Matthew
Chapter 10
Compare translations
1And he called unto him his twelve disciples, and gave them authority over unclean spirits, to cast them out, and to heal all manner of disease and all manner of sickness.
2Now the names of the twelve apostles are these: The first, Simon, who is called Peter, and Andrew his brother; James the son of Zebedee, and John his brother;
3Philip, and Bartholomew; Thomas, and Matthew the publican; James the son of Alphæus, and Thaddæus;
4Simon the Cananæan, and Judas Iscariot, who also betrayed him.
5These twelve Jesus sent forth, and charged them, saying, Go not into any way of the Gentiles, and enter not into any city of the Samaritans:
6but go rather to the lost sheep of the house of Israel.
7And as ye go, preach, saying, The kingdom of heaven is at hand.
8Heal the sick, raise the dead, cleanse the lepers, cast out demons: freely ye received, freely give.
9Get you no gold, nor silver, nor brass in your purses;
10no wallet for your journey, neither two coats, nor shoes, nor staff: for the laborer is worthy of his food.
11And into whatsoever city or village ye shall enter, search out who in it is worthy; and there abide till ye go forth.
12And as ye enter into the house, salute it.
13And if the house be worthy, let your peace come upon it: but if it be not worthy, let your peace return to you.
14And whosoever shall not receive you, nor hear your words, as ye go forth out of that house or that city, shake off the dust of your feet.
15Verily I say unto you, It shall be more tolerable for the land of Sodom and Gomorrah in the day of judgment, than for that city.
16Behold, I send you forth as sheep in the midst of wolves: be ye therefore wise as serpents, and harmless as doves.
17But beware of men: for they will deliver you up to councils, and in their synagogues they will scourge you;
18yea and before governors and kings shall ye be brought for my sake, for a testimony to them and to the Gentiles.
19But when they deliver you up, be not anxious how or what ye shall speak: for it shall be given you in that hour what ye shall speak.
20For it is not ye that speak, but the Spirit of your Father that speaketh in you.
21And brother shall deliver up brother to death, and the father his child: and children shall rise up against parents, and cause them to be put to death.
22And ye shall be hated of all men for my name’s sake: but he that endureth to the end, the same shall be saved.
23But when they persecute you in this city, flee into the next: for verily I say unto you, Ye shall not have gone through the cities of Israel, till the Son of man be come.
24A disciple is not above his teacher, nor a servant above his lord.
25It is enough for the disciple that he be as his teacher, and the servant as his lord. If they have called the master of the house Beelzebub, how much more them of his household!
26Fear them not therefore: for there is nothing covered, that shall not be revealed; and hid, that shall not be known.
27What I tell you in the darkness, speak ye in the light; and what ye hear in the ear, proclaim upon the house-tops.
28And be not afraid of them that kill the body, but are not able to kill the soul: but rather fear him who is able to destroy both soul and body in hell.
29Are not two sparrows sold for a penny? and not one of them shall fall on the ground without your Father:
30but the very hairs of your head are all numbered.
31Fear not therefore: ye are of more value than many sparrows.
32Every one therefore who shall confess me before men, him will I also confess before my Father who is in heaven.
33But whosoever shall deny me before men, him will I also deny before my Father who is in heaven.
34Think not that I came to send peace on the earth: I came not to send peace, but a sword.
35For I came to set a man at variance against his father, and the daughter against her mother, and the daughter in law against her mother in law:
36and a man’s foes shall be they of his own household.
37He that loveth father or mother more than me is not worthy of me; and he that loveth son or daughter more than me is not worthy of me.
38And he that doth not take his cross and follow after me, is not worthy of me.
39He that findeth his life shall lose it; and he that loseth his life for my sake shall find it.
40He that receiveth you receiveth me, and he that receiveth me receiveth him that sent me.
41He that receiveth a prophet in the name of a prophet shall receive a prophet’s reward: and he that receiveth a righteous man in the name of a righteous man shall receive a righteous man’s reward.
42And whosoever shall give to drink unto one of these little ones a cup of cold water only, in the name of a disciple, verily I say unto you he shall in no wise lose his reward.
1Đức Chúa Jêsus gọi mười hai môn đồ đến, ban quyền phép trừ tà ma, và chữa các thứ tật bịnh.
2Tên mười hai sứ đồ như sau nầy: Sứ đồ thứ nhất là Si-môn, cũng gọi là Phi-e-rơ, và Anh-rê là em người; Gia-cơ con của Xê-bê-đê, và Giăng là em Gia-cơ;
3Phi-líp cùng Ba-tê-lê-my; Thô-ma, và Ma-thi-ơ là người thâu thuế; Gia-cơ con của A-phê, cùng Tha-đê;
4Si-môn là người Ca-na-an, cùng Giu-đa ỗch-ca-ri-ốt, là kẻ phản Đức Chúa Jêsus.
5Aáy đó là mười hai sứ đồ Đức Chúa Jêsus sai đi, và có truyền rằng: Đừng đi đến dân ngoại, cũng đừng vào một thành nào của dân Sa-ma-ri cả;
6song thà đi đến cùng những con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên.
7Khi đi đường, hãy rao giảng rằng: Nước thiên đàng gần rồi.
8Hãy chữa lành kẻ đau, khiến sống kẻ chết, làm sạch kẻ phung, và trừ các quỉ. Các ngươi đã được lãnh không thì hãy cho không.
9Đừng đem vàng, hoặc bạc, hoặc tiền trong lưng các ngươi;
10cũng đừng đem cái bao đi đường, hoặc hai áo, hoặc giày, hoặc gậy; vì người làm việc đáng được đồ ăn.
11Các ngươi vào thành nào hay là làng nào, hãy hỏi thăm ai là người đáng tiếp rước mình, rồi ở nhà họ cho đến lúc đi.
12Và khi vào nhà nào, hãy cầu bình an cho nhà ấy;
13nếu nhà đó xứng đáng, thì sự bình an các ngươi xuống cho; bằng không, thì sự bình an các ngươi trở về các ngươi.
14Nếu ai không tiếp rước, không nghe lời các ngươi, khi ra khỏi nhà đó, hay là thành đó, hãy phủi bụi đã dính chân các ngươi.
15Quả thật, ta nói cùng các ngươi, đến ngày phán xét, thì xứ Sô-đôm và xứ Gô-mô-rơ sẽ chịu đoán phạt nhẹ hơn thành ấy.
16Kìa, ta sai các ngươi đi khác nào như chiên vào giữa bầy muông sói. Vậy, hãy khôn khéo như rắn, đơn sơ như chim bò câu.
17Hãy coi chừng người ta; vì họ sẽ nộp các ngươi trước tòa án, đánh đòn các ngươi trong nhà hội;
18lại vì cớ ta mà các ngươi sẽ bị giải đến trước mặt các quan tổng đốc và các vua, để làm chứng trước mặt họ và các dân ngoại.
19Song khi họ sẽ đem nộp các ngươi, thì chớ lo về cách nói làm sao, hoặc nói lời gì; vì những lời đáng nói sẽ chỉ cho các ngươi chính trong giờ đó.
20Aáy chẳng phải tự các ngươi nói đâu, song là Thánh-Linh của Cha các ngươi sẽ từ trong lòng các ngươi nói ra.
21Anh sẽ nộp em cho bị giết, cha sẽ nộp con cho bị giết, con cái sẽ dấy lên nghịch cùng cha mẹ mà làm cho người phải chết đi.
22Các ngươi lại sẽ bị thiên hạ ghen ghét vì danh ta; song ai bền lòng cho đến cuối cùng, thì sẽ được rỗi.
23Khi nào người ta bắt bớ các ngươi trong thành nầy, thì hãy trốn qua thành kia; vì ta nói thật, các ngươi đi chưa khắp các thành dân Y-sơ-ra-ên thì Con người đã đến rồi.
24Môn đồ không hơn thầy, tôi tớ không hơn chủ.
25Môn đồ được như thầy, tôi tớ được như chủ, thì cũng đủ rồi. Nếu người ta đã gọi chủ nhà là Bê-ên-xê-bun, phương chi là người nhà!
26Vậy, các ngươi đừng sợ; vì chẳng có việc gì giấu mà chẳng phải bày ra, cũng chẳng có việc gì kín nhiệm mà sau sẽ chẳng biết.
27Cho nên lời ta phán cùng các ngươi trong nơi tối tăm, hãy nói ra nơi sáng láng; và lời các ngươi nghe kề lỗ tai, hãy giảng ra trên mái nhà.
28Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục.
29Hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao? Và ví không theo ý muốn Cha các ngươi, thì chẳng hề một con nào rơi xuống đất.
30Tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm hết rồi.
31Vậy, đừng sợ chi hết, vì các ngươi quí trọng hơn nhiều con chim sẻ.
32Bởi đó, ai xưng ta ra trước mặt thiên hạ, thì ta cũng sẽ xưng họ trước mặt Cha ta ở trên trời;
33còn ai chối ta trước mặt thiên hạ, thì ta cũng sẽ chối họ trước mặt Cha ta ở trên trời.
34Chớ tưởng rằng ta đến để đem sự bình an cho thế gian; ta đến, không phải đem sự bình an, mà là đem gươm giáo.
35Ta đến để phân rẽ con trai với cha, con gái với mẹ, dâu với bà gia;
36và người ta sẽ có kẻ thù nghịch, là người nhà mình.
37Ai yêu cha mẹ hơn ta thì không đáng cho ta; ai yêu con trai hay là con gái hơn ta thì cũng không đáng cho ta;
38ai không vác cây thập tự mình mà theo ta, thì cũng chẳng đáng cho ta.
39Ai gìn giữ sự sống mình, thì sẽ mất; còn ai vì cớ ta mất sự sống mình, thì sẽ tìm lại được.
40Ai rước các ngươi, tức là rước ta; ai rước ta, tức là rước Đấng đã sai ta.
41Ai rước một đấng tiên tri vì là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của đấng tiên tri; ai rước một người công chính vì là công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính.
42Ai sẽ cho một người trong bọn nhỏ nầy chỉ uống một chén nước lạnh, vì người nhỏ đó là môn đồ ta, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ ấy sẽ chẳng mất phần thưởng của mình đâu.
