Luke
Глава 23
Сравнить переводы
耶稣在彼拉多面前受审
1众人都起来,把耶稣解到彼拉多面前,
2就告他说:「我们见这人诱惑国民,禁止纳税给凯撒,并说自己是基督,是王。」
3彼拉多问耶稣说:「你是犹太人的王吗?」耶稣回答说:「你说的是。」
4彼拉多对祭司长和众人说:「我查不出这人有什么罪来。」
5但他们越发极力地说:「他煽惑百姓,在犹太遍地传道,从加利利起,直到这里了。」
希律藐视耶稣
6彼拉多一听见,就问:「这人是加利利人吗?」
7既晓得耶稣属希律所管,就把他送到希律那里去。那时希律正在耶路撒冷。
8希律看见耶稣,就很欢喜;因为听见过他的事,久已想要见他,并且指望看他行一件神迹,
9于是问他许多的话,耶稣却一言不答。
10祭司长和文士都站着,极力地告他。
11希律和他的兵丁就藐视耶稣,戏弄他,给他穿上华丽衣服,把他送回彼拉多那里去。
12从前希律和彼拉多彼此有仇,在那一天就成了朋友。
耶稣被判死刑
13彼拉多传齐了祭司长和官府并百姓,
14就对他们说:「你们解这人到我这里,说他是诱惑百姓的。看哪,我也曾将你们告他的事,在你们面前审问他,并没有查出他什么罪来;
15就是希律也是如此,所以把他送回来。可见他没有做什么该死的事。
16故此,我要责打他,把他释放了。」
18众人却一齐喊着说:「除掉这个人!释放巴拉巴给我们!」
19这巴拉巴是因在城里作乱杀人,下在监里的。
20彼拉多愿意释放耶稣,就又劝解他们。
21无奈他们喊着说:「钉他十字架!钉他十字架!」
22彼拉多第三次对他们说:「为什么呢?这人做了什么恶事呢?我并没有查出他什么该死的罪来。所以,我要责打他,把他释放了。」
23他们大声催逼彼拉多,求他把耶稣钉在十字架上。他们的声音就得了胜。
24彼拉多这才照他们所求的定案,
25把他们所求的那作乱杀人、下在监里的释放了,把耶稣交给他们,任凭他们的意思行。
耶稣被钉十字架
26带耶稣去的时候,有一个古利奈人西门,从乡下来;他们就抓住他,把十字架搁在他身上,叫他背着跟随耶稣。
27有许多百姓跟随耶稣,内中有好些妇女;妇女们为他号咷痛哭。
28耶稣转身对她们说:「耶路撒冷的女子,不要为我哭,当为自己和自己的儿女哭。
29因为日子要到,人必说:『不生育的,和未曾怀胎的,未曾乳养婴孩的,有福了!』
30那时,人要向大山说:倒在我们身上! 向小山说: 遮盖我们!
31「这些事既行在有汁水的树上,那枯干的树将来怎么样呢?」
32又有两个犯人,和耶稣一同带来处死。
33到了一个地方,名叫「髑髅地」,就在那里把耶稣钉在十字架上,又钉了两个犯人:一个在左边,一个在右边。
34当下耶稣说:「父啊!赦免他们;因为他们所做的,他们不晓得。」兵丁就拈阄分他的衣服。
35百姓站在那里观看。官府也嗤笑他,说:「他救了别人;他若是基督, 神所拣选的,可以救自己吧!」
36兵丁也戏弄他,上前拿醋送给他喝,
37说:「你若是犹太人的王,可以救自己吧!」
38在耶稣以上有一个牌子写着:「这是犹太人的王。」
39那同钉的两个犯人有一个讥笑他,说:「你不是基督吗?可以救自己和我们吧!」
40那一个就应声责备他,说:「你既是一样受刑的,还不怕 神吗?
41我们是应该的,因我们所受的与我们所做的相称,但这个人没有做过一件不好的事。」
42就说:「耶稣啊,你得国降临的时候,求你记念我!」
43耶稣对他说:「我实在告诉你,今日你要同我在乐园里了。」
耶稣的死
44那时约有午正,遍地都黑暗了,直到申初,
45日头变黑了;殿里的幔子从当中裂为两半。
46耶稣大声喊着说:「父啊!我将我的灵魂交在你手里。」说了这话,气就断了。
47百夫长看见所成的事,就归荣耀与 神,说:「这真是个义人!」
48聚集观看的众人见了这所成的事都捶着胸回去了。
49还有一切与耶稣熟识的人,和从加利利跟着他来的妇女们,都远远地站着看这些事。
耶稣的安葬
50有一个人名叫约瑟,是个议士,为人善良公义;
51众人所谋所为,他并没有附从。他本是犹太、亚利马太城里素常盼望 神国的人。
52这人去见彼拉多,求耶稣的身体,
53就取下来,用细麻布裹好,安放在石头凿成的坟墓里;那里头从来没有葬过人。
54那日是预备日,安息日也快到了。
55那些从加利利和耶稣同来的妇女跟在后面,看见了坟墓和他的身体怎样安放。
56她们就回去,预备了香料香膏。她们在安息日,便遵着诫命安息了。
Chúa Giê-xu Trước Tòa Phi-lát
1Toàn thể hội đồng đứng dậy, giải Chúa qua dinh Phi-lát, tổng trấn La Mã.
2Họ bắt đầu tố cáo: “Chúng tôi bắt được người này xúi dân nổi loạn, bảo đừng đóng thuế cho chính quyền La Mã và tự xưng là Đấng Mết-si-a, tức là Vua.”
3Phi-lát hỏi Chúa: “Anh có phải là vua người Do Thái không?” Chúa Giê-xu đáp: “Ông đã nói như thế.”
4Phi-lát quay sang bảo các trưởng tế và đám đông: “Ta không thấy người này phạm luật gì cả!”
5Nhưng họ cố buộc tội: “Người này sách động dân chúng khắp xứ Giu-đê, bắt đầu ở xứ Ga-li-lê, và bây giờ đến Giê-ru-sa-lem!”
6Phi-lát hỏi: “Anh này là người Ga-li-lê sao?”
7Khi biết Chúa là người Ga-li-lê, Phi-lát liền ra lệnh giải Ngài đến cho Hê-rốt An-ti-pa vì Ga-li-lê dưới quyền của Hê-rốt. Lúc ấy vua cũng có mặt tại Giê-ru-sa-lem.
8Gặp Chúa Giê-xu, Hê-rốt rất mừng vì đã nghe danh tiếng Ngài và ước ao xem Ngài làm phép lạ.
9Hê-rốt hỏi Chúa Giê-xu nhiều câu nhưng Chúa Giê-xu không trả lời.
10Trong lúc đó, các thầy trưởng tế và thầy dạy luật đều gay gắt buộc tội Ngài.
11Vua Hê-rốt và bọn lính tỏ vẻ khinh bỉ và bắt đầu chế giễu Chúa Giê-xu. Họ mặc cho Ngài một chiếc áo sặc sỡ rồi giải Ngài về cho Phi-lát.
12(Trước kia, Hê-rốt và Phi-lát thù ghét nhau, nhưng hôm đó trở thành bạn hữu.)
13Phi-lát cho gọi các thầy trưởng tế, các nhà lãnh đạo, và dân chúng họp lại,
14rồi tuyên bố: “Các ông bắt giải và tố cáo người này về tội phản nghịch, xúi dân làm loạn. Trước mặt các ông, ta đã tra xét tỉ mỉ các lời tố cáo đó nhưng đương sự thật vô tội.
15Vua Hê-rốt cũng không buộc tội được, nên trao trả đương sự về đây. Như thế, người này không làm gì đáng tội tử hình cả.
16Vì vậy, ta sẽ đánh đòn rồi trả tự do.”
18Nhưng dân chúng đồng thanh kêu gào: “Xử tử nó đi và tha Ba-ra-ba cho chúng tôi!”
19(Ba-ra-ba đang bị tù vì giết người và nổi loạn tại Giê-ru-sa-lem.)
20Phi-lát muốn tha Chúa Giê-xu nên tìm cách khuyên giải họ.
21Nhưng họ cứ la hét: “Đóng đinh nó trên cây thập tự!”
22Phi-lát hỏi lần thứ ba: “Tại sao? Người ấy có tội gì đâu? Ta không thấy tội gì đáng xử tử cả. Để ta sai đánh đòn rồi thả ra.”
23Nhưng dân chúng lớn tiếng gào thét, khăng khăng đòi xử tử Chúa Giê-xu. Cuối cùng, tiếng gào thét của họ thắng thế.
24Phi-lát đành tuyên án tử hình Chúa Giê-xu theo lời họ yêu cầu.
25Cũng thể theo ý họ, Phi-lát phóng thích Ba-ra-ba, người đang ngồi tù vì nổi loạn và giết người. Rồi ông giao Chúa Giê-xu cho họ hành hình theo ý muốn.
Sự Đóng Đinh
26Trên đường giải Chúa Giê-xu ra pháp trường, họ gặp Si-môn, người xứ Ly-bivừa từ thôn quê lên Giê-ru-sa-lem, liền bắt anh vác cây thập tự cho Chúa Giê-xu.
27Một đoàn dân rất đông kéo theo sau, nhiều phụ nữ vừa đi vừa than khóc.
28Nhưng Chúa Giê-xu quay lại và phán với họ: “Con gái Giê-ru-sa-lem, đừng than khóc Ta, nhưng hãy khóc cho bản thân và con cái mình!
29Vì sắp đến ngày con cái bị coi là điều bất hạnh. Người ta sẽ bảo nhau: ‘Phước cho phụ nữ chẳng từng thai nghén, chẳng phải lo bú mớm cho con.’
30Người ta sẽ cầu xin núi: ‘Hãy ngã lên chúng tôi,’ và nài xin các đồi: ‘Hãy chôn chúng tôi.’
31Vì nếu họ đối xử với Ta là Cây Hằng Sống thế này, số phận các bà sẽ ra sao?”
32Hai tử tội cũng bị giải ra pháp trường với Chúa.
33Đến ngọn đồi Sọ, họ đóng đinh Chúa và hai tử tội trên cây thập tự, một tên bên phải và một tên bên trái Ngài.
34Chúa Giê-xu cầu nguyện: “Thưa Cha, xin tha tội cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì.” Rồi bọn lính gieo súc sắc chia nhau bộ áo của Ngài.
35Dân chúng đứng quanh đưa mắt nhìn. Các cấp lãnh đạo Do Thái chế nhạo Ngài: “Nó chỉ giỏi cứu người khác! Nếu nó đúng là Đấng Mết-si-a của Đức Chúa Trời, Đấng Được Lựa Chọn thì phải tự giải cứu đi chứ!”
36Bọn lính cũng giễu cợt Chúa, đưa rượu chua cho Ngài uống
37và mỉa mai: “Nếu anh là Vua người Do Thái, sao không tự cứu thoát?”
38Phía trên đầu Ngài, có treo tấm bảng ghi mấy chữ: “Đây là Vua người Do Thái.”
39Một tử tội bị đóng đinh bên cạnh cũng nhiếc móc Chúa: “Anh không phải là Đấng Mết-si-a sao? Hãy tự giải thoát và cứu bọn tôi với!”
40Nhưng tên kia trách nó: “Anh không sợ Đức Chúa Trời sao?
41Mặc dù chịu chung một bản án tử hình, nhưng anh và tôi đền tội thật xứng đáng; còn Người này có tội gì đâu?”
42Rồi anh quay lại: “Thưa Chúa Giê-xu, khi về Nước Chúa, xin nhớ đến con!”
43Chúa Giê-xu đáp: “Ta hứa chắc chắn, hôm nay con sẽ ở với Ta trong thiên đàng!”
Cái Chết của Chúa Giê-xu
44Khoảng giữa trưa, mặt trời không chiếu sáng nữa, bóng tối bao trùm khắp đất cho đến ba giờ chiều.
45Mặt trời trở nên tối. Bức màn trong Đền Thờ thình lình bị xé làm đôi.
46Chúa Giê-xu kêu lớn: “Thưa Cha, Con xin giao thác linh hồn Con trong tay Cha!” Nói xong, Ngài tắt thở.
47Viên đại đội trưởng La Mã thấy cảnh tượng ấy liền ngợi tôn Đức Chúa Trời và nhìn nhận: “Chắc chắn, Người này là vô tội!”
48Dân chúng đi xem cuộc hành hình đều đấm ngực ra về.
49Những người quen biết Chúa Giê-xu và nhóm phụ nữ đã theo Ngài từ xứ Ga-li-lê, đều đứng xa mà nhìn.
An Táng Chúa Giê-xu
50Có một người đạo đức và công chính tên Giô-sép. Ông là thành viên trong Hội Đồng Quốc Gia,
51nhưng ông không tán thành quyết định và hành động của những người lãnh đạo tôn giáo. Ông là người A-ri-ma-thê, xứ Giu-đê, và ông vẫn trông đợi Nước của Đức Chúa Trời xuất hiện.
52Ông đến xin Phi-lát cho lãnh xác Chúa Giê-xu.
53Ông hạ xác Chúa xuống, lấy một cuộn vải gai khâm liệm, rồi đặt vào huyệt đá đục sẵn trong sườn núi, chưa hề chôn ai.
54Hôm ấy nhằm chiều thứ Sáu, ngày chuẩn bị, và sắp đến ngày Sa-bát.
55Nhóm phụ nữ theo Chúa từ xứ Ga-li-lê cũng chứng kiến việc chôn cất và biết ngôi mộ Chúa
56Họ trở về nhà sửa soạn các loại hương liệu và dầu thơm để ướp xác Chúa. Hôm sau nhằm ngày Sa-bát, họ nghỉ ngơi theo luật lệ.
