Matthew
Chapter 21
Compare translations
光荣地进耶路撒冷
1耶稣和门徒将近耶路撒冷,到了伯法其,在橄榄山那里。
2耶稣就打发两个门徒,对他们说:「你们往对面村子里去,必看见一匹驴拴在那里,还有驴驹同在一处;你们解开,牵到我这里来。
3若有人对你们说什么,你们就说:『主要用它。』那人必立时让你们牵来。
4这事成就是要应验先知的话,说:
5要对锡安的居民说:看哪,你的王来到你这里, 是温柔的,又骑着驴, 就是骑着驴驹子。」
6门徒就照耶稣所吩咐的去行,
7牵了驴和驴驹来,把自己的衣服搭在上面,耶稣就骑上。
8众人多半把衣服铺在路上;还有人砍下树枝来铺在路上。
9前行后随的众人喊着说:和散那归于大卫的子孙! 奉主名来的是应当称颂的! 高高在上和散那!
10耶稣既进了耶路撒冷,合城都惊动了,说:「这是谁?」
11众人说:「这是加利利拿撒勒的先知耶稣。」
洁净圣殿
12耶稣进了 神的殿,赶出殿里一切做买卖的人,推倒兑换银钱之人的桌子,和卖鸽子之人的凳子,
13对他们说:「经上记着说:我的殿必称为祷告的殿, 你们倒使它成为贼窝了。」
14在殿里有瞎子、瘸子到耶稣跟前,他就治好了他们。
15祭司长和文士看见耶稣所行的奇事,又见小孩子在殿里喊着说:「和散那归于大卫的子孙!」就甚恼怒,
16对他说:「这些人所说的,你听见了吗?」耶稣说:「是的。经上说『你从婴孩和吃奶的口中完全了赞美』的话,你们没有念过吗?」
17于是离开他们,出城到伯大尼去,在那里住宿。
咒诅无花果树
18早晨回城的时候,他饿了,
19看见路旁有一棵无花果树,就走到跟前,在树上找不着什么,不过有叶子,就对树说:「从今以后,你永不结果子。」那无花果树就立刻枯干了。
20门徒看见了,便希奇说:「无花果树怎么立刻枯干了呢?」
21耶稣回答说:「我实在告诉你们,你们若有信心,不疑惑,不但能行无花果树上所行的事,就是对这座山说:『你挪开此地,投在海里!』也必成就。
22你们祷告,无论求什么,只要信,就必得着。」
质问耶稣的权柄
23耶稣进了殿,正教训人的时候,祭司长和民间的长老来问他说:「你仗着什么权柄做这些事?给你这权柄的是谁呢?」
24耶稣回答说:「我也要问你们一句话,你们若告诉我,我就告诉你们我仗着什么权柄做这些事。
25约翰的洗礼是从哪里来的?是从天上来的?是从人间来的呢?」他们彼此商议说:「我们若说『从天上来』,他必对我们说:『这样,你们为什么不信他呢?』
26若说『从人间来』,我们又怕百姓,因为他们都以约翰为先知。」
27于是回答耶稣说:「我们不知道。」耶稣说:「我也不告诉你们我仗着什么权柄做这些事。」
两个儿子的比喻
28又说:「一个人有两个儿子。他来对大儿子说:『我儿,你今天到葡萄园里去做工。』
29他回答说:『我不去』,以后自己懊悔,就去了。
30又来对小儿子也是这样说。他回答说:『父啊,我去』,他却不去。
31你们想,这两个儿子是哪一个遵行父命呢?」他们说:「大儿子。」耶稣说:「我实在告诉你们,税吏和娼妓倒比你们先进 神的国。
32因为约翰遵着义路到你们这里来,你们却不信他;税吏和娼妓倒信他。你们看见了,后来还是不懊悔去信他。」
凶恶园户的比喻
33「你们再听一个比喻:有个家主栽了一个葡萄园,周围圈上篱笆,里面挖了一个压酒池,盖了一座楼,租给园户,就往外国去了。
34收果子的时候近了,就打发仆人到园户那里去收果子。
35园户拿住仆人,打了一个,杀了一个,用石头打死一个。
36主人又打发别的仆人去,比先前更多;园户还是照样待他们。
37后来打发他的儿子到他们那里去,意思说:『他们必尊敬我的儿子。』
38不料,园户看见他儿子,就彼此说:『这是承受产业的。来吧,我们杀他,占他的产业!』
39他们就拿住他,推出葡萄园外,杀了。
40园主来的时候要怎样处治这些园户呢?」
41他们说:「要下毒手除灭那些恶人,将葡萄园另租给那按着时候交果子的园户。」
42耶稣说:「经上写着:匠人所弃的石头 已作了房角的头块石头。 这是主所做的, 在我们眼中看为希奇。这经你们没有念过吗?
43所以我告诉你们, 神的国必从你们夺去,赐给那能结果子的百姓。
44谁掉在这石头上,必要跌碎;这石头掉在谁的身上,就要把谁砸得稀烂。」
45祭司长和法利赛人听见他的比喻,就看出他是指着他们说的。
46他们想要捉拿他,只是怕众人,因为众人以他为先知。
1Khi thầy trò đến gần thành Giê-ru-sa-lem và tới làng Bết-pha-ghê, phía núi Ô-liu, Đức Giê-su sai hai môn đệ và
2bảo : “Các anh đi vào làng trước mặt kia, và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó, có con lừa con bên cạnh. Các anh cởi dây ra và dắt về cho Thầy.
3Nếu có ai nói gì với các anh, thì trả lời là Chúa cần đến chúng, Người sẽ gửi lại ngay.”
4Sự việc đó xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ :
5*Hãy bảo thiếu nữ Xi-on : Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ.*
6Các môn đệ ra đi và làm theo lời Đức Giê-su đã truyền.
7Các ông dắt lừa mẹ và lừa con về, trải áo choàng của mình trên lưng chúng, và Đức Giê-su cỡi lên.
8Một đám người rất đông cũng lấy áo choàng trải xuống mặt đường, một số khác lại chặt nhành chặt lá mà rải lên lối đi.
9Dân chúng, người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy : *Hoan hô* Con vua Đa-vít ! *Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa* ! *Hoan hô* trên các tầng trời.
10Khi Đức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem, cả thành náo động, và thiên hạ hỏi nhau : “Ông này là ai vậy ?”
11Dân chúng trả lời : “Ngôn sứ Giê-su, người Na-da-rét, xứ Ga-li-lê đấy.”
12Đức Giê-su vào Đền Thờ, đuổi tất cả những người đang mua bán trong Đền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc và xô ghế của những kẻ bán bồ câu.
13Rồi Người bảo họ : “Đã có lời chép rằng : *Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện,* thế mà các ngươi lại biến thành *sào huyệt của bọn cướp.”*
14Có những kẻ mù loà, què quặt đến với Người trong Đền Thờ, và Người đã chữa họ lành.
15Nhưng các thượng tế và kinh sư thấy những việc lạ lùng Người đã làm và thấy lũ trẻ reo hò trong Đền Thờ : “Hoan hô Con vua Đa-vít !”, thì tức tối
16và nói với Người rằng : “Ông có nghe chúng nói gì không ?” Đức Giê-su đáp : “Có ; nhưng còn lời này, các ông chưa bao giờ đọc sao : *Ngài sẽ cho miệng con thơ trẻ nhỏ cất tiếng ngợi khen* ?”
17Rồi Người bỏ họ mà ra khỏi thành, đến Bê-ta-ni-a và qua đêm tại đó.
18Sáng sớm, khi trở vào thành, Người cảm thấy đói.
19Trông thấy cây vả ở bên đường, Người lại gần nhưng không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi. Nên Người nói : “Từ nay, không bao giờ mày có trái nữa !” Cây vả chết khô ngay lập tức.
20Thấy vậy, các môn đệ ngạc nhiên nói : “Sao cây vả lại chết khô ngay lập tức như thế ?”
21Đức Giê-su trả lời : “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em tin và không chút nghi nan, thì chẳng những anh em làm được điều Thầy vừa làm cho cây vả, mà hơn nữa, anh em có bảo núi này : ‘Dời chỗ đi, nhào xuống biển !’, thì sự việc sẽ xảy ra như thế.
22Tất cả những gì anh em lấy lòng tin mà xin khi cầu nguyện, thì anh em sẽ được.”
23Đức Giê-su vào Đền Thờ, và trong khi Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ mục trong dân đến gần Người và hỏi : “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy ? Ai đã cho ông quyền ấy ?”
24Đức Giê-su đáp : “Còn tôi, tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi ; nếu các ông trả lời được cho tôi, thì tôi cũng sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.
25Vậy, phép rửa của ông Gio-an do đâu mà có ? Do Trời hay do người ta ?” Họ mới nghĩ thầm : “Nếu mình nói : ‘Do Trời’, thì ông ấy sẽ vặn lại : ‘Thế sao các ông lại không tin ông ấy ?’
26Còn nếu mình nói : ‘Do người ta’, thì mình sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gio-an là một ngôn sứ.”
27Họ mới trả lời Đức Giê-su : “Chúng tôi không biết.” Người cũng nói với họ : “Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.”
28Các ông nghĩ sao : Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất : “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho.”
29Nó đáp : “Con không muốn đâu !” Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi.
30Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp : “Thưa ngài, con đây !” nhưng rồi lại không đi.
31Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?” Họ trả lời : “Người thứ nhất.” Đức Giê-su nói với họ : “Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông.
32Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy ; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”
33Các ông hãy nghe một dụ ngôn khác : “Có gia chủ kia trồng được một vườn nho ; chung quanh vườn, ông rào giậu ; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa.
34Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi.
35Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông : chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ.
36Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước : nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy.
37Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng : “Chúng sẽ nể con ta.”
38Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau : “Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó !”
39Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi.
40Vậy xin hỏi : Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia ?”
41Họ đáp : “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.”
42Đức Giê-su bảo họ : “Kinh Thánh có câu : *Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.* Các ông chưa bao giờ đọc câu này sao ?
43“Bởi đó, tôi nói cho các ông hay : Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi. \[
44Ai ngã xuống đá này, kẻ ấy sẽ tan xương ; đá này rơi trúng ai, sẽ làm người ấy nát thịt].”
45Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pha-ri-sêu hiểu là Người nói về họ.
46Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ dân chúng, vì dân chúng cho Người là một ngôn sứ.
