Galatians
Chapter 1
Compare translations
1Paul, an apostle, not of men, neither by man, but by Jesus Christ, and God the Father, who raised him from the dead,
2And all the brethren who are with me, to the churches of Galatia.
3Grace be to you, and peace from God the Father, and from our Lord Jesus Christ,
4Who gave himself for our sins, that he might deliver us from this present wicked world, according to the will of God and our Father:
5To whom is glory for ever and ever. Amen.
6I wonder that you are so soon removed from him that called you into the grace of Christ, unto another gospel.
7Which is not another, only there are some that trouble you, and would pervert the gospel of Christ.
8But though we, or an angel from heaven, preach a gospel to you besides that which we have preached to you, let him be anathema.
9As we said before, so now I say again: If any one preach to you a gospel, besides that which you have received, let him be anathema.
10For do I now persuade men, or God? Or do I seek to please men? If I yet pleased men, I should not be the servant of Christ.
11For I give you to understand, brethren, that the gospel which was preached by me is not according to man.
12For neither did I receive it of man, nor did I learn it; but by the revelation of Jesus Christ.
13For you have heard of my conversation in time past in the Jews’ religion: how that, beyond measure, I persecuted the church of God, and wasted it.
14And I made progress in the Jews’ religion above many of my equals in my own nation, being more abundantly zealous for the traditions of my fathers.
15But when it pleased him, who separated me from my mother’s womb, and called me by his grace,
16To reveal his Son in me, that I might preach him among the Gentiles, immediately I condescended not to flesh and blood.
17Neither went I to Jerusalem, to the apostles who were before me: but I went into Arabia, and again I returned to Damascus.
18Then, after three years, I went to Jerusalem, to see Peter, and I tarried with him fifteen days.
19But other of the apostles I saw none, saving James the brother of the Lord.
20Now the things which I write to you, behold, before God, I lie not.
21Afterwards I came into the regions of Syria and Cilicia.
22And I was unknown by face to the churches of Judea, which were in Christ:
23But they had heard only: He, who persecuted us in times past, doth now preach the faith which once he impugned:
24And they glorified God in me.
1Tôi là Phao-lô, Tông Đồ không phải do loài người, cũng không phải nhờ một người nào, nhưng bởi Đức Giê-su Ki-tô và Thiên Chúa là Cha, Đấng đã cho Người từ cõi chết trỗi dậy,
2tôi và mọi anh em đang ở với tôi, kính gửi các Hội Thánh miền Ga-lát.
3Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giê-su Ki-tô ban cho anh em ân sủng và bình an.
4Để cứu chúng ta thoát khỏi cõi đời xấu xa hiện tại, Đức Giê-su Ki-tô đã tự hiến vì tội lỗi chúng ta, theo ý muốn của Thiên Chúa là Cha chúng ta.
5Xin tôn vinh Thiên Chúa đến muôn thuở muôn đời. A-men.
6Tôi lấy làm ngạc nhiên, khi thấy anh em trở mặt mau lẹ như thế với Đấng đã kêu gọi anh em nhờ ân sủng của Đức Ki-tô, để theo một Tin Mừng khác.
7Không có Tin Mừng nào khác đâu, mà chỉ có một vài kẻ phá rối anh em, và muốn làm xáo trộn Tin Mừng của Đức Ki-tô đó thôi.
8Nhưng nếu có ai, kể cả chúng tôi, hoặc một thiên thần nào từ trời xuống, loan báo cho anh em Tin Mừng khác với Tin Mừng chúng tôi đã loan báo cho anh em, thì xin Thiên Chúa loại trừ kẻ ấy đi !
9Như tôi đã nói, và nay tôi xin nói lại : nếu có ai loan báo cho anh em một Tin Mừng khác với Tin Mừng anh em đã lãnh nhận, thì xin Thiên Chúa loại trừ kẻ ấy đi !
10Vậy, giờ đây tôi tìm cách lấy lòng người đời, hay lấy lòng Thiên Chúa ? Phải chăng tôi tìm cách làm đẹp lòng người đời ? Nếu tôi còn muốn làm đẹp lòng người đời, thì tôi không phải là tôi tớ của Đức Ki-tô.
11Thật vậy, thưa anh em, tôi xin nói cho anh em biết : Tin Mừng tôi loan báo không phải là do loài người.
12Vì không có ai trong loài người đã truyền lại hay dạy cho tôi Tin Mừng ấy, nhưng là chính Đức Giê-su Ki-tô đã mặc khải.
13Anh em hẳn đã nghe nói tôi đã ăn ở thế nào trước kia trong đạo Do-thái : tôi đã quá hăng say bắt bớ, và những muốn tiêu diệt Hội Thánh của Thiên Chúa.
14Trong việc giữ đạo Do-thái, tôi đã vượt xa nhiều đồng bào cùng lứa tuổi với tôi : hơn ai hết, tôi đã tỏ ra nhiệt thành với các truyền thống của cha ông.
15Nhưng Thiên Chúa đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi nhờ ân sủng của Người.
16Người đã đoái thương mặc khải Con của Người cho tôi, để tôi loan báo Tin Mừng về Con của Người cho các dân ngoại. Tôi đã chẳng thuận theo các lý do tự nhiên,
17cũng chẳng lên Giê-ru-sa-lem để gặp các vị đã là Tông Đồ trước tôi, nhưng tức khắc tôi đã sang xứ Ả-rập, rồi lại trở về Đa-mát.
18Ba năm sau tôi mới lên Giê-ru-sa-lem diện kiến ông Kê-pha, và ở lại với ông mười lăm ngày.
19Tôi đã không gặp một vị Tông Đồ nào khác ngoài ông Gia-cô-bê, người anh em của Chúa.
20Viết cho anh em những điều này, tôi cam đoan trước mặt Thiên Chúa là tôi không nói dối.
21Sau đó tôi đến miền Xy-ri và miền Ki-li-ki-a.
22Nhưng lúc ấy các Hội Thánh Đức Ki-tô tại miền Giu-đê không biết mặt tôi.
23Họ chỉ nghe nói rằng : “Người trước đây bắt bớ chúng ta, bây giờ lại loan báo đức tin mà xưa kia ông những muốn tiêu diệt”,
24và vì tôi, họ tôn vinh Thiên Chúa.
