Article data table

Matthew

Chapter 27

Protestant · CU1

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

CU1Chinese Union Version (simplified)

耶稣被交给彼拉多

1到了早晨,众祭司长和民间的长老大家商议要治死耶稣,

2就把他捆绑,解去,交给巡抚彼拉多。

犹大的死

3这时候,卖耶稣的犹大看见耶稣已经定了罪,就后悔,把那三十块钱拿回来给祭司长和长老,说:

4「我卖了无辜之人的血是有罪了。」他们说:「那与我们有什么相干?你自己承当吧!」

5犹大就把那银钱丢在殿里,出去吊死了。

6祭司长拾起银钱来,说:「这是血价,不可放在库里。」

7他们商议,就用那银钱买了窑户的一块田,为要埋葬外乡人。

8所以那块田直到今日还叫做「血田」。

9这就应了先知耶利米的话,说:「他们用那三十块钱,就是被估定之人的价钱,是以色列人中所估定的,

10买了窑户的一块田;这是照着主所吩咐我的。」

耶稣在彼拉多面前受审

11耶稣站在巡抚面前;巡抚问他说:「你是犹太人的王吗?」耶稣说:「你说的是。」

12他被祭司长和长老控告的时候,什么都不回答。

13彼拉多就对他说:「他们作见证告你这么多的事,你没有听见吗?」

14耶稣仍不回答,连一句话也不说,以致巡抚甚觉希奇。

耶稣被判死刑

15巡抚有一个常例,每逢这节期,随众人所要的释放一个囚犯给他们。

16当时有一个出名的囚犯叫巴拉巴。

17众人聚集的时候,彼拉多就对他们说:「你们要我释放哪一个给你们?是巴拉巴呢?是称为基督的耶稣呢?」

18巡抚原知道他们是因为嫉妒才把他解了来。

19正坐堂的时候,他的夫人打发人来说:「这义人的事,你一点不可管,因为我今天在梦中为他受了许多的苦。」

20祭司长和长老挑唆众人,求释放巴拉巴,除灭耶稣。

21巡抚对众人说:「这两个人,你们要我释放哪一个给你们呢?」他们说:「巴拉巴。」

22彼拉多说:「这样,那称为基督的耶稣我怎么办他呢?」他们都说:「把他钉十字架!」

23巡抚说:「为什么呢?他做了什么恶事呢?」他们便极力地喊着说:「把他钉十字架!」

24彼拉多见说也无济于事,反要生乱,就拿水在众人面前洗手,说:「流这义人的血,罪不在我,你们承当吧。」

25众人都回答说:「他的血归到我们和我们的子孙身上。」

26于是彼拉多释放巴拉巴给他们,把耶稣鞭打了,交给人钉十字架。

兵丁戏弄耶稣

27巡抚的兵就把耶稣带进衙门,叫全营的兵都聚集在他那里。

28他们给他脱了衣服,穿上一件朱红色袍子,

29用荆棘编做冠冕,戴在他头上,拿一根苇子放在他右手里,跪在他面前,戏弄他,说:「恭喜,犹太人的王啊!」

30又吐唾沫在他脸上,拿苇子打他的头。

31戏弄完了,就给他脱了袍子,仍穿上他自己的衣服,带他出去,要钉十字架。

耶稣被钉十字架

32他们出来的时候,遇见一个古利奈人,名叫西门,就勉强他同去,好背着耶稣的十字架。

33到了一个地方名叫各各他,意思就是「髑髅地」。

34兵丁拿苦胆调和的酒给耶稣喝;他尝了,就不肯喝。

35他们既将他钉在十字架上,就拈阄分他的衣服,

36又坐在那里看守他。

37在他头以上安一个牌子,写着他的罪状,说:「这是犹太人的王耶稣。」

38当时,有两个强盗和他同钉十字架,一个在右边,一个在左边。

39从那里经过的人讥诮他,摇着头,说:

40「你这拆毁圣殿、三日又建造起来的,可以救自己吧!你如果是 神的儿子,就从十字架上下来吧!」

41祭司长和文士并长老也是这样戏弄他,说:

42「他救了别人,不能救自己。他是以色列的王,现在可以从十字架上下来,我们就信他。

43他倚靠 神, 神若喜悦他,现在可以救他;因为他曾说:『我是 神的儿子。』」

44那和他同钉的强盗也是这样地讥诮他。

耶稣的死

45从午正到申初,遍地都黑暗了。

46约在申初,耶稣大声喊着说:「以利!以利!拉马撒巴各大尼?」就是说:「我的 神!我的 神!为什么离弃我?」

47站在那里的人,有的听见就说:「这个人呼叫以利亚呢!」

48内中有一个人赶紧跑去,拿海绒蘸满了醋,绑在苇子上,送给他喝。

49其余的人说:「且等着,看以利亚来救他不来。」

50耶稣又大声喊叫,气就断了。

51忽然,殿里的幔子从上到下裂为两半,地也震动,磐石也崩裂,

52坟墓也开了,已睡圣徒的身体多有起来的。

53到耶稣复活以后,他们从坟墓里出来,进了圣城,向许多人显现。

54百夫长和一同看守耶稣的人看见地震并所经历的事,就极其害怕,说:「这真是 神的儿子了!」

55有好些妇女在那里,远远地观看;她们是从加利利跟随耶稣来服事他的。

56内中有抹大拉的马利亚,又有雅各和约西的母亲马利亚,并有西庇太两个儿子的母亲。

耶稣的安葬

57到了晚上,有一个财主,名叫约瑟,是亚利马太来的,他也是耶稣的门徒。

58这人去见彼拉多,求耶稣的身体;彼拉多就吩咐给他。

59约瑟取了身体,用干净细麻布裹好,

60安放在自己的新坟墓里,就是他凿在磐石里的。他又把大石头滚到墓门口,就去了。

61有抹大拉的马利亚和那个马利亚在那里,对着坟墓坐着。

封石妥守

62次日,就是预备日的第二天,祭司长和法利赛人聚集来见彼拉多,说:

63「大人,我们记得那诱惑人的还活着的时候曾说:『三日后我要复活。』

64因此,请吩咐人将坟墓把守妥当,直到第三日,恐怕他的门徒来,把他偷了去,就告诉百姓说:『他从死里复活了。』这样,那后来的迷惑比先前的更利害了!」

65彼拉多说:「你们有看守的兵,去吧!尽你们所能的把守妥当。」

66他们就带着看守的兵同去,封了石头,将坟墓把守妥当。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Trời vừa sáng, tất cả các thượng tế và kỳ mục trong dân cùng nhau bàn kế hại Đức Giê-su, để xử tử Người.

2Sau đó, họ cho trói Người lại và giải đi nộp cho tổng trấn Phi-la-tô.

3Bấy giờ, Giu-đa, kẻ đã nộp Người, thấy Người bị kết án thì hối hận. Hắn đem ba mươi đồng bạc trả lại cho các thượng tế và kỳ mục

4mà nói : “Tôi đã phạm tội nộp người vô tội, khiến Người phải chết oan.” Nhưng họ đáp : “Can gì đến chúng tôi. Mặc kệ anh !”

5Giu-đa ném số bạc vào Đền Thờ và ra đi thắt cổ.

6Các thượng tế lượm lấy số bạc ấy mà nói : “Không được phép bỏ vào quỹ Đền Thờ, vì đây là giá máu.”

7Sau khi bàn định với nhau, họ dùng tiền đó tậu “Thửa Ruộng Ông Thợ Gốm” để làm nơi chôn cất khách ngoại kiều.

8Vì vậy mà thửa ruộng ấy gọi là “Ruộng Máu” cho đến ngày nay.

9Thế là ứng nghiệm lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a : *“Họ đã lượm lấy ba mươi đồng bạc, tức là cái giá mà một số con cái Ít-ra-en đã đặt khi đánh giá Người.*

10*Và họ lấy số bạc đó mà mua ‘Thửa Ruộng Ông Thợ Gốm’, theo những điều Đức Chúa đã truyền cho tôi.”*

11Đức Giê-su bị điệu ra trước mặt tổng trấn ; tổng trấn hỏi Người : “Ông là vua dân Do-thái sao ?” Đức Giê-su trả lời : “Chính ngài nói đó.”

12Nhưng khi các thượng tế và kỳ mục tố Người, thì Người không trả lời một tiếng.

13Bấy giờ ông Phi-la-tô hỏi Người : “Ông không nghe bao nhiêu điều họ làm chứng chống lại ông đó sao ?”

14Nhưng Đức Giê-su không trả lời ông về một điều nào, khiến tổng trấn rất đỗi ngạc nhiên.

15Vào mỗi dịp lễ lớn, tổng trấn có lệ phóng thích cho dân chúng một người tù, tuỳ ý họ muốn.

16Mà khi ấy có một người tù khét tiếng, tên là Ba-ra-ba.

17Vậy khi đám đông đã tụ họp lại, thì tổng trấn Phi-la-tô nói với họ : “Các người muốn ta phóng thích ai cho các người đây ? Ba-ra-ba hay Giê-su, cũng gọi là Ki-tô ?”

18Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà họ nộp Người.

19Lúc tổng trấn đang ngồi xử án, thì bà vợ sai người đến nói với ông : “Ông đừng nhúng tay vào vụ xử người công chính này, vì hôm nay, tôi chiêm bao thấy mình phải khổ nhiều vì ông ấy.”

20Nhưng các thượng tế và kỳ mục lại xúi đám đông đòi tha tên Ba-ra-ba mà giết Đức Giê-su.

21Tổng trấn hỏi họ : “Trong hai người này, các người muốn ta tha ai cho các người ?” Họ thưa : “Ba-ra-ba ! “

22Tổng trấn Phi-la-tô nói tiếp : “Thế còn ông Giê-su, cũng gọi là Ki-tô, ta sẽ làm gì đây ?” Mọi người đồng thanh : “Đóng đinh nó vào thập giá !”

23Tổng trấn lại nói : “Thế ông ấy đã làm điều gì gian ác ?” Họ càng la to : “Đóng đinh nó vào thập giá !”

24Tổng trấn Phi-la-tô thấy đã chẳng được ích gì mà còn thêm náo động, nên lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói : “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy !”

25Toàn dân đáp lại : “Máu hắn cứ đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi !”

26Bấy giờ, tổng trấn phóng thích tên Ba-ra-ba cho họ, còn Đức Giê-su, thì ông truyền đánh đòn, rồi trao cho họ đóng đinh vào thập giá.

27Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người.

28Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ,

29rồi kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng : “Vạn tuế đức vua dân Do-thái !”

30Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người.

31Chế giễu chán, chúng lột áo choàng ra, và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu Người đi đóng đinh vào thập giá.

32Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn ; chúng bắt ông vác thập giá của Người.

33Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ,

34chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống.

35Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau.

36Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.

37Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng : “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái.”

38Cùng bị đóng đinh với Người, có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.

39Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu

40vừa nói : “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi ! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào !”

41Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói :

42“Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là vua Ít-ra-en ! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền !

43Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn ! Vì hắn đã nói : Ta là Con Thiên Chúa !”

44Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.

45Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín.

46Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng : *“Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”,* nghĩa là *“Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?”*

47Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói : “Hắn ta gọi ông Ê-li-a !”

48Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy *giấm,* buộc vào đầu cây sậy và đưa lên *cho Người uống*.

49Còn những người khác lại bảo : “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không !”

50Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn.

51Ngay lúc đó, bức màn trướng trong Đền Thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ.

52Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy.

53Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người.

54Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói : “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa.”

55Ở đó, cũng có nhiều người phụ nữ đứng nhìn từ đàng xa. Các bà này đã theo Đức Giê-su từ Ga-li-lê để giúp đỡ Người.

56Trong số đó, có bà Ma-ri-a Mác-đa-la, bà Ma-ri-a mẹ các ông Gia-cô-bê và Giô-xếp, và bà mẹ các con ông Dê-bê-đê.

57Chiều đến, có một người giàu có tới. Ông này là người thành A-ri-ma-thê, tên là Giô-xếp, và cũng là môn đệ Đức Giê-su.

58Ông đến gặp ông Phi-la-tô để xin thi hài Đức Giê-su. Bấy giờ tổng trấn Phi-la-tô ra lệnh trao trả thi hài cho ông.

59Khi đã nhận thi hài, ông Giô-xếp lấy tấm vải gai sạch mà liệm,

60và đặt vào ngôi mộ mới, đã đục sẵn trong núi đá, dành cho ông. Ông lăn tảng đá to lấp cửa mồ, rồi ra về.

61Còn bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a ở lại đó, quay mặt vào mồ.

62Hôm sau, tức là khi ngày áp lễ đã qua, các thượng tế và những người Pha-ri-sêu kéo nhau đến ông Phi-la-tô,

63và nói : “Thưa ngài, chúng tôi nhớ tên bịp bợm ấy khi còn sống có nói : ‘Sau ba ngày, Ta sẽ trỗi dậy.’

64Vậy xin quan lớn truyền canh mộ kỹ càng cho đến ngày thứ ba, kẻo môn đệ hắn đến lấy trộm xác rồi phao trong dân là hắn đã từ cõi chết trỗi dậy. Và như thế, chuyện bịp cuối cùng này sẽ còn tệ hại hơn chuyện trước.”

65Ông Phi-la-tô bảo họ : “Thì có sẵn lính đó, các người hãy đi mà canh giữ theo cách các người biết !”

66Thế là họ ra đi canh giữ mồ, niêm phong tảng đá và cắt lính canh mồ.

Verse copied to clipboard