Acts
Chapter 23
Compare translations
1保罗定睛看着公会的人,说:「弟兄们,我在 神面前行事为人都是凭着良心,直到今日。」
2大祭司亚拿尼亚就吩咐旁边站着的人打他的嘴。
3保罗对他说:「你这粉饰的墙, 神要打你!你坐堂为的是按律法审问我,你竟违背律法,吩咐人打我吗?」
4站在旁边的人说:「你辱骂 神的大祭司吗?」
5保罗说:「弟兄们,我不晓得他是大祭司;经上记着说:『不可毁谤你百姓的官长。』」
6保罗看出大众一半是撒都该人,一半是法利赛人,就在公会中大声说:「弟兄们,我是法利赛人,也是法利赛人的子孙。我现在受审问,是为盼望死人复活。」
7说了这话,法利赛人和撒都该人就争论起来,会众分为两党。
8因为撒都该人说,没有复活,也没有天使和鬼魂;法利赛人却说,两样都有。
9于是大大地喧嚷起来。有几个法利赛党的文士站起来争辩说:「我们看不出这人有什么恶处,倘若有鬼魂或是天使对他说过话,怎么样呢?」
10那时大起争吵,千夫长恐怕保罗被他们扯碎了,就吩咐兵丁下去,把他从众人当中抢出来,带进营楼去。
11当夜,主站在保罗旁边,说:「放心吧!你怎样在耶路撒冷为我作见证,也必怎样在罗马为我作见证。」
杀害保罗的阴谋
12到了天亮,犹太人同谋起誓,说:「若不先杀保罗就不吃不喝。」
13这样同心起誓的有四十多人。
14他们来见祭司长和长老,说:「我们已经起了一个大誓,若不先杀保罗就不吃什么。
15现在你们和公会要知会千夫长,叫他带下保罗到你们这里来,假作要详细察考他的事;我们已经预备好了,不等他来到跟前就杀他。」
16保罗的外甥听见他们设下埋伏,就来到营楼里告诉保罗。
17保罗请一个百夫长来,说:「你领这少年人去见千夫长,他有事告诉他。」
18于是把他领去见千夫长,说:「被囚的保罗请我到他那里,求我领这少年人来见你;他有事告诉你。」
19千夫长就拉着他的手,走到一旁,私下问他说:「你有什么事告诉我呢?」
20他说:「犹太人已经约定,要求你明天带下保罗到公会里去,假作要详细查问他的事。
21你切不要随从他们;因为他们有四十多人埋伏,已经起誓说,若不先杀保罗就不吃不喝。现在预备好了,只等你应允。」
22于是千夫长打发少年人走,嘱咐他说:「不要告诉人你将这事报给我了。」
保罗被解交腓力斯巡抚
23千夫长便叫了两个百夫长来,说:「预备步兵二百,马兵七十,长枪手二百,今夜亥初往凯撒利亚去;
24也要预备牲口叫保罗骑上,护送到巡抚腓力斯那里去。」
25千夫长又写了文书,
26大略说:「克劳第·吕西亚,请巡抚腓力斯大人安。
27这人被犹太人拿住,将要杀害,我得知他是罗马人,就带兵丁下去救他出来。
28因要知道他们告他的缘故,我就带他下到他们的公会去,
29便查知他被告是因他们律法的辩论,并没有什么该死该绑的罪名。
30后来有人把要害他的计谋告诉我,我就立时解他到你那里去,又吩咐告他的人在你面前告他。」
31于是,兵丁照所吩咐他们的,将保罗夜里带到安提帕底。
32第二天,让马兵护送,他们就回营楼去。
33马兵来到凯撒利亚,把文书呈给巡抚,便叫保罗站在他面前。
34巡抚看了文书,问保罗是哪省的人,既晓得他是基利家人,
35就说:「等告你的人来到,我要细听你的事」;便吩咐人把他看守在希律的衙门里。
1Phao-lô nhìn vào Hội Đồng Quốc Gia, và trình bày: “Thưa các ông, tôi đã sống trước mặt Đức Chúa Trời với lương tâm hoàn toàn trong sạch cho đến ngày nay.”
2Thầy thượng tế A-na-nia ra lệnh cho các thủ hạ vả vào miệng Phao-lô.
3Phao-lô nói: “Đức Chúa Trời sẽ đánh ông, bức tường quét vôi kia! Ông ngồi xét xử tôi theo luật mà còn ra lệnh đánh tôi trái luật sao?”
4Các người ấy quở Phao-lô: “Anh dám nặng lời với thầy thượng tế sao?”
5Phao-lô đáp: “Thưa anh em, tôi không biết đó là thầy thượng tế! Vì Thánh Kinh chép: ‘Đừng xúc phạm các nhà lãnh đạo.’”
6Nhận thấy thành viên Hội Đồng Quốc Gia gồm có phái Sa-đu-sê và phái Pha-ri-si, Phao-lô lớn tiếng xác nhận: “Thưa các ông, tôi thuộc phái Pha-ri-si, con của thầy Pha-ri-si. Sở dĩ tôi bị xét xử hôm nay vì tôi hy vọng sự sống lại của người chết!”
7Vừa nghe câu ấy, phái Pha-ri-si và phái Sa-đu-sê nổi lên chống nhau, và Hội Đồng chia làm hai phe.
8Vì phái Sa-đu-sê chủ trương không có sự sống lại, thiên sứ hay tà linh, còn phái Pha-ri-si nhìn nhận cả hai.
9Hội Đồng tranh luận rất sôi nổi. Các thầy dạy luật phái Pha-ri-si đứng dậy tuyên bố: “Chúng tôi nhận thấy ông này chẳng có lỗi lầm gì. Chúng ta đừng chống lại Đức Chúa Trời, vì biết đâu thần linh hoặc thiên sứ đã trực tiếp dạy ông?”
10Khi thấy cuộc xung đột càng trầm trọng, viên chỉ huy trưởng sợ Phao-lô bị giết, liền ra lệnh cho quân lính kéo ông ra khỏi đám đông, đem về đồn.
11Đêm sau, Chúa đến bên Phao-lô khích lệ: “Hãy vững lòng, Phao-lô! Con đã làm chứng cho Ta tại Giê-ru-sa-lem, con cũng sẽ rao giảng Tin Mừng tại La Mã.”
Âm Mưu Giết Phao-lô
12Đến sáng, một số người Do Thái thề sẽ tuyệt thực cho đến khi giết được Phao-lô.
13Có trên bốn mươi người tham gia kế hoạch đó.
14Họ đến báo với các thầy trưởng tế và các trưởng lão: “Chúng tôi đã tuyên thệ tuyệt thực cho đến khi giết được Phao-lô.
15Vậy, bây giờ xin quý Ngài và Hội Đồng Quốc Gia yêu cầu chỉ huy trưởng giải ông ấy xuống đây ngày mai, làm như quý ngài định xét hỏi nội vụ cho kỹ càng hơn. Còn chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng để giết ông ấy trên đường đi.”
16Nhưng người cháu gọi Phao-lô bằng cậu, biết được âm mưu đó, liền vào đồn báo cho Phao-lô biết.
17Phao-lô gọi một viên quan La Mã yêu cầu: “Xin ngài đưa em này đến gặp chỉ huy trưởng! Em ấy có việc quan trọng cần báo.”
18Viên chức liền dẫn cậu đến với chỉ huy trưởng và nói: “Tù nhân Phao-lô yêu cầu tôi đưa cậu này lên ông, để báo một tin khẩn.”
19Chỉ huy trưởng nắm tay cậu dẫn riêng ra một nơi, hỏi: “Em cần báo việc gì?”
20Cậu thưa: “Người Do Thái đã đồng mưu xin ông ngày mai giải Phao-lô ra Hội Đồng Quốc Gia, làm ra vẻ muốn tra vấn tỉ mỉ hơn.
21Nhưng xin ngài đừng nghe họ, vì có trên bốn mươi người đang rình rập chờ phục kích Phao-lô. Họ đã thề nguyện tuyệt thực cho đến khi giết được Phao-lô. Bây giờ họ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ ngài chấp thuận.”
22Chỉ huy trưởng cho thiếu niên ấy ra về, và căn dặn: “Đừng cho ai biết em đã mật báo cho tôi điều ấy!”
Phao-lô Bị Giải Đi Sê-sa-rê
23Rồi chỉ huy trưởng ra lệnh cho hai viên sĩ quan của ông: “Hãy huy động 200 bộ binh, 70 kỵ binh, và 200 lính cầm giáo, sẵn sàng hành quân đến Sê-sa-rê vào chín giờ đêm nay.
24Cũng chuẩn bị ngựa cho Phao-lô cỡi để giải ông ta lên Tổng trấn Phê-lít cho an toàn.”
25Rồi ông viết một bức thư cho tổng trấn:
26“Cơ-lốt Ly-si-a trân trọng kính gửi ngài Tổng trấn Phê-lít!
27Người này bị người Do Thái bắt giữ và sắp bị sát hại thì tôi đem quân đến giải thoát kịp, vì được tin đương sự là công dân La Mã.
28Tôi đã đưa đương sự ra trước Hội Đồng Quốc Gia Do Thái để tra xét tội trạng.
29Tôi nhận thấy đương sự bị tố cáo về những điều liên quan đến giáo luật Do Thái, chứ không phạm tội nào đáng xử tử hoặc giam giữ cả.
30Tôi vừa được tin người Do Thái âm mưu sát hại đương sự, liền cho giải lên ngài. Tôi cũng báo cho bên nguyên cáo phải lên quý tòa mà thưa kiện.”
31Binh sĩ tuân lệnh, đang đêm giải Phao-lô đến An-ti-ba-tri.
32Trời vừa sáng, bộ binh quay về đồn, kỵ binh tiếp tục đưa Phao-lô xuống Sê-sa-rê.
33Đến nơi, họ trình bức thư lên tổng trấn và giao nộp Phao-lô.
34Đọc thư xong, tổng trấn hỏi Phao-lô về quê quán của ông. Phao-lô đáp: “Si-li-si.”
35Tổng trấn bảo: “Ta sẽ xét xử nội vụ khi các nguyên cáo đến đây.” Rồi truyền lệnh giam Phao-lô trong hành dinh Hê-rốt.
