Article data table

Luke

Chapter 4

Protestant · CUV

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

CUVChinese Union Version (traditional)

耶穌受試探

1耶穌被聖靈充滿,從約旦河回來,聖靈將他引到曠野,

2四十天受魔鬼的試探。那些日子沒有吃甚麼;日子滿了,他就餓了。

3魔鬼對他說:「你若是上帝的兒子,可以吩咐這塊石頭變成食物。」

4耶穌回答說:「經上記着說:『人活着不是單靠食物,乃是靠上帝口裏所出的一切話。』」

5魔鬼又領他上了高山,霎時間把天下的萬國都指給他看,

6對他說:「這一切權柄、榮華,我都要給你,因為這原是交付我的,我願意給誰就給誰。

7你若在我面前下拜,這都要歸你。」

8耶穌說:「經上記着說:當拜主-你的上帝, 單要事奉他。」

9魔鬼又領他到耶路撒冷去,叫他站在殿頂上,對他說:「你若是上帝的兒子,可以從這裏跳下去;

10因為經上記着說:主要為你吩咐他的使者保護你;

11他們要用手托着你, 免得你的腳碰在石頭上。」

12耶穌對他說:「經上說:『不可試探主-你的上帝。』」

13魔鬼用完了各樣的試探,就暫時離開耶穌。

開始在加利利傳道

14耶穌滿有聖靈的能力,回到加利利;他的名聲就傳遍了四方。

15他在各會堂裏教訓人,眾人都稱讚他。

拿撒勒人厭棄耶穌

16耶穌來到拿撒勒,就是他長大的地方。在安息日,照他平常的規矩進了會堂,站起來要念聖經。

17有人把先知以賽亞的書交給他,他就打開,找到一處寫着說:

18主的靈在我身上, 因為他用膏膏我, 叫我傳福音給貧窮的人; 差遣我報告: 被擄的得釋放, 瞎眼的得看見, 叫那受壓制的得自由,

19報告上帝悅納人的禧年。

20於是把書捲起來,交還執事,就坐下。會堂裏的人都定睛看他。

21耶穌對他們說:「今天這經應驗在你們耳中了。」

22眾人都稱讚他,並希奇他口中所出的恩言;又說:「這不是約瑟的兒子嗎?」

23耶穌對他們說:「你們必引這俗語向我說:『醫生,你醫治自己吧!我們聽見你在迦百農所行的事,也當行在你自己家鄉裏』」;

24又說:「我實在告訴你們,沒有先知在自己家鄉被人悅納的。

25我對你們說實話,當以利亞的時候,天閉塞了三年零六個月,遍地有大饑荒,那時,以色列中有許多寡婦,

26以利亞並沒有奉差往她們一個人那裏去,只奉差往西頓的撒勒法一個寡婦那裏去。

27先知以利沙的時候,以色列中有許多長大痲瘋的,但內中除了敘利亞國的乃縵,沒有一個得潔淨的。」

28會堂裏的人聽見這話,都怒氣滿胸,

29就起來攆他出城(他們的城造在山上);他們帶他到山崖,要把他推下去。

30他卻從他們中間直行,過去了。

一個污鬼附身的人

31耶穌下到迦百農,就是加利利的一座城,在安息日教訓眾人。

32他們很希奇他的教訓,因為他的話裏有權柄。

33在會堂裏有一個人,被污鬼的精氣附着,大聲喊叫說:

34「唉!拿撒勒的耶穌,我們與你有甚麼相干?你來滅我們嗎?我知道你是誰,乃是上帝的聖者。」

35耶穌責備他說:「不要作聲,從這人身上出來吧!」鬼把那人摔倒在眾人中間,就出來了,卻也沒有害他。

36眾人都驚訝,彼此對問說:「這是甚麼道理呢?因為他用權柄能力吩咐污鬼,污鬼就出來。」

37於是耶穌的名聲傳遍了周圍地方。

治好許多病人

38耶穌出了會堂,進了西門的家。西門的岳母害熱病甚重,有人為她求耶穌。

39耶穌站在她旁邊,斥責那熱病,熱就退了。她立刻起來服事他們。

40日落的時候,凡有病人的,不論害甚麼病,都帶到耶穌那裏。耶穌按手在他們各人身上,醫好他們。

41又有鬼從好些人身上出來,喊着說:「你是上帝的兒子。」耶穌斥責他們,不許他們說話,因為他們知道他是基督。

在加利利各會堂傳道

42天亮的時候,耶穌出來,走到曠野地方。眾人去找他,到了他那裏,要留住他,不要他離開他們。

43但耶穌對他們說:「我也必須在別城傳上帝國的福音,因我奉差原是為此。」

44於是耶穌在加利利的各會堂傳道。

VIE1925Vietnamese Bible 1925 (Protestant)

1Đức Chúa Jêsus đầy dẫy Đức Thánh Linh, ở bờ sông Giô-đanh về, thì được Đức Thánh Linh đưa đến trong đồng vắng,

2tại đó, Ngài bị ma quỉ cám dỗ trong bốn mươi ngày. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn chi hết, k” đã mãn thì Ngài đói.

3Ma quỉ bèn nói với Ngài rằng: Nếu ngươi là Con Đức Chúa Trời, thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi.

4Đức Chúa Jêsus đáp: Có chép rằng: Loài người được sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi.

5Ma quỉ đem Ngài lên, cho xem mọi nước thế gian trong giây phút;

6và nói rằng: Ta sẽ cho ngươi hết thảy quyền phép và sự vinh hiển của các nước đó; vì đã giao cho ta hết, ta muốn cho ai tùy ý ta.

7Vậy, nếu ngươi sấp mình xuống trước mặt ta, mọi sự đó sẽ thuộc về ngươi cả.

8Đức Chúa Jêsus đáp: Có chép rằng: Ngươi phải thờ phượng Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi.

9Ma quỉ cũng đem Ngài đến thành Giê-ru-sa-lem, để Ngài trên nóc đền thờ, mà nói rằng: Nếu ngươi là Con Đức Chúa Trời, hãy gieo mình xuống đi;

10vì có chép rằng: Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ ngươi,

11Các đấng ấy sẽ nâng ngươi trong tay, Kẻo ngươi vấp chân nhằm đá nào chăng.

12Đức Chúa Jêsus đáp: Có phán rằng: Ngươi đừng thử Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi.

13Ma quỉ dùng hết cách cám dỗ Ngài rồi, bèn tạm lìa Ngài.

14Đức Chúa Jêsus được quyền phép Đức Thánh Linh, trở về xứ Ga-li-lê, và danh tiếng Ngài đồn khắp các xứ chung quanh.

15Ngài dạy dỗ trong các nhà hội, ai nấy đều khen ngợi Ngài.

16Đức Chúa Jêsus đến thành Na-xa-rét, là nơi dưỡng dục Ngài. Theo thói quen, nhằm ngày Sa-bát, Ngài vào nhà hội, đứng dậy và đọc.

17Có người trao sách tiên tri Ê-sai cho Ngài, Ngài dở ra, gặp chỗ có chép rằng:

18Thần của Chúa ngự trên ta: Vì Ngài đã xức dầu cho ta đặng truyền Tin Lành cho kẻ nghèo;

19Ngài đã sai ta để rao cho kẻ bị cầm được tha, Kẻ mù được sáng, Kẻ bị hà hiếp được tự do; Và để đồn ra năm lành của Chúa.

20Đoạn, Ngài xếp sách, trả lại cho kẻ giúp việc, rồi ngồi xuống; mọi người trong nhà hội đều chăm chỉ ngó Ngài.

21Ngài bèn phán rằng: Hôm nay đã được ứng nghiệm lời Kinh Thánh mà các ngươi mới vừa nghe đó.

22Ai nấy đều làm chứng về Ngài, lấy làm lạ về các lời đầy ơn lành từ miệng Ngài ra, và nói rằng: Có phải con Giô-sép chăng?

23Ngài phán rằng: Chắc các ngươi lấy lời tục ngữ nầy mà nói cùng ta rằng: Hỡi thầy thuốc, hãy tự chữa lấy mình; mọi điều chúng ta nghe ngươi đã làm tại Ca-bê-na-um, thì cũng hãy làm tại đây, là quê hương ngươi.

24Ngài lại phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, không có một đấng tiên tri nào được trọng đãi trong quê hương mình.

25Ta nói thật cùng các ngươi, về đời Ê-li, khi trời đóng chặt trong ba năm sáu tháng, cả xứ bị đói kém, trong dân Y-sơ-ra-ên có nhiều đàn bà góa;

26dầu vậy, Ê-li chẳng được sai đến cùng một người nào trong đám họ, nhưng được sai đến cùng một đàn bà góa ở Sa-rép-ta, xứ Si-đôn.

27Trong đời đấng tiên tri Ê-li-sê, dân Y-sơ-ra-ên cũng có nhiều kẻ mắc tật phung; song không có ai lành sạch được, chỉ Na-a-man, người xứ Sy-ri mà thôi.

28Ai nấy ở trong nhà hội nghe những điều đó, thì tức giận lắm.

29Họ đứng dậy kéo Ngài ra ngoài thành, đưa Ngài lên đến chót núi, là nơi họ xây thành ở trên, để quăng Ngài xuống;

30song Ngài qua giữa bọn họ và đi khỏi.

31Ngài xuống thành Ca-bê-na-um, thuộc xứ Ga-li-lê, dạy dỗ trong ngày Sa- bát.

32Mọi người đều cảm động về sự dạy dỗ của Ngài; vì Ngài dùng quyền phép mà phán.

33Vả, trong nhà hội có một người bị tà ma ám, cất tiếng kêu lớn lên rằng: Hỡi Jêsus Na-xa-rét!

34Chúng tôi với Ngài có sự gì chăng? Ngài đến để diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai: là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời!

35Song Đức Chúa Jêsus quở nặng nó, mà rằng: Hãy nín đi, và ra khỏi người nầy. Quỉ bèn vật ngã người giữa đám đông, rồi ra khỏi không làm hại chi đến người.

36Mọi người đều sững sờ, nói cùng nhau rằng: Aáy là đạo gì đó? Người lấy phép và quyền đuổi tà ma, và chúng nó liền ra!

37Vậy danh tiếng Ngài đồn khắp các nơi xung quanh.

38Đức Chúa Jêsus ra khỏi nhà hội, vào nhà Si-môn. Bà gia Si-môn đang đau rét nặng lắm. Người ta xin Ngài chữa cho,

39Ngài bèn nghiêng mình trên người, truyền cho cơn rét, rét liền lìa khỏi. Tức thì người chờ dậy hầu việc.

40Khi mặt trời lặn rồi, ai nấy có người đau, bất k” bịnh gì, đều đem đến cùng Ngài; Ngài đặt tay lên từng người mà chữa cho họ.

41Cũng có các quỉ ra khỏi nhiều kẻ, mà kêu lên rằng: Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời! Nhưng Ngài quở nặng chúng nó, cấm không cho nói mình biết Ngài là Đấng Christ.

42Vừa rạng ngày, Ngài ra đi đến nơi vắng vẻ, một đoàn dân đông kéo đi tìm Ngài. Họ theo kịp, giữ Ngài ở lại, không muốn để Ngài đi.

43Nhưng Ngài phán cùng họ rằng: Ta cũng phải rao Tin Lành của nước Đức Chúa Trời nơi các thành khác; vì cốt tại việc đó mà ta được sai đến.

44Vậy Ngài giảng dạy trong các nhà hội xứ Ga-li-lê.

Verse copied to clipboard