Таблица данных статьи

Luke

Глава 15

Protestant · ASV

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

ASVAmerican Standard Version (1901)Основной перевод

1Now all the publicans and sinners were drawing near unto him to hear him.

2And both the Pharisees and the scribes murmured, saying, This man receiveth sinners, and eateth with them.

3And he spake unto them this parable, saying,

4What man of you, having a hundred sheep, and having lost one of them, doth not leave the ninety and nine in the wilderness, and go after that which is lost, until he find it?

5And when he hath found it, he layeth it on his shoulders, rejoicing.

6And when he cometh home, he calleth together his friends and his neighbors, saying unto them, Rejoice with me, for I have found my sheep which was lost.

7I say unto you, that even so there shall be joy in heaven over one sinner that repenteth, more than over ninety and nine righteous persons, who need no repentance.

8Or what woman having ten pieces of silver, if she lose one piece, doth not light a lamp, and sweep the house, and seek diligently until she find it?

9And when she hath found it, she calleth together her friends and neighbors, saying, Rejoice with me, for I have found the piece which I had lost.

10Even so, I say unto you, there is joy in the presence of the angels of God over one sinner that repenteth.

11And he said, A certain man had two sons:

12and the younger of them said to his father, Father, give me the portion of thy substance that falleth to me. And he divided unto them his living.

13And not many days after, the younger son gathered all together and took his journey into a far country; and there he wasted his substance with riotous living.

14And when he had spent all, there arose a mighty famine in that country; and he began to be in want.

15And he went and joined himself to one of the citizens of that country; and he sent him into his fields to feed swine.

16And he would fain have filled his belly with the husks that the swine did eat: and no man gave unto him.

17But when he came to himself he said, How many hired servants of my father’s have bread enough and to spare, and I perish here with hunger!

18I will arise and go to my father, and will say unto him, Father, I have sinned against heaven, and in thy sight:

19I am no more worthy to be called thy son: make me as one of thy hired servants.

20And he arose, and came to his father. But while he was yet afar off, his father saw him, and was moved with compassion, and ran, and fell on his neck, and kissed him.

21And the son said unto him, Father, I have sinned against heaven, and in thy sight: I am no more worthy to be called thy son.

22But the father said to his servants, Bring forth quickly the best robe, and put it on him; and put a ring on his hand, and shoes on his feet:

23and bring the fatted calf, and kill it, and let us eat, and make merry:

24for this my son was dead, and is alive again; he was lost, and is found. And they began to be merry.

25Now his elder son was in the field: and as he came and drew nigh to the house, he heard music and dancing.

26And he called to him one of the servants, and inquired what these things might be.

27And he said unto him, Thy brother is come; and thy father hath killed the fatted calf, because he hath received him safe and sound.

28But he was angry, and would not go in: and his father came out, and entreated him.

29But he answered and said to his father, Lo, these many years do I serve thee, and I never transgressed a commandment of thine; and yet thou never gavest me a kid, that I might make merry with my friends:

30but when this thy son came, who hath devoured thy living with harlots, thou killedst for him the fatted calf.

31And he said unto him, Son, thou art ever with me, and all that is mine is thine.

32But it was meet to make merry and be glad: for this thy brother was dead, and is alive again; and was lost, and is found.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Сравнительный перевод

1Hết thảy các người thâu thuế và người có tội đến gần Đức Chúa Jêsus đặng nghe Ngài giảng.

2Các người Pha-ri-si và các thầy thông giáo lằm bằm mà nói rằng: Người nầy tiếp những kẻ tội lỗi, và cùng ăn với họ!

3Ngài bèn phán cho họ lời thí dụ nầy:

4Trong các ngươi ai là người có một trăm con chiên, nếu mất một con, mà không để chín mươi chín con nơi đồng vắng, đặng đi tìm con đã mất cho k” được sao?

5Khi đã kiếm được, thì vui mừng vác nó lên vai;

6đoạn, về đến nhà, kêu bạn hữu và kẻ lân cận, mà rằng: Hãy chung vui với ta, vì ta đã tìm được con chiên bị mất.

7Ta nói cùng các ngươi, trên trời cũng như vậy, sẽ vui mừng cho một kẻ có tội ăn năn hơn là chín mươi chín kẻ công bình không cần phải ăn năn.

8Hay là, có người đàn bà nào có mười đồng bạc, mất một đồng, mà không thắp đèn, quét nhà, kiếm kỹ càng cho k” được sao?

9Khi tìm được rồi, gọi bầu bạn và người lân cận mình, mà rằng: Hãy chung vui với ta, vì ta đã tìm được đồng bạc bị mất.

10Ta nói cùng các ngươi, trước mặt thiên sứ của Đức Chúa Trời cũng như vậy, sẽ mừng rỡ cho một kẻ có tội ăn năn.

11Ngài lại phán rằng: Một người kia có hai con trai.

12Người em nói với cha rằng: Thưa cha, xin chia cho tôi phần của mà tôi sẽ được. Người cha liền chia của mình cho hai con.

13Cách ít ngày, người em tóm thâu hết, đi phương xa, ở đó, ăn chơi hoang đàng, tiêu sạch gia tài mình.

14Khi đã xài hết của rồi, trong xứ xảy có cơn đói lớn; nó mới bị nghèo thiếu,

15bèn đi làm mướn cho một người bổn xứ, thì họ sai ra đồng chăn heo.

16Nó muốn lấy vỏ đậu của heo ăn mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho.

17Vậy nó mới tỉnh ngộ, mà rằng: Tại nhà cha ta, biết bao người làm mướn được bánh ăn dư dật, mà ta đây phải chết đói!

18Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha,

19không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa làm mướn của cha vậy.

20Nó bèn đứng dậy mà về cùng cha mình. Khi còn ở đàng xa, cha nó thấy thì động lòng thương xót, chạy ra ôm lấy cổ mà hôn.

21Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa.

22nhưng người cha bảo đầy tớ rằng: Hãy mau mau lấy áo tốt nhất mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào chân.

23Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng,

24vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn, họ khởi sự vui mừng.

25Vả, con trai cả đang ở ngoài đồng. Khi trở về gần đến nhà, nghe tiếng đàn ca nhảy múa,

26bèn gọi một đầy tớ mà hỏi cớ gì.

27Đầy tớ thưa rằng: Em cậu bây giờ trở về, nên cha cậu đã làm thịt bò con mập, vì thấy em về được mạnh khỏe.

28Con cả liền nổi giận, không muốn vào nhà. Vậy cha nó ra khuyên nó vào.

29Nhưng nó thưa cha rằng: Nầy, tôi giúp việc cha đã bấy nhiêu năm, chưa từng trái phép, mà cha chẳng hề cho tôi một con dê con đặng ăn chơi với bạn hữu tôi.

30Nhưng nay con của cha kia, là đứa đã ăn hết gia tài cha với phường điếm đĩ rồi trở về, thì cha vì nó làm thịt bò con mập!

31Người cha nói rằng: Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con.

32Nhưng thật nên dọn tiệc và vui mừng, vì em con đây đã chết mà lại sống, đã mất mà lại thấy được.

Стих скопирован в буфер обмена