Article data table

Matthew

Chapter 22

Protestant · VIE1925

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)Primary translation

1Đức Chúa Jêsus lại phán ví dụ cùng chúng nữa, rằng:

2Nước thiên đàng giống như một vua kia làm tiệc cưới cho con mình.

3vua sai đầy tớ đi nhắc những người đã được mời đến dự tiệc; nhưng họ không chịu đến.

4Vua lại sai đầy tớ khác mà dặn rằng: Hãy nói với người được mời như vầy: Nầy, ta đã sửa soạn tiệc rồi; bò và thú béo đã giết xong, mọi việc đã sẵn cả, hãy đến mà dự tiệc cưới.

5Nhưng họ không đếm xỉa đến, cứ việc đi đường mình; kẻ nầy đi ra ruộng, kẻ kia đi buôn bán;

6còn những kẻ khác bắt đầy tớ của vua, mắng chửi và giết đi.

7Vua nổi giận, bèn sai quân lính diệt những kẻ giết người đó, và đốt phá thành của họ.

8Đoạn, vua phán cùng đầy tớ mình rằng: Tiệc cưới đã dọn xong rồi; song những người được mời không xứng dự tiệc đó.

9Vậy, các ngươi hãy đi khắp các ngã tư, hễ gặp người nào thì mời cả đến dự tiệc.

10Đầy tớ đi khắp các đường cái, nhóm lại hết thảy những người họ gặp, bất luận dữ lành, đến nỗi trong phòng đầy những người dự tiệc.

11Vua vào xem khách dự tiệc, chợt thấy một người không mặc áo lễ,

12thì phán cùng người rằng: Hỡi bạn, sao ngươi vào đây mà không mặc áo lễ? Người đó làm thinh.

13Vua bèn truyền cho đầy tớ rằng: Hãy trói tay chân nó lại, và quăng ra ngoài nơi tối tăm, là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng.

14Bởi vì có nhiều kẻ được gọi, mà ít người được chọn.

15Bấy giờ người Pha-ri-si đi ra bàn luận với nhau, để kiếm cách bắt lỗi Đức Chúa Jêsus về lời nói.

16Họ sai môn đồ mình với đảng vua Hê-rốt đến thưa cùng Ngài rằng: Lạy thầy, chúng tôi biết thầy là thật, và theo cách thật mà dạy đạo của Đức Chúa Trời, không tư vị ai; vì thầy không xem bề ngoài của người ta.

17Vậy, xin thầy nói cho chúng tôi, thầy nghĩ thế nào: có nên nộp thuế cho Sê-sa hay không?

18Đức Chúa Jêsus biết ý xấu của họ, bèn đáp rằng: Hỡi kẻ giả hình, sao các ngươi thử ta?

19Hãy đưa cho ta xem đồng tiền nộp thuế. Họ đưa cho Ngài một đơ-ni-ê.

20Ngài bèn phán rằng: Hình và hiệu nầy của ai?

21Họ trả lời rằng: Của Sê-sa. Ngài bèn phán rằng: Vậy, hãy trả cho Sê-sa vật gì của Sê-sa; và trả cho Đức Chúa Trời vật gì của Đức Chúa Trời.

22Họ nghe lời ấy, đều bợ ngợ, liền bỏ Ngài mà đi.

23Trong ngày đó, có người Sa-đu-sê, là kẻ nói rằng không có sự sống lại, đến gần Ngài mà hỏi rằng:

24Thưa thầy, Môi-se có nói: Nếu người nào chết mà không có con, thì em sẽ lấy vợ góa anh để nối dòng cho anh.

25Vả, trong chúng tôi có bảy anh em. Người anh lấy vợ và chết đi, nhưng vì chưa có con nên để vợ lại cho em.

26Người thứ hai, thứ ba, cho đến thứ bảy cũng vậy.

27Rốt lại, người đàn bà cũng chết.

28Vậy, lúc sống lại, đàn bà đó sẽ làm vợ ai trong bảy người? vì cả thảy đều đã lấy người làm vợ.

29Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Các ngươi lầm, vì không hiểu Kinh Thánh, và cũng không hiểu quyền phép Đức Chúa Trời thể nào.

30Vì đến khi sống lại, người ta không cưới vợ, cũng không lấy chồng, song những kẻ sống lại là như thiên sứ trên trời vậy.

31Các ngươi há không đọc lời Đức Chúa Trời phán về sự sống lại của kẻ chết rằng:

32Ta là Đức Chúa Trời của Aùp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, hay sao? Đức Chúa Trời không phải là Chúa của kẻ chết, nhưng của kẻ sống.

33Chúng nghe lời ấy, thì lấy làm lạ về sự dạy dỗ của Ngài.

34Người Pha-ri-si nghe nói Đức Chúa Jêsus đã làm cho bọn Sa-đu-sê cứng miệng, thì nhóm hiệp nhau lại.

35Có một thầy dạy luật trong bọn họ hỏi câu nầy để thử Ngài:

36Thưa thầy, trong luật pháp, điều răn nào là lớn hơn hết?

37Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi.

38Aáy là điều răn thứ nhất và lớn hơn hết.

39Còn điều răn thứ hai đây, cũng như vậy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình.

40Hết thảy luật pháp và lời tiên tri đều bởi hai điều răn đó mà ra.

41Khi người Pha-ri-si nhóm nhau lại, thì Đức Chúa Jêsus hỏi họ rằng:

42Về Đấng Christ, các ngươi nghĩ thể nào? Ngài là con ai? Họ đáp rằng: Con vua Đa-vít.

43Ngài đáp rằng: Vậy, vì cớ nào vua Đa-vít được Đức Thánh Linh cảm động, gọi Đấng Christ là Chúa, mà rằng:

44Chúa phán cùng Chúa tôi: Hãy ngồi bên hữu ta, Cho đến khi nào ta để kẻ thù nghịch ngươi dưới chân ngươi?

45Vậy, nếu vua Đa-vít xưng Ngài là Chúa, thì Ngài làm con vua ấy là thể nào?

46Không ai thưa lại được một lời, và từ ngày đó, chẳng ai dám hỏi Ngài nữa.

KJVKing James VersionComparison translation

1And Jesus answered and spake unto them again by parables, and said,

2The kingdom of heaven is like unto a certain king, which made a marriage for his son,

3And sent forth his servants to call them that were bidden to the wedding: and they would not come.

4Again, he sent forth other servants, saying, Tell them which are bidden, Behold, I have prepared my dinner: my oxen and my fatlings are killed, and all things are ready: come unto the marriage.

5But they made light of it, and went their ways, one to his farm, another to his merchandise:

6And the remnant took his servants, and entreated them spitefully, and slew them.

7But when the king heard thereof, he was wroth: and he sent forth his armies, and destroyed those murderers, and burned up their city.

8Then saith he to his servants, The wedding is ready, but they which were bidden were not worthy.

9Go ye therefore into the highways, and as many as ye shall find, bid to the marriage.

10So those servants went out into the highways, and gathered together all as many as they found, both bad and good: and the wedding was furnished with guests.

11¶ And when the king came in to see the guests, he saw there a man which had not on a wedding garment:

12And he saith unto him, Friend, how camest thou in hither not having a wedding garment? And he was speechless.

13Then said the king to the servants, Bind him hand and foot, and take him away, and cast him into outer darkness; there shall be weeping and gnashing of teeth.

14For many are called, but few are chosen.

15¶ Then went the Pharisees, and took counsel how they might entangle him in his talk.

16And they sent out unto him their disciples with the Herodians, saying, Master, we know that thou art true, and teachest the way of God in truth, neither carest thou for any man: for thou regardest not the person of men.

17Tell us therefore, What thinkest thou? Is it lawful to give tribute unto Caesar, or not?

18But Jesus perceived their wickedness, and said,Why tempt ye me, ye hypocrites?

19Shew me the tribute money.And they brought unto him a penny.

20And he saith unto them,Whose is this image and superscription?

21They say unto him, Cæsar’s. Then saith he unto them,Render therefore unto Cæsar the things which are Cæsar’s; and unto God the things that are God’s.

22When they had heard these words, they marvelled, and left him, and went their way.

23¶ The same day came to him the Sadducees, which say that there is no resurrection, and asked him,

24Saying, Master, Moses said, If a man die, having no children, his brother shall marry his wife, and raise up seed unto his brother.

25Now there were with us seven brethren: and the first, when he had married a wife, deceased, and, having no issue, left his wife unto his brother:

26Likewise the second also, and the third, unto the seventh.

27And last of all the woman died also.

28Therefore in the resurrection whose wife shall she be of the seven? for they all had her.

29Jesus answered and said unto them,Ye do err, not knowing the scriptures, nor the power of God.

30For in the resurrection they neither marry, nor are given in marriage, but are as the angels of God in heaven.

31But as touching the resurrection of the dead, have ye not read that which was spoken unto you by God, saying,

32I am the God of Abraham, and the God of Isaac, and the God of Jacob? God is not the God of the dead, but of the living.

33And when the multitude heard this, they were astonished at his doctrine.

34¶ But when the Pharisees had heard that he had put the Sadducees to silence, they were gathered together.

35Then one of them, which was a lawyer, asked him a question, tempting him, and saying,

36Master, which is the great commandment in the law?

37Jesus said unto him,Thou shalt love the Lord thy God with all thy heart, and with all thy soul, and with all thy mind.

38This is the first and great commandment.

39And the second is like unto it, Thou shalt love thy neighbour as thyself.

40On these two commandments hang all the law and the prophets.

41¶ While the Pharisees were gathered together, Jesus asked them,

42Saying,What think ye of Christ? whose son is he?They say unto him, The Son of David.

43He saith unto them,How then doth David in spirit call him Lord, saying,

44The LORD said unto my Lord, Sit thou on my right hand, till I make thine enemies thy footstool?

45If David then call him Lord, how is he his son?

46And no man was able to answer him a word, neither durst any man from that day forth ask him any more questions.

Verse copied to clipboard