Article data table

Matthew

Chapter 21

Protestant · SYN

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

SYNRussian Synodal Bible

1И когда приблизились к Иерусалиму и пришли в Виффагию к горе Елеонской, тогда Иисус послал двух учеников,

2сказав им: пойдите в селение, которое прямо перед вами; и тотчас найдете ослицу привязанную и молодого осла с нею; отвязав, приведите ко Мне;

3и если кто скажет вам что-нибудь, отвечайте, что они надобны Господу; и тотчас пошлет их.

4Все же сие было, да сбудется реченное через пророка, который говорит:

5Скажите дщери Сионовой: се, Царь твой грядет к тебе кроткий, сидя на ослице и молодом осле, сыне подъяремной.

6Ученики пошли и поступили так, как повелел им Иисус:

7привели ослицу и молодого осла и положили на них одежды свои, и Он сел поверх их.

8Множество же народа постилали свои одежды по дороге, а другие резали ветви с дерев и постилали по дороге;

9народ же, предшествовавший и сопровождавший, восклицал: осанна Сыну Давидову! благословен Грядущий во имя Господне! осанна в вышних!

10И когда вошел Он в Иерусалим, весь город пришел в движение и говорил: кто Сей?

11Народ же говорил: Сей есть Иисус, Пророк из Назарета Галилейского.

12И вошел Иисус в храм Божий, и выгнал всех продающих и покупающих в храме, и опрокинул столы меновщиков и скамьи продающих голубей,

13и говорил им: написано: дом Мой домом молитвы наречется; а вы сделали его вертепом разбойников.

14И приступили к Нему в храме слепые и хромые, и Он исцелил их.

15Видев же первосвященники и книжники чудеса, которые Он сотворил, и детей, восклицающих в храме и говорящих: осанна Сыну Давидову! - вознегодовали

16и сказали Ему: слышишь ли, что они говорят? Иисус же говорит им: да! разве вы никогда не читали: из уст младенцев и грудных детей Ты устроил хвалу?

17И, оставив их, вышел вон из города в Вифанию и провел там ночь.

18Поутру же, возвращаясь в город, взалкал;

19и увидев при дороге одну смоковницу, подошел к ней и, ничего не найдя на ней, кроме одних листьев, говорит ей: да не будет же впредь от тебя плода вовек. И смоковница тотчас засохла.

20Увидев это, ученики удивились и говорили: как это тотчас засохла смоковница?

21Иисус же сказал им в ответ: истинно говорю вам, если будете иметь веру и не усомнитесь, не только сделаете то, что сделано со смоковницею, но если и горе сей скажете: поднимись и ввергнись в море, - будет;

22и все, чего ни попросите в молитве с верою, получите.

23И когда пришел Он в храм и учил, приступили к Нему первосвященники и старейшины народа и сказали: какой властью Ты это делаешь? и кто Тебе дал такую власть?

24Иисус сказал им в ответ: спрошу и Я вас об одном; если о том скажете Мне, то и Я вам скажу, какою властью это делаю;

25крещение Иоанново откуда было: с небес или от человеков? Они же рассуждали между собою: если скажем: с небес, то Он скажет нам: почему же вы не поверили ему?

26а если сказать: от человеков, - боимся народа, ибо все почитают Иоанна за пророка.

27И сказали в ответ Иисусу: не знаем. Сказал им и Он: и Я вам не скажу, какою властью это делаю.

28А как вам кажется? У одного человека было два сына; и он, подойдя к первому, сказал: сын! пойди сегодня работай в винограднике моем.

29Но он сказал в ответ: не хочу; а после, раскаявшись, пошел.

30И подойдя к другому, он сказал то же. Этот сказал в ответ: иду, государь; и не пошел.

31Который из двух исполнил волю отца? Говорят Ему: первый. Иисус говорит им: истинно говорю вам, что мытари и блудницы вперед вас идут в Царство Божие,

32ибо пришел к вам Иоанн путем праведности, и вы не поверили ему, а мытари и блудницы поверили ему; вы же, и видев это, не раскаялись после, чтобы поверить ему.

33Выслушайте другую притчу: был некоторый хозяин дома, который насадил виноградник, обнес его оградою, выкопал в нем точило, построил башню и, отдав его виноградарям, отлучился.

34Когда же приблизилось время плодов, он послал своих слуг к виноградарям взять свои плоды;

35виноградари, схватив слуг его, иного прибили, иного убили, а иного побили камнями.

36Опять послал он других слуг, больше прежнего; и с ними поступили так же.

37Наконец, послал он к ним своего сына, говоря: постыдятся сына моего.

38Но виноградари, увидев сына, сказали друг другу: это наследник; пойдем, убьем его и завладеем наследством его.

39И, схватив его, вывели вон из виноградника и убили.

40Итак, когда придет хозяин виноградника, что сделает он с этими виноградарями?

41Говорят Ему: злодеев сих предаст злой смерти, а виноградник отдаст другим виноградарям, которые будут отдавать ему плоды во времена свои.

42Иисус говорит им: неужели вы никогда не читали в Писании: камень, который отвергли строители, тот самый сделался главою угла? Это от Господа, и есть дивно в очах наших?

43Потому сказываю вам, что отнимется от вас Царство Божие и дано будет народу, приносящему плоды его;

44и тот, кто упадет на этот камень, разобьется, а на кого он упадет, того раздавит.

45И, слышав притчи Его, первосвященники и фарисеи поняли, что Он о них говорит,

46и старались схватить Его, но побоялись народа, потому что Его почитали за Пророка.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Khi thầy trò đến gần thành Giê-ru-sa-lem và tới làng Bết-pha-ghê, phía núi Ô-liu, Đức Giê-su sai hai môn đệ và

2bảo : “Các anh đi vào làng trước mặt kia, và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó, có con lừa con bên cạnh. Các anh cởi dây ra và dắt về cho Thầy.

3Nếu có ai nói gì với các anh, thì trả lời là Chúa cần đến chúng, Người sẽ gửi lại ngay.”

4Sự việc đó xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ :

5*Hãy bảo thiếu nữ Xi-on : Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ.*

6Các môn đệ ra đi và làm theo lời Đức Giê-su đã truyền.

7Các ông dắt lừa mẹ và lừa con về, trải áo choàng của mình trên lưng chúng, và Đức Giê-su cỡi lên.

8Một đám người rất đông cũng lấy áo choàng trải xuống mặt đường, một số khác lại chặt nhành chặt lá mà rải lên lối đi.

9Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy : *Hoan hô* Con vua Đa-vít ! *Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa* ! *Hoan hô* trên các tầng trời.

10Khi Đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem, cả thành náo động, và thiên hạ hỏi nhau : “Ông này là ai vậy ?”

11Dân chúng trả lời : “Ngôn sứ Giê-su, người Na-da-rét, xứ Ga-li-lê đấy.”

12Đức Giê-su vào Đền Thờ, đuổi tất cả những người đang mua bán trong Đền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc và xô ghế của những kẻ bán bồ câu.

13Rồi Người bảo họ : “Đã có lời chép rằng : *Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện,* thế mà các ngươi lại biến thành *sào huyệt của bọn cướp.”*

14Có những kẻ mù loà, què quặt đến với Người trong Đền Thờ, và Người đã chữa họ lành.

15Nhưng các thượng tế và kinh sư thấy những việc lạ lùng Người đã làm và thấy lũ trẻ reo hò trong Đền Thờ : “Hoan hô Con vua Đa-vít !”, thì tức tối

16và nói với Người rằng : “Ông có nghe chúng nói gì không ?” Đức Giê-su đáp : “Có ; nhưng còn lời này, các ông chưa bao giờ đọc sao : *Ngài sẽ cho miệng con thơ trẻ nhỏ cất tiếng ngợi khen* ?”

17Rồi Người bỏ họ mà ra khỏi thành, đến Bê-ta-ni-a và qua đêm tại đó.

18Sáng sớm, khi trở vào thành, Người cảm thấy đói.

19Trông thấy cây vả ở bên đường, Người lại gần nhưng không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi. Nên Người nói : “Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa !” Cây vả chết khô ngay lập tức.

20Thấy vậy, các môn đệ ngạc nhiên nói : “Sao cây vả lại chết khô ngay lập tức như thế ?”

21Đức Giê-su trả lời : “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em tin và không chút nghi nan, thì chẳng những anh em làm được điều Thầy vừa làm cho cây vả, mà hơn nữa, anh em có bảo núi này : ‘Dời chỗ đi, nhào xuống biển !’, thì sự việc sẽ xảy ra như thế.

22Tất cả những gì anh em lấy lòng tin mà xin khi cầu nguyện, thì anh em sẽ được.”

23Đức Giê-su vào Đền Thờ, và trong khi Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ mục trong dân đến gần Người và hỏi : “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy ? Ai đã cho ông quyền ấy ?”

24Đức Giê-su đáp : “Còn tôi, tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi ; nếu các ông trả lời được cho tôi, thì tôi cũng sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.

25Vậy, phép rửa của ông Gio-an do đâu mà có ? Do Trời hay do người ta ?” Họ mới nghĩ thầm : “Nếu mình nói : ‘Do Trời’, thì ông ấy sẽ vặn lại : ‘Thế sao các ông lại không tin ông ấy ?’

26Còn nếu mình nói : ‘Do người ta’, thì mình sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gio-an là một ngôn sứ.”

27Họ mới trả lời Đức Giê-su : “Chúng tôi không biết.” Người cũng nói với họ : “Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.”

28Các ông nghĩ sao : Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất : “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho.”

29Nó đáp : “Con không muốn đâu !” Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi.

30Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp : “Thưa ngài, con đây !” nhưng rồi lại không đi.

31Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?” Họ trả lời : “Người thứ nhất.” Đức Giê-su nói với họ : “Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông.

32Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy ; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”

33Các ông hãy nghe một dụ ngôn khác : “Có gia chủ kia trồng được một vườn nho ; chung quanh vườn, ông rào giậu ; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa.

34Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi.

35Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông : chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ.

36Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước : nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy.

37Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng : “Chúng sẽ nể con ta.”

38Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau : “Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó !”

39Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi.

40Vậy xin hỏi : Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia ?”

41Họ đáp : “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.”

42Đức Giê-su bảo họ : “Kinh Thánh có câu : *Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.* Các ông chưa bao giờ đọc câu này sao ?

43“Bởi đó, tôi nói cho các ông hay : Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi. \[

44Ai ngã xuống đá này, kẻ ấy sẽ tan xương ; đá này rơi trúng ai, sẽ làm người ấy nát thịt].”

45Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pha-ri-sêu hiểu là Người nói về họ.

46Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì dân chúng cho Người là một ngôn sứ.

Verse copied to clipboard