Article data table

Acts

Chapter 21

Protestant · CU1

Compare translations

Both columns follow the same book, chapter, and verse.

CU1Chinese Union Version (simplified)

保罗上耶路撒冷

1我们离别了众人,就开船一直行到哥士。第二天到了罗底,从那里到帕大喇,

2遇见一只船要往腓尼基去,就上船起行。

3望见塞浦路斯,就从南边行过,往叙利亚去,我们就在泰尔上岸,因为船要在那里卸货。

4找着了门徒,就在那里住了七天。他们被圣灵感动,对保罗说:「不要上耶路撒冷去。」

5过了这几天,我们就起身前行。他们众人同妻子儿女,送我们到城外,我们都跪在岸上祷告,彼此辞别。

6我们上了船,他们就回家去了。

7我们从泰尔行尽了水路,来到多利买,就问那里的弟兄安,和他们同住了一天。

8第二天,我们离开那里,来到凯撒利亚,就进了传福音的腓利家里,和他同住。他是那七个执事里的一个。

9他有四个女儿,都是处女,是说预言的。

10我们在那里多住了几天,有一个先知,名叫亚迦布,从犹太下来,

11到了我们这里,就拿保罗的腰带捆上自己的手脚,说:「圣灵说:犹太人在耶路撒冷,要如此捆绑这腰带的主人,把他交在外邦人手里。」

12我们和那本地的人听见这话,都苦劝保罗不要上耶路撒冷去。

13保罗说:「你们为什么这样痛哭,使我心碎呢?我为主耶稣的名,不但被人捆绑,就是死在耶路撒冷也是愿意的。」

14保罗既不听劝,我们便住了口,只说:「愿主的旨意成就」,便了。

15过了几日,我们收拾行李上耶路撒冷去。

16有凯撒利亚的几个门徒和我们同去,带我们到一个久为门徒的家里,叫我们与他同住;他名叫拿孙,是塞浦路斯人。

保罗访问雅各

17到了耶路撒冷,弟兄们欢欢喜喜地接待我们。

18第二天,保罗同我们去见雅各;长老们也都在那里。

19保罗问了他们安,便将 神用他传教,在外邦人中间所行之事,一一地述说了。

20他们听见,就归荣耀与 神,对保罗说:「兄台,你看犹太人中信主的有多少万,并且都为律法热心。

21他们听见人说,你教训一切在外邦的犹太人离弃摩西,对他们说,不要给孩子行割礼,也不要遵行条规。

22众人必听见你来了,这可怎么办呢?

23你就照着我们的话行吧!我们这里有四个人,都有愿在身。

24你带他们去,与他们一同行洁净的礼,替他们拿出规费,叫他们得以剃头。这样,众人就可知道,先前所听见你的事都是虚的;并可知道,你自己为人,循规蹈矩,遵行律法。

25至于信主的外邦人,我们已经写信拟定,叫他们谨忌那祭偶像之物,和血,并勒死的牲畜,与奸淫。」

26于是保罗带着那四个人,第二天与他们一同行了洁净的礼,进了殿,报明洁净的日期满足,只等祭司为他们各人献祭。

保罗在圣殿里被捕

27那七日将完,从亚细亚来的犹太人看见保罗在殿里,就耸动了众人,下手拿他,

28喊叫说:「以色列人来帮助,这就是在各处教训众人糟践我们百姓和律法,并这地方的。他又带着希腊人进殿,污秽了这圣地。」(

29这话是因他们曾看见以弗所人特罗非摩同保罗在城里,以为保罗带他进了殿。)

30合城都震动,百姓一齐跑来,拿住保罗,拉他出殿,殿门立刻都关了。

31他们正想要杀他,有人报信给营里的千夫长说:「耶路撒冷合城都乱了。」

32千夫长立时带着兵丁和几个百夫长,跑下去到他们那里。他们见了千夫长和兵丁,就止住不打保罗。

33于是千夫长上前拿住他,吩咐用两条铁链捆锁;又问他是什么人,做的是什么事。

34众人有喊叫这个的,有喊叫那个的;千夫长因为这样乱嚷,得不着实情,就吩咐人将保罗带进营楼去。

35到了台阶上,众人挤得凶猛,兵丁只得将保罗抬起来。

36众人跟在后面,喊着说:「除掉他!」

保罗为自己辩护

37将要带他进营楼,保罗对千夫长说:「我对你说句话可以不可以?」他说:「你懂得希腊话吗?

38你莫非是从前作乱、带领四千凶徒往旷野去的那埃及人吗?」

39保罗说:「我本是犹太人,生在基利家的大数,并不是无名小城的人。求你准我对百姓说话。」

40千夫长准了。保罗就站在台阶上,向百姓摆手,他们都静默无声,保罗便用希伯来话对他们说:

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Đến khi dứt ra được mà xuống tàu, chúng tôi đi thẳng đến đảo Cô, ngày hôm sau đến đảo Rô-đô, rồi từ đó đến Pa-ta-ra.

2Gặp chuyến đi Phê-ni-xi, chúng tôi xuống tàu và ra khơi.

3Khi trông thấy đảo Sýp, chúng tôi đi vòng phía nam mà hướng về Xy-ri, và cập bến tại Tia, vì tàu phải đổ hàng ở đó.

4Tìm gặp được các môn đệ, chúng tôi ở lại đó bảy ngày. Được Thần Khí soi sáng, họ nói với ông Phao-lô đừng lên Giê-ru-sa-lem.

5Nhưng khi hết thời gian ở đó, chúng tôi ra đi và lên đường, có tất cả các môn đệ cùng với vợ con họ tiễn chân đến tận ngoại thành. Chúng tôi quỳ xuống trên bãi biển mà cầu nguyện.

6Sau khi từ biệt nhau, chúng tôi xuống tàu, còn họ thì trở về nhà.

7Phần chúng tôi, để kết thúc chuyến vượt biển này, chúng tôi đi từ Tia đến Pơ-tô-lê-mai ; chúng tôi chào thăm các anh em ở đó và ở lại với họ một ngày.

8Hôm sau chúng tôi lên đường và đến Xê-da-rê. Chúng tôi vào nhà ông Phi-líp-phê, người loan báo Tin Mừng, thuộc nhóm Bảy người, và ở lại với ông.

9Ông này có bốn người con gái đồng trinh được ơn nói tiên tri.

10Đang khi chúng tôi ở lại đó nhiều ngày, có một ngôn sứ tên là A-ga-bô từ miền Giu-đê xuống.

11Ông đến thăm chúng tôi và lấy dây lưng của ông Phao-lô tự trói chân tay lại và nói : “Đây là điều Thánh Thần phán : người có dây lưng này sẽ bị người Do-thái trói lại như thế ở Giê-ru-sa-lem mà nộp vào tay người ngoại.”

12Nghe vậy, chúng tôi và các người địa phương nài xin ông Phao-lô đừng lên Giê-ru-sa-lem.

13Bấy giờ ông Phao-lô trả lời : “Có gì mà anh em phải khóc và làm tan nát trái tim tôi ? Phần tôi, tôi sẵn sàng không những để cho người ta trói, mà còn chịu chết tại Giê-ru-sa-lem vì danh Chúa Giê-su.”

14Không thể thuyết phục được ông, chúng tôi đành thôi và nói : “Xin cho ý Chúa được thể hiện !”

15Sau mấy ngày đó, khi đã chuẩn bị xong, chúng tôi lên Giê-ru-sa-lem.

16Có những môn đệ từ Xê-da-rê cùng đi với chúng tôi ; họ dẫn chúng tôi đến trọ nhà ông Mơ-na-xon người Sýp, một môn đệ kỳ cựu.

17Khi chúng tôi đến Giê-ru-sa-lem, các anh em niềm nở đón tiếp chúng tôi.

18Hôm sau, ông Phao-lô cùng đi với chúng tôi đến nhà ông Gia-cô-bê, ở đó có đông đủ các kỳ mục đang họp.

19Sau khi chào hỏi, ông Phao-lô kể lại từng chi tiết những gì Thiên Chúa đã dùng việc phục vụ của ông mà làm nơi các dân ngoại.

20Nghe nói thế, họ tôn vinh Thiên Chúa, rồi nói với ông Phao-lô : “Thưa anh, anh thấy có hàng vạn người Do-thái đã tin theo, và tất cả đều nhiệt thành đối với Luật Mô-sê.

21Thế mà họ đã nghe nói về anh rằng : anh dạy tất cả những người Do-thái sống giữa các dân ngoại phải bỏ ông Mô-sê, anh bảo họ đừng làm phép cắt bì cho con cái, và đừng giữ các tục lệ nữa.

22Vậy phải làm gì ? Thế nào người ta cũng sẽ nghe biết là anh đã tới.

23Vậy xin anh làm như chúng tôi nói với anh đây : chúng tôi có bốn người đang phải giữ lời khấn ;

24anh hãy đem họ theo mà cùng làm nghi lễ tẩy uế với họ, và đài thọ chi phí cho họ để họ có thể xuống tóc. Như vậy ai nấy sẽ biết rằng những điều họ đã nghe nói về anh chỉ là chuyện không đâu ; trái lại, chính anh cũng ăn ở như người tuân giữ Lề Luật.

25Còn về những người ngoại đã tin theo, thì chúng tôi đã viết thư thông báo những quyết định của chúng tôi, là họ phải kiêng : ăn đồ cúng cho ngẫu tượng, ăn tiết, ăn thịt loài vật không cắt tiết, và tránh gian dâm.”

26Bấy giờ ông Phao-lô đem bốn người kia theo, và ngày hôm sau ông cùng làm nghi lễ tẩy uế với họ. Rồi ông vào Đền Thờ và loan báo ngày kết thúc thời gian tẩy uế, là ngày phải dâng lễ vật cầu cho mỗi người trong nhóm họ.

27Khi sắp hết thời gian bảy ngày, những người Do-thái từ A-xi-a đến thấy ông trong Đền Thờ thì sách động toàn thể đám đông và tra tay bắt ông.

28Họ tri hô : “Hỡi đồng bào Ít-ra-en, giúp một tay nào ! Nó kia kìa, tên vẫn đi mọi nơi dạy cho mọi người những điều phản dân, phạm đến Lề Luật và Nơi Thánh này ! Nó còn đem cả mấy người Hy-lạp vào Đền Thờ mà làm cho Nơi Thánh này ra ô uế.”

29Họ nói thế là vì trước đó họ đã thấy ông Trô-phi-mô, người Ê-phê-xô, cùng đi với ông Phao-lô trong thành, và họ nghĩ ông Phao-lô đã đưa ông ấy vào Đền Thờ.

30Cả thành phố sôi động và dân đổ xô đến. Họ túm lấy ông Phao-lô, lôi ra khỏi Đền Thờ ; lập tức người ta đóng các cửa Đền Thờ lại.

31Họ còn đang tìm cách giết ông, thì có tin báo lên cho vị chỉ huy cơ đội : “Cả Giê-ru-sa-lem náo động !”

32Lập tức, ông ta huy động một số binh sĩ và đại đội trưởng, và xông vào đám đông. Vừa thấy vị chỉ huy và binh sĩ, thì họ thôi không đánh ông Phao-lô nữa.

33Bấy giờ vị chỉ huy lại gần, bắt ông và ra lệnh lấy hai cái xiềng còng ông lại, rồi hỏi cho biết ông là ai và đã làm gì.

34Đám đông la hét, kẻ thế này, người thế nọ. Vì quá ồn ào, vị chỉ huy không thể biết được điều gì chắc chắn, nên mới ra lệnh đem ông Phao-lô về đồn.

35Khi đến bậc thềm, binh sĩ phải khiêng ông đi, vì đám đông quá hung bạo.

36Dân cứ theo sau cả đám mà hò la : “Giết nó đi !”

37Khi sắp bị đem vào đồn, ông Phao-lô nói với vị chỉ huy : “Tôi có được phép nói với ông một lời chăng ?” Ông này đáp : “Ông biết tiếng Hy-lạp à ?

38Vậy ra ông không phải là tên Ai-cập, trước đây ít lâu, đã xúi bốn ngàn tên khủng bố nổi loạn và dẫn chúng vào sa mạc hay sao ?”

39Ông Phao-lô nói : “Tôi đây là người Do-thái, quê ở Tác-xô miền Ki-li-ki-a, công dân một thành không phải là không có tiếng tăm. Xin ông cho phép tôi ngỏ lời với dân.”

40Được vị chỉ huy cho phép, ông Phao-lô đứng trên bậc thềm giơ tay làm hiệu cho dân. Mọi người im phăng phắc ; ông Phao-lô nói với họ bằng tiếng Híp-ri :

Verse copied to clipboard