Article data table

Matthew

Chapter 12

Protestant · CU1

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

CU1Chinese Union Version (simplified)

安息日的问题

1那时,耶稣在安息日从麦地经过。他的门徒饿了,就掐起麦穗来吃。

2法利赛人看见,就对耶稣说:「看哪,你的门徒做安息日不可做的事了!」

3耶稣对他们说:「经上记着大卫和跟从他的人饥饿之时所做的事,你们没有念过吗?

4他怎么进了 神的殿,吃了陈设饼,这饼不是他和跟从他的人可以吃得,惟独祭司才可以吃。

5再者,律法上所记的,当安息日,祭司在殿里犯了安息日还是没有罪,你们没有念过吗?

6但我告诉你们,在这里有一人比殿更大。

7『我喜爱怜恤,不喜爱祭祀。』你们若明白这话的意思,就不将无罪的当作有罪的了。

8因为人子是安息日的主。」

治好枯干了一只手的人

9耶稣离开那地方,进了一个会堂。

10那里有一个人枯干了一只手。有人问耶稣说:「安息日治病可以不可以?」意思是要控告他。

11耶稣说:「你们中间谁有一只羊,当安息日掉在坑里,不把它抓住、拉上来呢?

12人比羊何等贵重呢!所以,在安息日做善事是可以的。」

13于是对那人说:「伸出手来!」他把手一伸,手就复了原,和那只手一样。

14法利赛人出去,商议怎样可以除灭耶稣。

神所拣选的仆人

15耶稣知道了,就离开那里,有许多人跟着他。他把其中有病的人都治好了;

16又嘱咐他们,不要给他传名。

17这是要应验先知以赛亚的话,说:

18看哪!我的仆人, 我所拣选、所亲爱、心里所喜悦的, 我要将我的灵赐给他; 他必将公理传给外邦。

19他不争竞,不喧嚷; 街上也没有人听见他的声音。

20压伤的芦苇,他不折断; 将残的灯火,他不吹灭; 等他施行公理,叫公理得胜。

21外邦人都要仰望他的名。

耶稣和别西卜

22当下,有人将一个被鬼附着、又瞎又哑的人带到耶稣那里,耶稣就医治他,甚至那哑巴又能说话,又能看见。

23众人都惊奇,说:「这不是大卫的子孙吗?」

24但法利赛人听见,就说:「这个人赶鬼,无非是靠着鬼王别西卜啊。」

25耶稣知道他们的意念,就对他们说:「凡一国自相纷争,就成为荒场;一城一家自相纷争,必站立不住;

26若撒但赶逐撒但,就是自相纷争,他的国怎能站得住呢?

27我若靠着别西卜赶鬼,你们的子弟赶鬼又靠着谁呢?这样,他们就要断定你们的是非。

28我若靠着 神的灵赶鬼,这就是 神的国临到你们了。

29人怎能进壮士家里,抢夺他的家具呢?除非先捆住那壮士,才可以抢夺他的家财。

30不与我相合的,就是敌我的;不同我收聚的,就是分散的。」

31所以我告诉你们:「人一切的罪和亵渎的话都可得赦免,惟独亵渎圣灵,总不得赦免。

32凡说话干犯人子的,还可得赦免;惟独说话干犯圣灵的,今世来世总不得赦免。」

树和果子

33「你们或以为树好,果子也好;树坏,果子也坏;因为看果子就可以知道树。

34毒蛇的种类!你们既是恶人,怎能说出好话来呢?因为心里所充满的,口里就说出来。

35善人从他心里所存的善就发出善来;恶人从他心里所存的恶就发出恶来。

36我又告诉你们,凡人所说的闲话,当审判的日子,必要句句供出来;

37因为要凭你的话定你为义,也要凭你的话定你有罪。」

要求神迹

38当时,有几个文士和法利赛人对耶稣说:「夫子,我们愿意你显个神迹给我们看。」

39耶稣回答说:「一个邪恶淫乱的世代求看神迹,除了先知约拿的神迹以外,再没有神迹给他们看。

40约拿三日三夜在大鱼肚腹中,人子也要这样三日三夜在地里头。

41当审判的时候,尼尼微人要起来定这世代的罪,因为尼尼微人听了约拿所传的就悔改了。看哪,在这里有一人比约拿更大!

42当审判的时候,南方的女王要起来定这世代的罪;因为她从地极而来,要听所罗门的智慧话。看哪,在这里有一人比所罗门更大!」

污鬼回来

43「污鬼离了人身,就在无水之地过来过去,寻求安歇之处,却寻不着。

44于是说:『我要回到我所出来的屋里去。』到了,就看见里面空闲,打扫干净,修饰好了,

45便去另带了七个比自己更恶的鬼来,都进去住在那里。那人末后的景况比先前更不好了。这邪恶的世代也要如此。」

耶稣的母亲和兄弟们

46耶稣还对众人说话的时候,不料他母亲和他弟兄站在外边,要与他说话。

47有人告诉他说:「看哪,你母亲和你弟兄站在外边,要与你说话。」

48他却回答那人说:「谁是我的母亲?谁是我的弟兄?」

49就伸手指着门徒,说:「看哪,我的母亲,我的弟兄。

50凡遵行我天父旨意的人,就是我的弟兄姊妹和母亲了。」

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Hôm ấy, vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa ; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn.

2Người Pha-ri-sêu thấy vậy, mới nói với Đức Giê-su : “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát !”

3Người đáp : “Các ông chưa đọc trong Sách sao ? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng ?

4Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi.

5Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội đó sao ?

6Tôi nói cho các ông hay : ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa.

7Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này : *Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế,* ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội.

8Quả thế, Con Người làm chủ ngày sa-bát.”

9Đức Giê-su bỏ đó mà đi vào hội đường của họ.

10Tại đây, có người bị bại một tay. Người ta hỏi Đức Giê-su rằng : “Có được phép chữa bệnh ngày sa-bát không ?” Họ hỏi thế là để tố cáo Người.

11Người đáp : “Ai trong các ông có một con chiên độc nhất bị sa hố ngày sa-bát, lại không nắm lấy nó và kéo lên sao ?

12Mà người thì quý hơn chiên biết mấy ! Vì thế, ngày sa-bát được phép làm điều lành.”

13Rồi Đức Giê-su bảo người bại tay : “Anh giơ tay ra !” Người ấy giơ ra và tay liền trở lại bình thường lành mạnh như tay kia.

14Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu bàn bạc để tìm cách giết Đức Giê-su.

15Biết vậy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó. Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết.

16Người còn cấm họ không được tiết lộ Người là ai.

17Như thế là để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói :

18*Đây là Người Tôi Tớ Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu : Ta hài lòng về Người. Ta cho Thần Khí Ta ngự trên Người. Người sẽ loan báo công lý trước muôn dân.*

19*Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường.*

20*Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng,*

21*và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người.*

22Bấy giờ họ đem đến cho Đức Giê-su một người bị quỷ ám vừa mù lại vừa câm. Người chữa anh ta, khiến anh nói và thấy được.

23Tất cả dân chúng đều sửng sốt và nói : “Ông này chẳng phải là Con vua Đa-vít sao ?”

24Nghe vậy, những người Pha-ri-sêu nói rằng : “Ông này trừ được quỷ chỉ là nhờ dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun.”

25Biết ý nghĩ của họ, Đức Giê-su nói : “Bất cứ nước nào tự chia rẽ, thì sẽ điêu tàn. Bất cứ thành nào hay nhà nào tự chia rẽ, thì sẽ không tồn tại.

26Nếu Xa-tan trừ Xa-tan, thì Xa-tan tự chia rẽ : nước nó tồn tại sao được ?

27Nếu tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì đệ tử các ông dựa thế ai mà trừ ? Bởi vậy, chính họ sẽ xét xử các ông.

28Còn nếu tôi dựa vào Thần Khí của Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là triều đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông.

29“Làm sao người ta có thể vào nhà một kẻ mạnh và cướp của được, nếu không trói kẻ mạnh ấy trước đã, rồi mới cướp sạch nhà nó ?

30“Ai không đi với tôi, là chống lại tôi ; và ai không cùng tôi thu góp, là phân tán.

31Vì thế, tôi nói cho các ông hay : mọi tội, kể cả tội nói phạm thượng, cũng sẽ được tha cho loài người, chứ tội nói phạm đến Thần Khí sẽ chẳng được tha.

32Ai nói phạm đến Con Người thì được tha ; nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần sẽ chẳng được tha, cả đời này lẫn đời sau.

33“Cây mà tốt thì quả cũng tốt ; cây mà sâu thì quả cũng sâu, vì xem quả thì biết cây.

34Loài rắn độc kia, xấu như các người, thì làm sao nói điều tốt được ? Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra.

35Người tốt thì rút cái tốt từ kho tàng tốt của mình ; kẻ xấu thì rút cái xấu từ kho tàng xấu của mình.

36Tôi nói cho các người hay : đến Ngày phán xét, người ta sẽ phải trả lời về mọi điều vô ích mình đã nói.

37Vì nhờ lời nói của anh mà anh sẽ được trắng án ; và cũng tại lời nói của anh mà anh sẽ bị kết án.”

38Bấy giờ có mấy kinh sư và mấy người Pha-ri-sêu nói với Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ.”

39Người đáp : “Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giô-na.

40Quả thật, *ông Giô-na đã ở trong bụng kình ngư ba ngày ba đêm* thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy.

41Trong cuộc phán xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng ; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa.

42Trong cuộc phán xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với thế hệ này, và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Sa-lô-môn ; mà đây thì còn hơn vua Sa-lô-môn nữa.

43“Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi mà tìm không ra.

44Bấy giờ nó nói : ‘Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi.’ Khi đến nơi, nó thấy nhà để trống, lại được quét tước, trang hoàng hẳn hoi.

45Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc, tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước. Thế hệ gian ác này rồi cũng sẽ bị như vậy.”

46Người còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người.

47Có kẻ thưa Người rằng : “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy.”

48Người bảo kẻ ấy rằng : “Ai là mẹ tôi ? Ai là anh em tôi ?”

49Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói : “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

50Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.”

Verse copied to clipboard