Таблица данных статьи

John

Глава 7

Protestant · ASV

Сравнить переводы

Оба столбца соответствуют одной и той же книге, главе и стиху.

ASVAmerican Standard Version (1901)Основной перевод

1And after these things Jesus walked in Galilee: for he would not walk in Judæa, because the Jews sought to kill him.

2Now the feast of the Jews, the feast of tabernacles, was at hand.

3His brethren therefore said unto him, Depart hence, and go into Judæa, that thy disciples also may behold thy works which thou doest.

4For no man doeth anything in secret, and himself seeketh to be known openly. If thou doest these things, manifest thyself to the world.

5For even his brethren did not believe on him.

6Jesus therefore saith unto them, My time is not yet come; but your time is always ready.

7The world cannot hate you; but me it hateth, because I testify of it, that its works are evil.

8Go ye up unto the feast: I go not up unto this feast; because my time is not yet fulfilled.

9And having said these things unto them, he abode still in Galilee.

10But when his brethren were gone up unto the feast, then went he also up, not publicly, but as it were in secret.

11The Jews therefore sought him at the feast, and said, Where is he?

12And there was much murmuring among the multitudes concerning him: some said, He is a good man; others said, Not so, but he leadeth the multitude astray.

13Yet no man spake openly of him for fear of the Jews.

14But when it was now the midst of the feast Jesus went up into the temple, and taught.

15The Jews therefore marvelled, saying, How knoweth this man letters, having never learned?

16Jesus therefore answered them, and said, My teaching is not mine, but his that sent me.

17If any man willeth to do his will, he shall know of the teaching, whether it is of God, or whether I speak from myself.

18He that speaketh from himself seeketh his own glory: but he that seeketh the glory of him that sent him, the same is true, and no unrighteousness is in him.

19Did not Moses give you the law, and yet none of you doeth the law? Why seek ye to kill me?

20The multitude answered, Thou hast a demon: who seeketh to kill thee?

21Jesus answered and said unto them, I did one work, and ye all marvel because thereof.

22Moses hath given you circumcision (not that it is of Moses, but of the fathers); and on the sabbath ye circumcise a man.

23If a man receiveth circumcision on the sabbath, that the law of Moses may not be broken; are ye wroth with me, because I made a man every whit whole on the sabbath?

24Judge not according to appearance, but judge righteous judgment.

25Some therefore of them of Jerusalem said, Is not this he whom they seek to kill?

26And lo, he speaketh openly, and they say nothing unto him. Can it be that the rulers indeed know that this is the Christ?

27Howbeit we know this man whence he is: but when the Christ cometh, no one knoweth whence he is.

28Jesus therefore cried in the temple, teaching and saying, Ye both know me, and know whence I am; and I am not come of myself, but he that sent me is true, whom ye know not.

29I know him; because I am from him, and he sent me.

30They sought therefore to take him: and no man laid his hand on him, because his hour was not yet come.

31But of the multitude many believed on him; and they said, When the Christ shall come, will he do more signs than those which this man hath done?

32The Pharisees heard the multitude murmuring these things concerning him; and the chief priests and the Pharisees sent officers to take him.

33Jesus therefore said, Yet a little while am I with you, and I go unto him that sent me.

34Ye shall seek me, and shall not find me: and where I am, ye cannot come.

35The Jews therefore said among themselves, Whither will this man go that we shall not find him? will he go unto the Dispersion among the Greeks, and teach the Greeks?

36What is this word that he said, Ye shall seek me, and shall not find me; and where I am, ye cannot come?

37Now on the last day, the great day of the feast, Jesus stood and cried, saying, If any man thirst, let him come unto me and drink.

38He that believeth on me, as the scripture hath said, from within him shall flow rivers of living water.

39But this spake he of the Spirit, which they that believed on him were to receive: for the Spirit was not yet given; because Jesus was not yet glorified.

40Some of the multitude therefore, when they heard these words, said, This is of a truth the prophet.

41Others said, This is the Christ. But some said, What, doth the Christ come out of Galilee?

42Hath not the scripture said that the Christ cometh of the seed of David, and from Bethlehem, the village where David was?

43So there arose a division in the multitude because of him.

44And some of them would have taken him; but no man laid hands on him.

45The officers therefore came to the chief priests and Pharisees; and they said unto them, Why did ye not bring him?

46The officers answered, Never man so spake.

47The Pharisees therefore answered them, Are ye also led astray?

48Hath any of the rulers believed on him, or of the Pharisees?

49But this multitude that knoweth not the law are accursed.

50Nicodemus saith unto them (he that came to him before, being one of them),

51Doth our law judge a man, except it first hear from himself and know what he doeth?

52They answered and said unto him, Art thou also of Galilee? Search, and see that out of Galilee ariseth no prophet.

53[And they went every man unto his own house:

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)Сравнительный перевод

1Sau đó, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê ; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người.

2Lễ Lều của người Do-thái gần tới,

3anh em Đức Giê-su nói với Người : “Ông bỏ đây mà sang miền Giu-đê đi, để cả môn đệ của ông cũng được nhìn thấy những việc ông làm,

4vì không ai muốn nổi danh mà lại hoạt động âm thầm cả. Nếu ông làm những việc ấy, thì hãy tỏ mình ra cho thiên hạ biết.”

5Thật thế, anh em Người không tin vào Người.

6Đức Giê-su nói với họ : “Thời của tôi chưa đến, nhưng thời của các anh lúc nào cũng thuận tiện.

7Thế gian không thể ghét các anh, nhưng tôi thì nó ghét, vì tôi làm chứng rằng các việc nó làm thì xấu xa.

8Các anh cứ lên dự lễ đi ; còn tôi, tôi không lên dự lễ này, vì thời của tôi chưa chín muồi.”

9Nói thế rồi, Người ở lại miền Ga-li-lê.

10Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật.

11Người Do-thái tìm kiếm Người trong dịp lễ và nói : “Ông ấy đâu rồi ?”

12Dân chúng bàn tán nhiều về Người. Kẻ thì bảo : “Đó là một người tốt.” Kẻ thì nói : “Không, ông ta mê hoặc dân chúng.”

13Nhưng không ai dám công khai nói về Người, vì sợ người Do-thái.

14Vào giữa kỳ lễ, Đức Giê-su lên Đền Thờ và giảng dạy.

15Người Do-thái lấy làm ngạc nhiên. Họ nói : “Ông này không học hành gì, mà sao lại thông thạo chữ nghĩa thế !”

16Đức Giê-su trả lời : “Đạo lý tôi dạy không phải là của tôi, nhưng là của Đấng đã sai tôi.

17Ai muốn làm theo ý của Người, thì sẽ biết rằng đạo lý ấy là bởi Thiên Chúa hay do tôi tự mình giảng dạy.

18Ai tự mình giảng dạy, thì tìm vinh quang cho chính mình. Còn ai tìm vinh quang cho Đấng đã sai mình, thì là người chân thật, và nơi người ấy không có gì là bất chính.

19“Sao các ông lại tìm cách giết tôi ?”

20Dân chúng đáp : “Ông bị quỷ ám rồi ! Có ai tìm giết ông đâu ?”

21Đức Giê-su trả lời : “Tôi chỉ làm có một việc, mà tất cả các ông đều ngạc nhiên.

22Ông Mô-sê đã truyền cho các ông làm phép cắt bì (thật ra, phép ấy đã có từ thời các tổ phụ, chứ không phải từ thời ông Mô-sê), và các ông làm phép cắt bì cả trong ngày sa-bát.

23Vậy nếu người ta làm phép cắt bì cả trong ngày sa-bát để khỏi lỗi Luật Mô-sê, thì sao các ông lại nổi giận với tôi, vì tôi đã chữa lành toàn thân một người trong ngày sa-bát ?

24Các ông đừng xét đoán theo bề ngoài nữa, nhưng hãy xét đoán cho công minh.”

25Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói : “Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao ?

26Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thật sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô ?

27Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi ; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả.”

28Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng : “Các ông biết tôi ư ? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư ? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người.

29Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.”

30Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

31Trong dân chúng, có nhiều kẻ đã tin vào Người, họ nói : “Khi Đấng Ki-tô đến, liệu Người có làm nhiều dấu lạ hơn ông này chăng ?”

32Người Pha-ri-sêu nghe dân chúng bàn tán với nhau về Người như thế, nên họ và các thượng tế sai vệ binh đi bắt Người.

33Vậy, Đức Giê-su bảo họ : “Tôi còn ở với các ông ít lâu nữa thôi, rồi tôi đi đến cùng Đấng đã sai tôi.

34Các ông sẽ tìm tôi mà không gặp, và nơi tôi ở, các ông không thể đến được.”

35Người Do-thái liền nói với nhau : “Ông ấy sắp đi đâu mà chúng ta không gặp được ? Phải chăng ông sắp đi gặp kiều bào sống giữa người Hy-lạp, để giảng dạy cho người Hy-lạp ?

36Ông ấy muốn nói gì khi bảo : ‘Các ông sẽ tìm tôi mà không gặp, và nơi tôi ở, các ông không thể đến được.’ ?”

37Hôm ấy là ngày bế mạc tuần lễ Lều, và là ngày long trọng nhất. Đức Giê-su đứng trong Đền Thờ và lớn tiếng nói rằng : “Ai khát, hãy đến với tôi, ai tin vào tôi, hãy đến mà uống ! Như Kinh Thánh đã nói : Từ lòng Người, sẽ tuôn chảy những dòng nước hằng sống.”

Этот перевод не включает этот отрывок.

39Đức Giê-su muốn nói về Thần Khí mà những kẻ tin vào Người sẽ lãnh nhận. Thật thế, bấy giờ họ chưa nhận được Thần Khí, vì Đức Giê-su chưa được tôn vinh.

40Trong dân chúng, có những người nghe các lời ấy thì nói : “Ông này thật là vị ngôn sứ.”

41Kẻ khác rằng : “Ông này là Đấng Ki-tô.” Nhưng có kẻ lại nói : “Đấng Ki-tô mà lại xuất thân từ Ga-li-lê sao ?

42Nào Kinh Thánh đã chẳng nói : *Đấng Ki-tô xuất thân từ dòng dõi vua Đa-vít và từ Bê-lem,* làng của vua Đa-vít sao ?”

43Vậy, vì Người mà dân chúng đâm ra chia rẽ.

44Một số trong bọn họ muốn bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt.

45Các vệ binh trở về với các thượng tế và người Pha-ri-sêu. Họ liền hỏi chúng : “Tại sao các anh không điệu ông ấy về đây ?”

46Các vệ binh trả lời : “Xưa nay chưa hề đã có ai nói năng như người ấy !”

47Người Pha-ri-sêu liền nói với chúng : “Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao ?

48Trong hàng thủ lãnh hay trong giới Pha-ri-sêu, đã có một ai tin vào tên ấy đâu ?

49Còn bọn dân đen này, thứ người không biết Lề Luật, đúng là quân bị nguyền rủa !”

50Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, trước đây đã đến gặp Đức Giê-su ; ông nói với họ :

51“Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không ?”

52Họ đáp : “Cả ông nữa, ông cũng là người Ga-li-lê sao ? Ông cứ nghiên cứu, rồi sẽ thấy : không một ngôn sứ nào xuất thân từ Ga-li-lê cả.”

53Sau đó, ai nấy trở về nhà mình.

Стих скопирован в буфер обмена