Job
Chapter 41
Compare translations
1“Can you draw out Leviathanwith a fish hook,or press down his tongue with a cord?
2Can you put a rope into his nose,or pierce his jaw through with a hook?
3Will he make many petitions to you,or will he speak soft words to you?
4Will he make a covenant with you,that you should take him for a servant forever?
5Will you play with him as with a bird?Or will you bind him for your girls?
6Will traders barter for him?Will they part him among the merchants?
7Can you fill his skin with barbed irons,or his head with fish spears?
8Lay your hand on him.Remember the battle, and do so no more.
9Behold, the hope of him is in vain.Won’t one be cast down even at the sight of him?
10None is so fierce that he dare stir him up.Who then is he who can stand before me?
11Who has first given to me, that I should repay him?Everything under the heavens is mine.
12“I will not keep silence concerning his limbs,nor his mighty strength, nor his goodly frame.
13Who can strip off his outer garment?Who will come within his jaws?
14Who can open the doors of his face?Around his teeth is terror.
15Strong scales are his pride,shut up together with a close seal.
16One is so near to another,that no air can come between them.
17They are joined to one another.They stick together, so that they can’t be pulled apart.
18His sneezing flashes out light.His eyes are like the eyelids of the morning.
19Out of his mouth go burning torches.Sparks of fire leap out.
20Out of his nostrils a smoke goes,as of a boiling pot over a fire of reeds.
21His breath kindles coals.A flame goes out of his mouth.
22There is strength in his neck.Terror dances before him.
23The flakes of his flesh are joined together.They are firm on him. They can’t be moved.
24His heart is as firm as a stone,yes, firm as the lower millstone.
25When he raises himself up, the mighty are afraid.They retreat before his thrashing.
26If one attacks him with the sword, it can’t prevail;nor the spear, the dart, nor the pointed shaft.
27He counts iron as straw,and bronze as rotten wood.
28The arrow can’t make him flee.Sling stones are like chaff to him.
29Clubs are counted as stubble.He laughs at the rushing of the javelin.
30His undersides are like sharp potsherds,leaving a trail in the mud like a threshing sledge.
31He makes the deep to boil like a pot.He makes the sea like a pot of ointment.
32He makes a path shine after him.One would think the deep had white hair.
33On earth there is not his equal,that is made without fear.
34He sees everything that is high.He is king over all the sons of pride.”
1(040-20) Ngươi có thể câu sấu với lưỡi câu, Và dùng dây mà xỏ lưỡi nó chăng?
2(040-21) Có thể xỏ một sợ mây qua mũi nó, Và soi hàm nó bằng một cái móc ư?
3(040-22) Nó há sẽ cầu ơn nhiều cùng ngươi, Và nói với ngươi những lời êm ái sao?
4(040-23) Nó sẽ lập giao ước với ngươi, Để ngươi bắt nó làm tôi mọi đời đời chớ?
5(040-24) Ngươi há sẽ chơi giỡn với nó như với một con chim, Cột nó cho các con gái nhỏ mình chơi hay sao?
6(040-25) Bọn thợ câu sẽ bán nó không? Phân phát nó cho các lái buôn chăng?
7(040-26) Ngươi có thể lấy cái đọc đâm đầy da nó, Dùng lao phóng cá mà găm đầy đầu nó chăng?
8(040-27) Hãy thử tra tay ngươi trên mình nó: Về sau khá nhớ việc tranh đấu, chớ hề làm lại ai nữa!
9(040-28) Kìa, sự trông bắt nó được bèn mất hết; Chỉ thấy tướng dạng nó, người ta liền rụng rời đi.
10(041-1) Chẳng ai đủ gan dám trêu chọc nó; Vậy, ai sẽ đứng ở trước mặt ta cho nổi?
11(041-2) Ai ban cho ta trước đã, mà ta phải trả lại cho? Phàm vật chi ở dưới trời đều thuộc về ta.
12(041-3) Ta hẳn sẽ nói về các chi thể nó, Về sức lực nó, và sự tốt đẹp của hình trạng nó.
13(041-4) Có ai lột được áo choàng của nó không? Có ai vào trong hàm đôi của nó được chăng?
14(041-5) Ai sẽ mở cửa họng nó ra? Sự kinh khủng vây chung quanh răng nó.
15(041-6) Nó có oai hùng vì cớ các hàng khiên của nó, Bằng thẳng dính khằn nhau như được niêm phong;
16(041-7) Cái nầy đụng với cái khác, Đến đỗi gió chẳng lọt qua được.
17(041-8) Cái nầy hàng lại với cái kia, Dính với nhau, không hề rời rã.
18(041-9) Sự nhảy mũi nói giăng ánh sáng ra, Hai con mắt nó khác nào mí mắt của rạng đông.
19(041-10) Những ngọn lửa nhoáng từ miệng nó, Và các đám lửa phun ra.
20(041-11) Từ lỗ mũi nó khói bay ra, Như của một nồi sôi, có chụm sậy ở dưới.
21(041-12) Hơi thở nó làm hừng cháy than, Một ngọn lửa ra từ miệng nó.
22(041-13) Trong cổ nó có mãnh lực, Và sự kinh khiếp nhảy múa trước mặt nó.
23(041-14) Các yếm thịt nó dính chắn nhau, Nó như đúc liền trên thân nó, không hề chuyển động.
24(041-15) Trái tim nó cứng như đá, Cứng khác nào thớt cối dưới.
25(041-16) Khi nó chổi dậy, các kẻ anh hùng đều run sợ; Vì bắt kinh hãi nên chạy trốn đi.
26(041-17) Khi người ta lấy gươm đâm nó, gươm chẳng hiệu chi, Dẫu cho giáo, cái đọc, hay là lao phóng cũng vậy.
27(041-18) Nó coi sắt khác nào rơm cỏ, Và đồng như thể cây mục.
28(041-19) Mũi tên không làm cho nó chạy trốn; Đá trành với nó khác nào cây rạ,
29(041-20) Nó cũng xem gậy như rạ, Cười nhạo tiếng vo vo của cây giáo.
30(041-21) Dưới bụng nó có những miểng nhọn, Nó dường như trương bừa trên đất bùn.
31(041-22) Nó làm cho vực sâu sôi như một cái nồi; Khiến biển trở thành như hũ dầu xức,
32(041-23) Và bỏ lại sau nó đường cày đi sáng sủa; Người ta có lẽ tưởng rằng vực sâu là tóc bạc.
33(041-24) Tại thế thượng, chẳng có vật chi giống như nó; Nó được dựng nên để không sợ gì hết.
34(041-25) Nó nhìn xem các vật cao lớn; Nó làm vua của các loài thú kiêu ngạo.
