2 Kings
Chapter 4
Compare translations
1Now a certain woman of the wives of the sons of the prophets cried out to Elisha, saying, “Your servant my husband is dead. You know that your servant feared the LORD. Now the creditor has come to take for himself my two children to be slaves.”
2Elisha said to her, “What should I do for you? Tell me, what do you have in the house?” She said, “Your servant has nothing in the house, except a pot of oil.”
3Then he said, “Go, borrow empty containers from all your neighbours. Don’t borrow just a few containers.
4Go in and shut the door on you and on your sons, and pour oil into all those containers; and set aside those which are full.”
5So she went from him, and shut the door on herself and on her sons. They brought the containers to her, and she poured oil.
6When the containers were full, she said to her son, “Bring me another container.” He said to her, “There isn’t another container.” Then the oil stopped flowing.
7Then she came and told the man of God. He said, “Go, sell the oil, and pay your debt; and you and your sons live on the rest.”
8One day Elisha went to Shunem, where there was a prominent woman; and she persuaded him to eat bread. So it was, that as often as he passed by, he turned in there to eat bread.
9She said to her husband, “See now, I perceive that this is a holy man of God who passes by us continually.
10Please, let’s make a little room on the roof. Let’s set a bed, a table, a chair, and a lamp stand for him there. When he comes to us, he can stay there.”
11One day he came there, and he went to the room and lay there.
12He said to Gehazi his servant, “Call this Shunammite.” When he had called her, she stood before him.
13He said to him, “Say now to her, ‘Behold, you have cared for us with all this care. What is to be done for you? Would you like to be spoken for to the king, or to the captain of the army?’” She answered, “I dwell amongst my own people.”
14He said, “What then is to be done for her?” Gehazi answered, “Most certainly she has no son, and her husband is old.”
15He said, “Call her.” When he had called her, she stood in the door.
16He said, “At this season next year, you will embrace a son.” She said, “No, my lord, you man of God, do not lie to your servant.”
17The woman conceived, and bore a son at that season when the time came around, as Elisha had said to her.
18When the child was grown, one day he went out to his father to the reapers.
19He said to his father, “My head! My head!” He said to his servant, “Carry him to his mother.”
20When he had taken him and brought him to his mother, he sat on her knees until noon, and then died.
21She went up and laid him on the man of God’s bed, and shut the door on him, and went out.
22She called to her husband and said, “Please send me one of the servants, and one of the donkeys, that I may run to the man of God and come again.”
23He said, “Why would you want to go to him today? It is not a new moon or a Sabbath.” She said, “It’s all right.”
24Then she saddled a donkey, and said to her servant, “Drive, and go forward! Don’t slow down for me, unless I ask you to.”
25So she went, and came to the man of God to Mount Carmel. When the man of God saw her afar off, he said to Gehazi his servant, “Behold, there is the Shunammite.
26Please run now to meet her, and ask her, ‘Is it well with you? Is it well with your husband? Is it well with your child?’” She answered, “It is well.”
27When she came to the man of God to the hill, she caught hold of his feet. Gehazi came near to thrust her away; but the man of God said, “Leave her alone, for her soul is troubled within her; and the LORD has hidden it from me, and has not told me.”
28Then she said, “Did I ask you for a son, my lord? Didn’t I say, ‘Do not deceive me’?”
29Then he said to Gehazi, “Tuck your cloak into your belt, take my staff in your hand, and go your way. If you meet any man, don’t greet him; and if anyone greets you, don’t answer him again. Then lay my staff on the child’s face.”
30The child’s mother said, “As the LORD lives, and as your soul lives, I will not leave you.” So he arose, and followed her.
31Gehazi went ahead of them, and laid the staff on the child’s face; but there was no voice and no hearing. Therefore he returned to meet him, and told him, “The child has not awakened.”
32When Elisha had come into the house, behold, the child was dead, and lying on his bed.
33He went in therefore, and shut the door on them both, and prayed to the LORD.
34He went up and lay on the child, and put his mouth on his mouth, and his eyes on his eyes, and his hands on his hands. He stretched himself on him; and the child’s flesh grew warm.
35Then he returned, and walked in the house once back and forth, then went up and stretched himself out on him. Then the child sneezed seven times, and the child opened his eyes.
36He called Gehazi, and said, “Call this Shunammite!” So he called her. When she had come in to him, he said, “Take up your son.”
37Then she went in, fell at his feet, and bowed herself to the ground; then she picked up her son, and went out.
38Elisha came again to Gilgal. There was a famine in the land; and the sons of the prophets were sitting before him; and he said to his servant, “Get the large pot, and boil stew for the sons of the prophets.”
39One went out into the field to gather herbs, and found a wild vine, and gathered a lap full of wild gourds from it, and came and cut them up into the pot of stew; for they didn’t recognise them.
40So they poured out for the men to eat. As they were eating some of the stew, they cried out and said, “Man of God, there is death in the pot!” And they could not eat it.
41But he said, “Then bring meal.” He threw it into the pot; and he said, “Serve it to the people, that they may eat.” And there was nothing harmful in the pot.
42A man from Baal Shalishah came, and brought the man of God some bread of the first fruits: twenty loaves of barley and fresh ears of grain in his sack. Elisha said, “Give to the people, that they may eat.”
43His servant said, “What, should I set this before a hundred men?” But he said, “Give it to the people, that they may eat; for the LORD says, ‘They will eat, and will have some left over.’”
44So he set it before them and they ate and had some left over, according to the LORD’s word.
1Có người vợ của một trong những anh em ngôn sứ kêu cứu ông Ê-li-sa : “Tôi tớ ngài là chồng tôi đã chết. Và ngài biết là tôi tớ ngài kính sợ ĐỨC CHÚA. Nhưng chủ nợ đã đến bắt hai đứa con tôi làm nô lệ.”
2Ông Ê-li-sa nói với bà : “Tôi có thể làm gì cho chị đây ? Hãy cho tôi biết : trong nhà chị còn có gì không ?” Bà thưa : “Trong nhà nữ tỳ của ngài chẳng còn gì cả, trừ một lọ dầu.”
3Ông nói : “Chị hãy đi ra ngoài mượn bà con láng giềng các thứ bình, những bình rỗng, đừng có ít quá !
4Rồi chị trở về, chị và các con cái chị vào nhà đóng cửa lại. Chị sẽ đổ dầu vào tất cả các bình đó, bình nào đầy thì để riêng ra.”
5Bà từ giã ông mà đi ; bà và con cái bà vào nhà đóng cửa lại. Chúng đem bình đến cho bà, còn bà thì đổ vào.
6Khi các bình đã đầy, bà nói với con : “Đem bình nữa cho mẹ.” Nhưng nó thưa : “Hết bình rồi.” Dầu liền ngưng chảy.
7Bà đến trình cho người của Thiên Chúa biết. Ông nói : “Chị đi bán dầu ấy mà trả nợ ; phần còn lại thì mẹ con dùng để sinh sống.”
8Một hôm, ông Ê-li-sa đi qua Su-nêm. Ở đó có một phụ nữ giàu sang. Bà ta giữ ông lại dùng bữa. Từ đó, mỗi lần đi qua, ông đều ghé vào dùng bữa.
9Bà ấy nói với chồng : “Này ông ! Tôi biết người thường ghé vào nhà chúng ta là một thánh nhân của Thiên Chúa.
10Mình phải làm cho ông một căn phòng nhỏ trên lầu có tường có vách, rồi kê ở đó một cái giường, đặt bàn ghế và để một cái đèn cho ông dùng. Như thế, khi nào đến nhà mình, ông sẽ lui vào đó.”
11Một hôm, ông đến nơi ấy, ông lui vào phòng trên lầu và nghỉ ở đó.
12Ông nói với Giê-kha-di, tiểu đồng của ông : “Đi gọi bà Su-nêm.” Nó đi gọi bà và bà đến trước mặt nó.
13Ông Ê-li-sa bảo nó : “Hãy nói với bà ấy : Bà đã quá lo lắng bận rộn vì chúng tôi. Chúng tôi biết phải làm gì cho bà đây ? Có cần chúng tôi phải nói một lời với đức vua hay với tướng chỉ huy quân đội cho bà không ?” Bà trả lời : “Tôi sống yên hàn giữa dân tôi.”
14Ông Ê-li-sa nói với tiểu đồng : “Nên làm gì cho bà ấy ?” Giê-kha-di đáp : “Tội nghiệp, bà ấy không có con trai, mà chồng thì đã già.”
15Ông Ê-li-sa bảo : “Đi gọi bà ấy.” Nó đi gọi bà, và bà ấy đến đứng ngoài cửa.
16Ông Ê-li-sa nói : “Vào thời kỳ này, vào độ này sang năm, bà sẽ được bế con trai.” Bà mới nói : “Không, thưa ngài, người của Thiên Chúa, xin đừng lừa dối nữ tỳ ngài !”
17Quả nhiên, bà ấy có thai, và năm sau, vào thời kỳ, vào độ mà ông Ê-li-sa đã nói, thì bà sinh con trai.
18Đứa trẻ lớn lên. Một ngày kia, khi đi kiếm cha nó ở giữa những người thợ gặt,
19nó nói với cha : “Ôi, cái đầu con ! Cái đầu con !” Người cha bảo anh đầy tớ : “Bồng nó về cho mẹ nó.”
20Người tớ trai bồng nó, đem về cho bà mẹ. Đứa trẻ ngồi trên đầu gối bà đến trưa, rồi nó chết.
21Bà đem nó lên đặt trên giường dành cho người của Thiên Chúa, đóng cửa lại, để nó ở trong rồi đi ra.
22Bà đi gọi chồng và nói : “Xin ông sai đến tôi một anh đầy tớ và một con lừa cái. Tôi chạy đến người của Thiên Chúa, rồi sẽ về.”
23Người chồng bảo : “Tại sao bà lại đi gặp ngài ngày hôm nay ? Không phải là ngày đầu tháng, cũng chẳng phải là ngày sa-bát.” Nhưng bà trả lời : “Ông cứ yên tâm !”
24Rồi bà cho thắng lừa và nói với anh đầy tớ : “Hãy đưa tôi đi và lên đường ! Chỉ dừng xe lại khi tôi bảo.”
25Bà lên đường và đi đến với người của Thiên Chúa ở núi Các-men. Vừa thấy bà đằng xa, người của Thiên Chúa nói với Giê-kha-di, tiểu đồng của ông : “Kìa bà Su-nêm.
26Con hãy chạy ra đón và nói với bà ấy : ‘Bà có được mạnh khoẻ không ? Ông nhà có được mạnh khoẻ không ? Cậu bé có được mạnh khoẻ không ?’” Bà trả lời : “Vâng, mạnh khoẻ cả.”
27Khi đến gần người của Thiên Chúa ở trên núi, bà ôm lấy chân ông. Giê-kha-di tiến tới, đẩy bà ra, nhưng người của Thiên Chúa bảo : “Để yên cho bà ấy, vì tâm hồn bà đang phải cay đắng. ĐỨC CHÚA đã giấu ta điều ấy, Người không cho ta biết.”
28Khi ấy, bà nói : “Nào tôi có xin ngài cho tôi được đứa con đâu ? Tôi đã chẳng nói : ‘Xin đừng đánh lừa tôi, đó sao ?’”
29Ông Ê-li-sa bảo Giê-kha-di : “Hãy thắt lưng, cầm gậy của ta mà đi ! Gặp ai thì đừng có chào, ai chào thì đừng đáp lại. Ngươi sẽ đặt gậy của ta trên mặt cậu bé.”
30Mẹ cậu bé nói : “Có ĐỨC CHÚA hằng sống và có ngài đang sống đây, tôi xin thề sẽ không rời xa ngài.” Ông trỗi dậy và đi theo bà.
31Giê-kha-di đã đi trước hai người và đặt gậy trên mặt cậu bé ; nhưng không nghe thấy tiếng, không thấy động đậy. Anh ta quay lại đón ông Ê-li-sa và trình ông : “Cậu bé đã không thức dậy.”
32Khi ông Ê-li-sa tới nhà thì cậu bé đã chết, nằm trên giường của ông.
33Ông đi vào chỗ cậu bé, đóng cửa lại, chỉ còn lại hai người ở bên trong, rồi cầu nguyện với ĐỨC CHÚA.
34Ông lên giường nằm lên trên đứa trẻ, kề miệng ông trên miệng nó, kề mắt ông trên mắt nó, đặt bàn tay ông trên bàn tay nó. Ông cứ nằm trên đứa trẻ, da thịt nó nóng lên.
35Ông đi đi lại lại trong nhà, rồi lại lên nằm trên nó ; cậu bé hắt hơi đến bảy lần, và mở mắt ra.
36Ông Ê-li-sa gọi Giê-kha-di và bảo : “Đi gọi bà Su-nêm.” Nó đi gọi bà ; bà đến với ông, ông nói : “Bà hãy đem con đi !”
37Bà đi vào, quỳ dưới chân ông, rồi sụp xuống đất lạy ông. Sau đó, bà đem con đi và ra khỏi phòng.
38Ông Ê-li-sa trở về Ghin-gan, khi nạn đói đang xảy ra trong xứ. Lúc anh em ngôn sứ đang ngồi trước mặt ông, ông nói với tiểu đồng : “Bắc nồi lớn lên bếp và nấu cháo cho anh em ngôn sứ.”
39Một người trong nhóm ra đồng hái rau, tìm thấy một thứ cây giống như nho dại, thì hái trái dưa đắng ấy, đầy một vạt áo, rồi về nhà, thái nhỏ ra, bỏ vào nồi nấu cháo, vì họ không biết đó là thứ gì.
40Sau đó, họ múc ra cho mọi người ăn. Vừa ăn chút cháo, họ kêu lên : “Người của Thiên Chúa ơi, thần chết ở trong nồi !” Và họ không thể ăn được nữa.
41Ông Ê-li-sa bảo : “Đem bột đến đây !” Ông bỏ bột vào và bảo : “Múc ra cho người ta ăn.” Trong nồi liền hết chất độc.
42Có một người từ Ba-an Sa-li-sa đến, đem bánh đầu mùa biếu người của Thiên Chúa : hai mươi chiếc bánh lúa mạch và cốm đựng trong bị. Ông Ê-li-sa nói : “Phát cho người ta ăn.”
43Nhưng tiểu đồng hỏi ông : “Có bằng này, sao con có thể phát cho cả trăm người ăn được ?” Ông bảo : “Cứ phát cho người ta ăn ! Vì ĐỨC CHÚA phán thế này : Họ sẽ ăn, mà vẫn còn dư.”
44Tiểu đồng phát cho người ta. Họ đã ăn, mà vẫn còn dư, như lời ĐỨC CHÚA phán.
