta chắc sẽ bị tấp lên một hòn đảo nào.

27Đã đến đêm thứ mười bốn mà chúng ta cứ trôi nổi trên biển A-đờ-ria-tích, lúc nửa đêm, các bạn tàu ngờ đang đến gần một đất nào.

28Họ thả trái dò xuống, thì thấy sâu hai chục sải; hơi xa một ít, lại thả nữa, thì thấy mười lăm sải.

29Bấy giờ, sợ đụng rạn, họ bèn từ trên đầu lái tàu quăng bốn neo xuống, và ước ao đến sáng.

30Nhưng vì bạn tàu tìm phương lánh khỏi chiếc tàu và thả chiếc tam bản xuống biển, giả đò đi thả neo đằng trước mũi,

31thì Phao-lô nói với thầy đội và lính rằng: Nếu những người nầy chẳng cứ ở trong tàu, thì các ông chẳng được cứu.

32Bọn lính bèn cắt dây buộc tam bản, làm cho rớt xuống.

33Đoạn, trong khi đợi trời sáng, Phao-lô khuyên ai nấy hãy ăn. Người nói: Hôm nay là ngày thứ mười bốn mà các ngươi đang trông đợi, nhịn đói chẳng ăn chút nào.

34Vậy, ta khuyên các ngươi hãy ăn, vì thật là rất cần cho sự cứu của các ngươi, và chẳng ai trong vòng các ngươi sẽ mất một sợi tóc trên đầu mình.

35Nói như vậy rồi, người bèn lấy bánh, đứng trước mặt mọi người, tạ ơn Đức Chúa Trời rồi, thì bẻ ra và ăn.

36Bấy giờ ai nấy đều giục lòng, và ăn.

37Vả, số chúng ta hết thảy ở trong tàu được hai trăm bảy mươi sáu người.

38Họ đã ăn vừa no nê, bèn quăng đồ lương thực xuống biển, làm cho nhẹ tàu đi.

39Đến sáng ngày, họ chẳng nhận biết là đất nào, nhưng thấy có cái vịnh và bờ, bèn định đỗ tàu đó mà núp xem có thể được chăng.

40Vậy, họ dứt dây bỏ neo xuống biển, tháo dây bánh lái; đoạn, xổ buồm sau lái thuận theo gió, tìm lối chạy vào bờ.

41Song chạy nhầm chỗ hai ngọn nước biển xáp nhau, thì họ làm cho tàu bị cạn tại đó; đầu mũi cắm xuống không động đậy được, còn đầu lái bị sóng đánh dữ lắm nên nát hết.

42Bấy giờ quân lính bàn định giết các tù phạm, e có người nào trong bọn họ lội thoát khỏi chăng.

43nhưng thầy đội muốn cứu Phao-lô, nên ngăn trở nghị định đó. Người truyền cho ai biết lội thì nhảy xuống nước trước đi mà lội vào bờ,

44và truyền cho những kẻ còn lại, người thì cỡi trên ván, kẻ thì cỡi trên miếng vách nát của chiếc tàu. Thế là ai nấy đều được lên bờ vô sự vậy.

Стих скопирован в буфер обмена