Numbers
Chapter 17
Compare translations
1The LORD spoke to Moses, saying,
2“Speak to the children of Israel, and take rods from them, one for each fathers’ house, of all their princes according to their fathers’ houses, twelve rods. Write each man’s name on his rod.
3You shall write Aaron’s name on Levi’s rod. There shall be one rod for each head of their fathers’ houses.
4You shall lay them up in the Tent of Meeting before the covenant, where I meet with you.
5It shall happen that the rod of the man whom I shall choose shall bud. I will make the murmurings of the children of Israel, which they murmur against you, cease from me.”
6Moses spoke to the children of Israel; and all their princes gave him rods, for each prince one, according to their fathers’ houses, a total of twelve rods. Aaron’s rod was among their rods.
7Moses laid up the rods before the LORD in the Tent of the Testimony.
8On the next day, Moses went into the Tent of the Testimony; and behold, Aaron’s rod for the house of Levi had sprouted, budded, produced blossoms, and bore ripe almonds.
9Moses brought out all the rods from before the LORD to all the children of Israel. They looked, and each man took his rod.
10The LORD said to Moses, “Put back the rod of Aaron before the covenant, to be kept for a token against the children of rebellion; that you may make an end of their complaining against me, that they not die.”
11Moses did so. As the LORD commanded him, so he did.
12The children of Israel spoke to Moses, saying, “Behold, we perish! We are undone! We are all undone!
13Everyone who keeps approaching the LORD’s tabernacle, dies! Will we all perish?”
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
This translation does not include this passage.
1ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê :
2“Ngươi hãy nói với E-la-da, con của tư tế A-ha-ron, phải cất các bình hương trên đám than hồng đi và hất lửa ấy ra xa.
3Dù những bình hương đó là của những kẻ đã phạm tội mà phải chết, nhưng chúng đã được thánh hiến, nên các ngươi hãy dát thành những tấm đồng mỏng phủ lên bàn thờ. Quả vậy, các kẻ ấy đã tiến dâng trước nhan ĐỨC CHÚA, và đã thánh hiến chúng ; chúng sẽ nên dấu hiệu để cảnh giác con cái Ít-ra-en.”
4Tư tế E-la-da lấy các bình hương bằng đồng mà những người chết cháy đã tiến dâng, và dát thành những tấm mỏng phủ lên bàn thờ.
5Chúng sẽ nhắc cho con cái Ít-ra-en nhớ rằng không một ai ngoài dòng dõi ông A-ha-ron tới gần thắp hương trước nhan ĐỨC CHÚA, mà không bị chung một số phận với Cô-rắc và đồng bọn của y, như ĐỨC CHÚA đã phán qua Mô-sê.
6Hôm sau toàn thể cộng đồng con cái Ít-ra-en kêu trách ông Mô-sê và ông A-ha-ron rằng : “Chính các ông đã giết dân của ĐỨC CHÚA.”
7Và khi cộng đồng tụ tập trước mặt ông Mô-sê và ông A-ha-ron, thì họ quay về phía Lều Hội Ngộ. Và kìa, mây bao phủ Lều và vinh quang ĐỨC CHÚA xuất hiện.
8Bấy giờ ông Mô-sê và ông A-ha-ron đến trước Lều Hội Ngộ.
9ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê :
10“Các ngươi hãy rời xa cộng đồng này, vì Ta sẽ huỷ diệt nó trong giây lát.” Các ông liền sấp mặt xuống đất.
11Ông Mô-sê nói với ông A-ha-ron : “Ông hãy cầm bình hương, lấy lửa trên bàn thờ thắp vào, đổ hương lên, rồi lập tức đến với cộng đồng làm nghi thức xá tội cho họ, vì ĐỨC CHÚA đã nổi cơn thịnh nộ và tai hoạ đã bắt đầu.”
12Theo lời ông Mô-sê, ông A-ha-ron cầm bình hương, chạy đến giữa công hội, thì này tai hoạ đã bắt đầu hoành hành trong dân. Ông đốt hương và làm nghi thức xá tội cho dân.
13Ông đứng giữa kẻ chết và người sống, tai hoạ liền chấm dứt.
1414.700 người đã chết trong tai hoạ này, không kể những người chết trong vụ Cô-rắc.
15Ông A-ha-ron trở lại đứng bên ông Mô-sê ở cửa Lều Hội Ngộ, thì tai hoạ dứt hẳn.
16ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê rằng :
17“Hãy bảo con cái Ít-ra-en nộp cho ngươi, qua các trưởng tộc, mỗi gia tộc một cây gậy, tất cả là mười hai cây. Ngươi sẽ viết tên mỗi người vào cây gậy của nó.
18Ngươi sẽ viết tên của A-ha-ron lên cây gậy của Lê-vi, vì thủ lãnh gia tộc của chúng cũng phải có một cây gậy.
19Ngươi sẽ đặt các cây gậy đó trong Lều Hội Ngộ, trước Chứng Ước, nơi Ta gặp gỡ các ngươi.
20Ai được Ta chọn thì gậy của nó sẽ đâm chồi, như thế Ta sẽ làm tiêu tan, không để thấu tới Ta những lời con cái Ít-ra-en kêu ca lẩm bẩm, những lời chúng thốt ra chống lại các ngươi.”
21Ông Mô-sê nói lại với con cái Ít-ra-en và tất cả các trưởng tộc đã trao gậy cho ông, mỗi người một cây gậy theo số các gia tộc : tất cả là mười hai cây, trong đó có cây gậy của ông A-ha-ron.
22Ông Mô-sê đặt các gậy đó trước nhan ĐỨC CHÚA trong Lều Chứng Ước.
23Hôm sau ông Mô-sê tới Lều Chứng Ước, thì kìa, cây gậy của ông A-ha-ron thuộc gia tộc Lê-vi đã đâm chồi, trổ bông và kết trái hạnh đào.
24Từ trước nhan ĐỨC CHÚA, ông Mô-sê lấy tất cả các cây gậy, đưa ra cho toàn thể con cái Ít-ra-en xem, và mỗi người đã nhận lại cây gậy của mình.
25ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê : “Hãy đưa cây gậy của A-ha-ron đặt lại trước Chứng Ước, để lưu trữ như dấu hiệu cảnh cáo những đứa phản loạn. Như thế ngươi sẽ làm tiêu tan không để thấu tới Ta những lời chúng kêu ca lẩm bẩm ; và chúng sẽ khỏi phải chết.”
26Ông Mô-sê thi hành như ĐỨC CHÚA đã truyền. Ông đã làm đúng như vậy.
27Con cái Ít-ra-en thưa với ông Mô-sê : “Chết chúng tôi rồi ! Chết hết ! Tiêu vong hoàn toàn !
28Ai mà tới gần Nhà Tạm ĐỨC CHÚA thì sẽ phải chết. Chúng tôi sẽ bị tận diệt sao ?”
