Numbers
Глава 22
Сравнить переводы
摩押王召巴兰
1以色列人起行,在摩押平原、约旦河东,对着耶利哥安营。
2以色列人向亚摩利人所行的一切事,西拨的儿子巴勒都看见了。
3摩押人因以色列民甚多,就大大惧怕,心内忧急,
4对米甸的长老说:「现在这众人要把我们四围所有的一概舔尽,就如牛舔尽田间的草一般。」那时西拨的儿子巴勒作摩押王。
5他差遣使者往大河边的毗夺去,到比珥的儿子巴兰本乡那里,召巴兰来,说:「有一宗民从埃及出来,遮满地面,与我对居。
6这民比我强盛,现在求你来为我咒诅他们,或者我能得胜,攻打他们,赶出此地。因为我知道,你为谁祝福,谁就得福;你咒诅谁,谁就受咒诅。」
7摩押的长老和米甸的长老手里拿着卦金,到了巴兰那里,将巴勒的话都告诉了他。
8巴兰说:「你们今夜在这里住宿,我必照耶和华所晓谕我的回报你们。」摩押的使臣就在巴兰那里住下了。
9神临到巴兰那里,说:「在你这里的人都是谁?」
10巴兰回答说:「是摩押王西拨的儿子巴勒打发人到我这里来,说:
11『从埃及出来的民遮满地面,你来为我咒诅他们,或者我能与他们争战,把他们赶出去。』」
12神对巴兰说:「你不可同他们去,也不可咒诅那民,因为那民是蒙福的。」
13巴兰早晨起来,对巴勒的使臣说:「你们回本地去吧,因为耶和华不容我和你们同去。」
14摩押的使臣就起来,回巴勒那里去,说:「巴兰不肯和我们同来。」
15巴勒又差遣使臣,比先前的又多又尊贵。
16他们到了巴兰那里,对他说:「西拨的儿子巴勒这样说:『求你不容什么事拦阻你不到我这里来,
17因为我必使你得极大的尊荣。你向我要什么,我就给你什么;只求你来为我咒诅这民。』」
18巴兰回答巴勒的臣仆说:「巴勒就是将他满屋的金银给我,我行大事小事也不得越过耶和华—我 神的命。
19现在我请你们今夜在这里住宿,等我得知耶和华还要对我说什么。」
20当夜, 神临到巴兰那里,说:「这些人若来召你,你就起来同他们去,你只要遵行我对你所说的话。」
巴兰和他的驴
21巴兰早晨起来,备上驴,和摩押的使臣一同去了。
22神因他去就发了怒;耶和华的使者站在路上敌挡他。他骑着驴,有两个仆人跟随他。
23驴看见耶和华的使者站在路上,手里有拔出来的刀,就从路上跨进田间,巴兰便打驴,要叫它回转上路。
24耶和华的使者就站在葡萄园的窄路上;这边有墙,那边也有墙。
25驴看见耶和华的使者,就贴靠墙,将巴兰的脚挤伤了;巴兰又打驴。
26耶和华的使者又往前去,站在狭窄之处,左右都没有转折的地方。
27驴看见耶和华的使者,就卧在巴兰底下,巴兰发怒,用杖打驴。
28耶和华叫驴开口,对巴兰说:「我向你行了什么,你竟打我这三次呢?」
29巴兰对驴说:「因为你戏弄我,我恨不能手中有刀,把你杀了。」
30驴对巴兰说:「我不是你从小时直到今日所骑的驴吗?我素常向你这样行过吗?」巴兰说:「没有。」
31当时,耶和华使巴兰的眼目明亮,他就看见耶和华的使者站在路上,手里有拔出来的刀,巴兰便低头俯伏在地。
32耶和华的使者对他说:「你为何这三次打你的驴呢?我出来敌挡你,因你所行的,在我面前偏僻。
33驴看见我就三次从我面前偏过去;驴若没有偏过去,我早把你杀了,留它存活。」
34巴兰对耶和华的使者说:「我有罪了。我不知道你站在路上阻挡我;你若不喜欢我去,我就转回。」
35耶和华的使者对巴兰说:「你同这些人去吧!你只要说我对你说的话。」于是巴兰同着巴勒的使臣去了。
巴勒欢迎巴兰
36巴勒听见巴兰来了,就往摩押京城去迎接他;这城是在边界上,在亚嫩河旁。
37巴勒对巴兰说:「我不是急急地打发人到你那里去召你吗?你为何不到我这里来呢?我岂不能使你得尊荣吗?」
38巴兰说:「我已经到你这里来了!现在我岂能擅自说什么呢? 神将什么话传给我,我就说什么。」
39巴兰和巴勒同行,来到基列·胡琐。
40巴勒宰了牛羊,送给巴兰和陪伴的使臣。
巴兰首次预言
41到了早晨,巴勒领巴兰到巴力的高处;巴兰从那里观看以色列营的边界。
1Sau đó con cái Ít-ra-en lại lên đường và đóng trại ở thảo nguyên Mô-áp, bên kia sông Gio-đan, đối diện với Giê-ri-khô.
2Vua Ba-lác, con vua Xíp-po, đã thấy tất cả những gì Ít-ra-en gây cho người E-mô-ri.
3Mô-áp kinh hãi phải đối đầu với con cái Ít-ra-en.
4Vậy vua Ba-lác, con vua Xíp-po, bấy giờ đang cai trị dân Mô-áp.
5Vua liền sai các sứ giả đến mời Bi-lơ-am, con của Bơ-o, ở Pơ-tho, gần sông Cả, trong đất của con cái Am-mon. Vua nói : “Này, có một dân đã ra khỏi Ai-cập, lan tràn khắp xứ và hiện đang đóng trại đối diện với ta.
6Bây giờ xin ông đến nguyền rủa dân đó cho ta, vì nó mạnh hơn ta. May ra nhờ thế ta có thể đánh bại được nó và đuổi nó ra khỏi lãnh thổ của ta. Vì ta biết kẻ nào được ông chúc phúc thì được phúc và kẻ nào bị ông nguyền rủa thì mắc hoạ.”
7Các kỳ mục Mô-áp và các kỳ mục Ma-đi-an đã lên đường, cầm theo tiền thù lao cho lời sấm ; họ tới gặp ông Bi-lơ-am và chuyển tới ông lời của vua Ba-lác.
8Ông nói với họ : “Mời các ông qua đêm ở đây, rồi tôi sẽ trả lời cho các ông theo như ĐỨC CHÚA nói với tôi.” Vậy các thủ lãnh Mô-áp đã ở lại với ông Bi-lơ-am.
9Thiên Chúa đến với ông Bi-lơ-am và phán rằng : “Những kẻ đang ở với ngươi là ai đó ?”
10Ông Bi-lơ-am thưa lại với Thiên Chúa : “Ba-lác, con của Xíp-po, vua Mô-áp, đã sai họ đến nói với tôi rằng :
11Này, đám dân ra khỏi Ai-cập nay đã lan tràn khắp xứ ; xin ông đến nguyền rủa nó cho ta. May ra nhờ thế ta có thể giao tranh với nó và đuổi nó đi.”
12Bấy giờ Thiên Chúa phán bảo ông Bi-lơ-am : “Ngươi không được đi với chúng ! Không được nguyền rủa dân đó, vì nó đã được chúc phúc.”
13Sáng hôm sau ông Bi-lơ-am trỗi dậy và nói với các thủ lãnh vua Ba-lác đã sai đến, rằng : “Các ông hãy trở về xứ các ông ; ĐỨC CHÚA đã từ chối không để cho tôi đi với các ông.”
14Vậy các thủ lãnh Mô-áp trỗi dậy, trở về với vua Ba-lác và nói : “Ông Bi-lơ-am đã từ chối không chịu cùng đến với chúng tôi.”
15Một lần nữa vua Ba-lác lại sai các thủ lãnh đông hơn và có thế giá hơn những người trước.
16Họ đến gặp ông Bi-lơ-am và thưa rằng : “Vua Ba-lác, con của vua Xíp-po nói thế này : Ông đừng ngại đến với ta ;
17chắc chắn ta sẽ hết sức trọng đãi ông, và tất cả những gì ông bảo, ta sẽ làm ; ông cứ đến nguyền rủa dân ấy giúp ta.”
18Nhưng ông Bi-lơ-am trả lời và nói với bầy tôi vua Ba-lác rằng : “Vua Ba-lác có cho tôi một nhà đầy bạc đầy vàng, tôi cũng chẳng làm gì trái lệnh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của tôi được, dù việc lớn hay việc nhỏ.
19Nhưng bây giờ, cả các ông nữa, mời các ông cũng nghỉ đêm ở đây, và tôi sẽ biết ĐỨC CHÚA có phán thêm điều gì với tôi không.”
20Đêm ấy Thiên Chúa đến với ông Bi-lơ-am và phán bảo ông : “Những người ấy đến, không phải để gọi ngươi đó sao ? Cứ trỗi dậy, đi với chúng. Nhưng ngươi chỉ được làm điều Ta bảo ngươi.”
21Sáng ngày, ông Bi-lơ-am trỗi dậy, thắng con lừa cái của mình và lên đường với các thủ lãnh Mô-áp.
22Cơn thịnh nộ của Thiên Chúa bừng lên vì ông đã ra đi, và thần sứ của ĐỨC CHÚA đứng trên đường chận lối ông đi. Ông cỡi con lừa cái của mình, có hai tiểu đồng đi theo.
23Khi con lừa thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA đứng trên đường, gươm trần trong tay, thì nó tránh đường, đi xuống ruộng. Ông Bi-lơ-am đánh con lừa cho nó lên trên đường.
24Bấy giờ thần sứ của ĐỨC CHÚA đứng chặn tại một đường mòn giữa các vườn nho, tả hữu có tường.
25Con lừa cái trông thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA thì đi ép vào tường khiến chân ông Bi-lơ-am bị cọ xát. Ông lại đánh nó.
26Thần sứ của ĐỨC CHÚA lại đi tới và đứng ở một nơi chật hẹp đến nỗi không còn chỗ tránh qua bên tả bên hữu.
27Con lừa trông thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA, liền nằm bẹp xuống bên dưới ông Bi-lơ-am. Ông Bi-lơ-am nổi nóng lại dùng gậy đánh con lừa.
28Bấy giờ ĐỨC CHÚA liền mở miệng con lừa ; nó nói với ông Bi-lơ-am : “Tôi đã làm gì ông, mà ông lại đánh tôi những ba lần ?”
29Ông Bi-lơ-am nói với con lừa : “Vì mày đã ngạo tao. Tao mà có sẵn chiếc gươm trong tay, thì tao đã giết mày rồi !”
30Con lừa nói với ông Bi-lơ-am : “Tôi không phải là con lừa cái của ông, mà ông đã cỡi mãi cho tới ngày hôm nay sao ? Tôi có quen làm như vậy với ông bao giờ chưa ?” Ông đáp : “Chưa bao giờ.”
31Bấy giờ ĐỨC CHÚA mới mở mắt cho ông Bi-lơ-am thấy thần sứ của ĐỨC CHÚA trên đường, gươm trần trong tay. Ông quỳ xuống, sấp mặt sát đất.
32Thần sứ của ĐỨC CHÚA nói với ông : “Tại sao ngươi đánh con lừa của ngươi những ba lần ? Này, chính Ta đứng ra chặn đường ngươi, vì trước mặt Ta, con đường này nguy hiểm.
33Con lừa cái thấy Ta, thì nó đã tránh mặt Ta những ba lần. Giả như nó không tránh mặt Ta, thì chắc chắn Ta đã giết chết ngươi, còn nó thì Ta đã để cho sống.”
34Ông Bi-lơ-am thưa với thần sứ của ĐỨC CHÚA : “Tôi đã trót phạm tội, vì tôi không biết là Ngài đứng chặn đường không cho tôi đi. Bây giờ nếu Ngài thấy là không được, thì tôi sẽ quay về nhà.”
35Thần sứ của ĐỨC CHÚA nói với ông Bi-lơ-am : “Ngươi cứ đi với các người ấy ; nhưng ngươi chỉ được nói điều Ta bảo ngươi.” Thế là ông Bi-lơ-am cùng đi với các thủ lãnh của vua Ba-lác.
36Khi ông Ba-lác nghe tin ông Bi-lơ-am tới, thì ra đón ông tại kinh thành Mô-áp, trên ranh giới Ác-nôn, ở điểm chót của ranh giới.
37Vua Ba-lác nói với ông Bi-lơ-am : “Nào tôi đã chẳng cho người đến mời ông sao ? Tại sao ông lại không đến với tôi ? Dễ thường tôi không đủ khả năng trọng đãi ông ?”
38Ông Bi-lơ-am thưa lại với vua Ba-lác : “Này tôi đã đến với ông đây. Nhưng tôi có thể nói gì bây giờ ? Lời nào Thiên Chúa đặt vào miệng tôi thì tôi nói thôi.”
39Ông Bi-lơ-am cùng đi với vua Ba-lác ; họ tới Kia-giát Khu-xốt.
40Vua Ba-lác sát tế bò chiên và gửi biếu ông Bi-lơ-am và các thủ lãnh đang ở với ông này.
41Sáng hôm sau vua Ba-lác mời ông Bi-lơ-am tới, và đưa ông lên Ba-mốt Ba-an ; từ đây ông nhìn thấy phần cuối trại của dân.
