Article data table

Jeremiah

Chapter 2

Protestant · VCB

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

VCBVietnamese Contemporary Bible

Lời Chúa Hằng Hữu Quở Trách Dân Ngài

1Chúa Hằng Hữu ban cho tôi một sứ điệp khác. Ngài phán:

2“Hãy đi và nói lớn sứ điệp này cho Giê-ru-sa-lem. Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán:Ta vẫn còn nhớ lòng trung thành của ngươi khi tuổi xuân thìnhư một cô dâu trẻ từ ngày đầu,tình yêu của ngươi với Ta thế nào và đã theo Tavào vùng hoang mạc cằn cỗi.

3Trong những ngày đó, Ít-ra-ên là dân thánh của Chúa Hằng Hữu,là trái đầu mùa của các hoa lợi Ngài.Dân tộc nào tiêu diệt dân Ngài sẽ mắc tộivà nhiều tai họa giáng trên chúng. Ta, Chúa Hằng Hữu, đã phán vậy!”

4Hãy lắng nghe lời của Chúa Hằng Hữu, hỡi dòng họ Gia-cốp—tất cả đại tộc của Ít-ra-ên!

5Đây là lời của Chúa Hằng Hữu phán:“Tổ tiên các ngươi thấy Ta đã làm gì saimà khiến chúng lìa bỏ Ta?Chúng theo những thần hư không,mà làm cho mình chẳng còn giá trị gì.

6Chúng không hỏi: ‘Chúa Hằng Hữu ở đâu,Đấng đã đem chúng ta ra khỏi Ai Cập và dẫn chúng ta vượt qua hoang mạc cằn cỗi—vùng đất hoang mạc và đầy hầm hố,vùng đất hạn hán và chết chóc, nơi không một bóng người sinh sống hay lai vãng?’

7Khi Ta đưa các ngươi vào vùng đất phì nhiêu đầy hoa quả,các ngươi ăn trái, hưởng lộc thỏa thuê,nhưng các ngươi đã làm ô uế đất Tavà phá hủy sản nghiệp mà Ta đã hứa cho các ngươi.

8Các thầy tế lễ không còn hỏi:‘Chúa Hằng Hữu ở đâu?’ Những người dạy lời Tachống lại Ta, những người cai trị quay lưng chống lại Ta, và các tiên tri nhân danh thần Ba-anh truyền bá lời xằng bậy, và dành thời gian theo đuổi những chuyện hão huyền.

9Vì thế, Ta sẽ tiếp tục buộc tội các ngươi,”Chúa Hằng Hữu phán.“Ta sẽ buộc tội cháu chắt các ngươitrong những năm kế đến.

10Hãy đi hướng tây và nhìn đất Kít-tim;hãy đi hướng đông và tìm đến xứ Kê-đa xem xét cho kỹ.Có ai từng nghe điều gìlạ lùng như thế không?

11Có dân tộc nào thay đổi thần dễ dàng như các ngươimặc dù chúng không phải là thần linh gì cả?Thế mà dân Ta đã đổi Đức Chúa Trời vinh quangđể lấy những thần tượng vô ích!

12Các tầng trời đã sửng sốt về một việc như thếvà đã co rút lại vì ghê tởm và khiếp đảm,” Chúa Hằng Hữu phán vậy.

13“Vì dân Ta đã phạm hai tội nặng:Chúng đã bỏ Ta— là nguồn nước sống.Chúng tự đào hồ chứa cho mình, nhưng hồ rạn nứtkhông thể chứa nước được!”

Hậu Quả Tội Lỗi của Ít-ra-ên

14“Tại sao Ít-ra-ên trở thành nô lệ?Tại sao nó bị đem đi như bị cướp giật như thế?

15Sư tử gầm rống vang dậy chống lại nó,và đất nó bị tiêu diệt.Thành thị nó bây giờ bị bỏ hoang,và không ai sống trong các thành thị đó nữa.

16Người Ai Cập, diễu hành từ thành Nốp và Tác-pha-nết,đã hủy diệt vinh quang và quyền lực của Ít-ra-ên.

17Ngươi đã rước lấy tai họa đóvì ngươi lìa bỏ Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời ngươi, trong khi Ngài dắt ngươi đi trên đường!

18Các ngươi được lợi gì khi liên minh với Ai Cậpvà kết ước với A-sy-ri?Có gì tốt cho ngươi khi uống nước suối Si-hohay uống nước Sông Ơ-phơ-rát?

19Sự gian ác ngươi sẽ trừng phạt ngươi.Sự bội đạo ngươi sẽ quở trách ngươi.Ngươi sẽ thấy những hậu quả đắng cay độc hạivì đã lìa bỏ Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời ngươi và không kính sợ Ngài. Ta, là Chúa, Chúa Hằng Hữu Vạn Quân, đã phán vậy!

20Từ lâu, ngươi đã tự bẻ ách áp bức ngươivà phá xiềng nô lệ của ngươi, nhưng ngươi vẫn cứ nói:‘Tôi không phụng sự Ngài nữa.’Trên mỗi đồi cao và dưới mỗi gốc cây xanh, ngươi đã cúi đầu trước thần tượng như gái mãi dâm.

21Nhưng Ta là Đấng đã trồng ngươi,chọn lọc từ giống nho thuần chủng—loại tốt nhất. Thế tại sao ngươi biến giống nho tốt thành nho hoang?

22Không có xà phòng hay thuốc tẩy nào có thể làm ngươi sạch.Ta vẫn thấy các vết hoen ố tội lỗi ngươi. Ta, Chúa Hằng Hữu Chí Cao, đã phán vậy!”

Ít-ra-ên, Người Vợ Bất Trung

23“Ngươi dám nói: ‘Tôi đâu bị ô uế!Tôi đâu có thờ lạy thần tượng Ba-anh!’ Nhưng sao ngươi có thể nói vậy? Hãy đi và nhìn vào bất cứ thung lũng nào trên đất! Hãy đối diện với tội lỗi ghê rợn ngươi đã làm.Ngươi giống như lạc đà cái nhảy tung tăngliều mạng tìm kiếm người bạn đời.

24Ngươi như lừa rừng quen sống giữa đồng hoang,hít gió lúc động tình.Ai có thể ngăn chặn được tham muốn của nó?Kẻ nào ham muốn nó không cần phải tìm kiếm, vì nó sẽ chạy đến tìm chúng.

25Khi nào ngươi sẽ ngừng chạy?Khi nào ngươi sẽ thôi mong muốn chạy theo các thần? Nhưng ngươi đáp: ‘Vô ích!Tôi đã yêu thích các thần nước ngoài,và bây giờ tôi không thể ngừng yêu chúng!’

26Ít-ra-ên như kẻ trộmchỉ cảm thấy xấu hổ khi bị bắt quả tang.Chúng nó, cùng vua, các quan viên, thầy tế lễ, và tiên tri—tất cả đều giống nhau.

27Chúng thưa với các tượng chạm bằng gỗ rằng:‘Ngài là cha tôi.’ Chúng nói với các tượng khắc bằng đá rằng: ‘Ngài đã sinh thành tôi.’ Chúng đã quay lưng với Ta, Tuy nhiên, đến khi gặp hoạn nạn chúng lại kêu cầu Ta: ‘Xin đến giải cứu chúng con!’

28Sao không kêu cầu các thần mà các ngươi đã tạo ra?Hãy để các thần ấy ra tay cứu giúp ngươi trong ngày hoạn nạn.Vì ngươi có nhiều thần tượngbằng số các thành trong Giu-đa.

29Ngươi còn khiếu nại gì nữa?Tất cả các ngươi đã bội phản Ta,” Chúa Hằng Hữu phán vậy.

30“Ta đã hình phạt con cháu ngươi,nhưng chúng không chịu sửa mình.Chính ngươi đã giết các tiên trinhư sư tử tàn ác.

31Ôi dân Ta, hãy lắng nghe lời Chúa Hằng Hữu phán dạy!Có phải Ta là hoang mạc trong Ít-ra-ên không? Phải chăng Ta là một vùng đất tối tăm mù mịt? Tại sao dân Ta nói: ‘Chúng tôi được tự do khỏi Đức Chúa Trời! Chúng tôi không cần Chúa nữa!’

32Có thiếu nữ nào quên đồ trang sức của mình không?Có cô dâu nào quên áo cưới trong giờ hôn lễ?Thế mà dân Ta quên Ta từ lâu,từ ngày nào không ai nhớ được.”

33“Ngươi đã quá khéo léo trong việc tìm kiếm yêu đương,các phụ nữ xấu nết có thể học từ nơi ngươi!

34Nơi vạt áo ngươi cũng đã vấy máu của người vô tội và người nghèo,dù ngươi không bắt quả tang họ phá cửa vào nhà ngươi!

35Tuy thế, ngươi vẫn nói:‘Tôi không làm gì sai trật. Chắc chắn Đức Chúa Trời không nổi giận với tôi!’ Nhưng bây giờ Ta sẽ trừng phạt ngươi vì ngươi tự cho là mình vô tội.

36Đầu tiên chỗ này, rồi đến chỗ kia—ngươi đổi từ đồng minh này đến đồng minh khác để cầu xin sự giúp đỡ.Nhưng bạn mới của ngươi tại Ai Cập cũng sẽ làm ngươi thất vọng,như A-sy-ri đã làm trước kia.

37Trong nỗi tuyệt vọng, ngươi sẽ bị dẫn đi đàyvới hai tay đặt trên đầu ngươi, vì Chúa Hằng Hữu đã bỏ những dân tộc ngươi nương cậy. Chúng chẳng giúp ích gì cho ngươi cả.”

KJVKing James Version

1Moreover the word of the LORD came to me, saying,

2Go and cry in the ears of Jerusalem, saying, Thus saith the LORD; I remember thee, the kindness of thy youth, the love of thine espousals, when thou wentest after me in the wilderness, in a land that was not sown.

3Israel was holiness unto the LORD, and the firstfruits of his increase: all that devour him shall offend; evil shall come upon them, saith the LORD.

4Hear ye the word of the LORD, O house of Jacob, and all the families of the house of Israel:

5¶ Thus saith the LORD, What iniquity have your fathers found in me, that they are gone far from me, and have walked after vanity, and are become vain?

6Neither said they, Where is the LORD that brought us up out of the land of Egypt, that led us through the wilderness, through a land of deserts and of pits, through a land of drought, and of the shadow of death, through a land that no man passed through, and where no man dwelt?

7And I brought you into a plentiful country, to eat the fruit thereof and the goodness thereof; but when ye entered, ye defiled my land, and made mine heritage an abomination.

8The priests said not, Where is the LORD? and they that handle the law knew me not: the pastors also transgressed against me, and the prophets prophesied by Baal, and walked after things that do not profit.

9¶ Wherefore I will yet plead with you, saith the LORD, and with your children’s children will I plead.

10For pass over the isles of Chittim, and see; and send unto Kedar, and consider diligently, and see if there be such a thing.

11Hath a nation changed their gods, which are yet no gods? but my people have changed their glory for that which doth not profit.

12Be astonished, O ye heavens, at this, and be horribly afraid, be ye very desolate, saith the LORD.

13For my people have committed two evils; they have forsaken me the fountain of living waters, and hewed them out cisterns, broken cisterns, that can hold no water.

14¶ Is Israel a servant? is he a homeborn slave? why is he spoiled?

15The young lions roared upon him, and yelled, and they made his land waste: his cities are burned without inhabitant.

16Also the children of Noph and Tahapanes have broken the crown of thy head.

17Hast thou not procured this unto thyself, in that thou hast forsaken the LORD thy God, when he led thee by the way?

18And now what hast thou to do in the way of Egypt, to drink the waters of Sihor? or what hast thou to do in the way of Assyria, to drink the waters of the river?

19Thine own wickedness shall correct thee, and thy backslidings shall reprove thee: know therefore and see that it is an evil thing and bitter, that thou hast forsaken the LORD thy God, and that my fear is not in thee, saith the Lord GOD of hosts.

20¶ For of old time I have broken thy yoke, and burst thy bands; and thou saidst, I will not transgress; when upon every high hill and under every green tree thou wanderest, playing the harlot.

21Yet I had planted thee a noble vine, wholly a right seed: how then art thou turned into the degenerate plant of a strange vine unto me?

22For though thou wash thee with nitre, and take thee much soap, yet thine iniquity is marked before me, saith the Lord GOD.

23How canst thou say, I am not polluted, I have not gone after Baalim? see thy way in the valley, know what thou hast done: thou art a swift dromedary traversing her ways;

24A wild ass used to the wilderness, that snuffeth up the wind at her pleasure; in her occasion who can turn her away? all they that seek her will not weary themselves; in her month they shall find her.

25Withhold thy foot from being unshod, and thy throat from thirst: but thou saidst, There is no hope: no; for I have loved strangers, and after them will I go.

26As the thief is ashamed when he is found, so is the house of Israel ashamed; they, their kings, their princes, and their priests, and their prophets,

27Saying to a stock, Thou art my father; and to a stone, Thou hast brought me forth: for they have turned their back unto me, and not their face: but in the time of their trouble they will say, Arise, and save us.

28But where are thy gods that thou hast made thee? let them arise, if they can save thee in the time of thy trouble: for according to the number of thy cities are thy gods, O Judah.

29Wherefore will ye plead with me? ye all have transgressed against me, saith the LORD.

30In vain have I smitten your children; they received no correction: your own sword hath devoured your prophets, like a destroying lion.

31¶ O generation, see ye the word of the LORD. Have I been a wilderness unto Israel? a land of darkness? wherefore say my people, We are lords; we will come no more unto thee?

32Can a maid forget her ornaments, or a bride her attire? yet my people have forgotten me days without number.

33Why trimmest thou thy way to seek love? therefore hast thou also taught the wicked ones thy ways.

34Also in thy skirts is found the blood of the souls of the poor innocents: I have not found it by secret search, but upon all these.

35Yet thou sayest, Because I am innocent, surely his anger shall turn from me. Behold, I will plead with thee, because thou sayest, I have not sinned.

36Why gaddest thou about so much to change thy way? thou also shalt be ashamed of Egypt, as thou wast ashamed of Assyria.

37Yea, thou shalt go forth from him, and thine hands upon thine head: for the LORD hath rejected thy confidences, and thou shalt not prosper in them.

Verse copied to clipboard