Luke
Chapter 23
Compare translations
1And the whole company of them rose up, and brought him before Pilate.
2And they began to accuse him, saying, We found this man perverting our nation, and forbidding to give tribute to Cæsar, and saying that he himself is Christ a king.
3And Pilate asked him, saying, Art thou the King of the Jews? And he answered him and said, Thou sayest.
4And Pilate said unto the chief priests and the multitudes, I find no fault in this man.
5But they were the more urgent, saying, He stirreth up the people, teaching throughout all Judæa, and beginning from Galilee even unto this place.
6But when Pilate heard it, he asked whether the man were a Galilæan.
7And when he knew that he was of Herod’s jurisdiction, he sent him unto Herod, who himself also was at Jerusalem in these days.
8Now when Herod saw Jesus, he was exceeding glad: for he was of a long time desirous to see him, because he had heard concerning him; and he hoped to see some miracle done by him.
9And he questioned him in many words; but he answered him nothing.
10And the chief priests and the scribes stood, vehemently accusing him.
11And Herod with his soldiers set him at nought, and mocked him, and arraying him in gorgeous apparel sent him back to Pilate.
12And Herod and Pilate became friends with each other that very day: for before they were at enmity between themselves.
13And Pilate called together the chief priests and the rulers and the people,
14and said unto them, Ye brought unto me this man, as one that perverteth the people: and behold, I, having examined him before you, found no fault in this man touching those things whereof ye accuse him:
15no, nor yet Herod: for he sent him back unto us; and behold, nothing worthy of death hath been done by him.
16I will therefore chastise him, and release him.
18But they cried out all together, saying, Away with this man, and release unto us Barabbas:—
19one who for a certain insurrection made in the city, and for murder, was cast into prison.
20And Pilate spake unto them again, desiring to release Jesus;
21but they shouted, saying, Crucify, crucify him.
22And he said unto them the third time, Why, what evil hath this man done? I have found no cause of death in him: I will therefore chastise him and release him.
23But they were urgent with loud voices, asking that he might be crucified. And their voices prevailed.
24And Pilate gave sentence that what they asked for should be done.
25And he released him that for insurrection and murder had been cast into prison, whom they asked for; but Jesus he delivered up to their will.
26And when they led him away, they laid hold upon one Simon of Cyrene, coming from the country, and laid on him the cross, to bear it after Jesus.
27And there followed him a great multitude of the people, and of women who bewailed and lamented him.
28But Jesus turning unto them said, Daughters of Jerusalem, weep not for me, but weep for yourselves, and for your children.
29For behold, the days are coming, in which they shall say, Blessed are the barren, and the wombs that never bare, and the breasts that never gave suck.
30Then shall they begin to say to the mountains, Fall on us; and to the hills, Cover us.
31For if they do these things in the green tree, what shall be done in the dry?
32And there were also two others, malefactors, led with him to be put to death.
33And when they came unto the place which is called The skull, there they crucified him, and the malefactors, one on the right hand and the other on the left.
34And Jesus said, Father, forgive them; for they know not what they do. And parting his garments among them, they cast lots.
35And the people stood beholding. And the rulers also scoffed at him, saying, He saved others; let him save himself, if this is the Christ of God, his chosen.
36And the soldiers also mocked him, coming to him, offering him vinegar,
37and saying, If thou art the King of the Jews, save thyself.
38And there was also a superscription over him, THIS IS THE KING OF THE JEWS.
39And one of the malefactors that were hanged railed on him, saying, Art not thou the Christ? save thyself and us.
40But the other answered, and rebuking him said, Dost thou not even fear God, seeing thou art in the same condemnation?
41And we indeed justly; for we receive the due reward of our deeds: but this man hath done nothing amiss.
42And he said, Jesus, remember me when thou comest in thy kingdom.
43And he said unto him, Verily I say unto thee, To-day shalt thou be with me in Paradise.
44And it was now about the sixth hour, and a darkness came over the whole land until the ninth hour,
45the sun’s light failing: and the veil of the temple was rent in the midst.
46And Jesus, crying with a loud voice, said, Father, into thy hands I commend my spirit: and having said this, he gave up the ghost.
47And when the centurion saw what was done, he glorified God, saying, Certainly this was a righteous man.
48And all the multitudes that came together to this sight, when they beheld the things that were done, returned smiting their breasts.
49And all his acquaintance, and the women that followed with him from Galilee, stood afar off, seeing these things.
50And behold, a man named Joseph, who was a councillor, a good and righteous man
51(he had not consented to their counsel and deed), a man of Arimathæa, a city of the Jews, who was looking for the kingdom of God:
52this man went to Pilate, and asked for the body of Jesus.
53And he took it down, and wrapped it in a linen cloth, and laid him in a tomb that was hewn in stone, where never man had yet lain.
54And it was the day of the Preparation, and the sabbath drew on.
55And the women, who had come with him out of Galilee, followed after, and beheld the tomb, and how his body was laid.
56And they returned, and prepared spices and ointments. And on the sabbath they rested according to the commandment.
1Toàn thể cử toạ đứng lên, điệu Đức Giê-su đến ông Phi-la-tô.
2Họ bắt đầu tố cáo Người rằng : “Chúng tôi đã phát giác ra tên này sách động dân tộc chúng tôi, và ngăn cản dân chúng nộp thuế cho hoàng đế Xê-da, lại còn xưng mình là Mê-si-a, là Vua nữa.”
3Ông Phi-la-tô hỏi Người : “Ông là vua dân Do-thái sao ?” Người trả lời : “Chính ngài nói đó.”
4Ông Phi-la-tô nói với các thượng tế và đám đông : “Ta xét thấy người này không có tội gì.”
5Nhưng họ cứ khăng khăng nói : “Hắn đã xúi dân nổi loạn, đi giảng dạy khắp vùng Giu-đê, bắt đầu từ Ga-li-lê cho đến đây.”
6Nghe nói thế, ông Phi-la-tô liền hỏi xem đương sự có phải là người Ga-li-lê không.
7Và khi biết Người thuộc thẩm quyền vua Hê-rô-đê, ông liền cho áp giải Người đến với nhà vua lúc ấy cũng đang có mặt tại Giê-ru-sa-lem.
8Vua Hê-rô-đê thấy Đức Giê-su thì mừng rỡ lắm, vì từ lâu vua muốn được gặp Người bởi đã từng nghe nói về Người. Vả lại, vua cũng mong được xem Người làm một hai phép lạ.
9Nhà vua hỏi Người nhiều điều, nhưng Người không trả lời gì cả.
10Các thượng tế và kinh sư đứng đó, tố cáo Người dữ dội.
11Vua Hê-rô-đê cũng như thị vệ đều khinh dể Người ra mặt nên khoác cho Người một chiếc áo rực rỡ mà chế giễu, rồi cho giải Người lại cho ông Phi-la-tô.
12Ngày hôm ấy, vua Hê-rô-đê và tổng trấn Phi-la-tô bắt đầu thân thiện với nhau, chứ trước kia hai bên vẫn hiềm thù.
13Bấy giờ ông Phi-la-tô triệu tập các thượng tế, thủ lãnh và dân chúng lại
14mà nói : “Các người nộp người này cho ta, vì cho là tay kích động dân, nhưng ta đã hỏi cung ngay trước mặt các người, mà không thấy người này có tội gì, như các người tố cáo.
15Cả vua Hê-rô-đê cũng vậy, bởi lẽ nhà vua đã cho giải ông ấy lại cho chúng ta. Và các người thấy đó, ông ấy chẳng can tội gì đáng chết cả.
16Vậy ta sẽ cho đánh đòn rồi thả ra.”
17Vào mỗi dịp lễ lớn, ông Phi-la-tô phải phóng thích cho họ một người tù.
18Nhưng tất cả mọi người đều la ó : “Giết nó đi, thả Ba-ra-ba cho chúng tôi !”
19Tên này đã bị tống ngục vì một vụ bạo động đã xảy ra trong thành, và vì tội giết người.
20Ông Phi-la-tô muốn thả Đức Giê-su, nên lại lên tiếng một lần nữa.
21Nhưng họ cứ một mực la lớn : “Đóng đinh ! Đóng đinh nó vào thập giá !”
22Lần thứ ba, ông Phi-la-tô nói với họ : “Nhưng ông ấy đã làm điều gì gian ác ? Ta xét thấy ông ấy không có tội gì đáng chết. Vậy ta sẽ cho đánh đòn rồi thả ra.”
23Nhưng họ cứ la to hơn, nhất định đòi phải đóng đinh Người. Và tiếng la càng thêm dữ dội.
24Ông Phi-la-tô quyết định chấp thuận điều họ yêu cầu.
25Ông phóng thích người tù họ xin tha, tức là tên bị tống ngục vì tội bạo động và giết người. Còn Đức Giê-su thì ông trao nộp theo ý họ muốn.
26Khi điệu Đức Giê-su đi, họ bắt một người từ miền quê lên, tên là Si-môn, gốc Ky-rê-nê, đặt thập giá lên vai cho ông vác theo sau Đức Giê-su.
27Dân chúng đi theo Người đông lắm, trong số đó có nhiều phụ nữ vừa đấm ngực vừa than khóc Người.
28Đức Giê-su quay lại phía các bà mà nói : “Hỡi chị em thành Giê-ru-sa-lem, đừng khóc thương tôi làm gì. Có khóc thì khóc cho phận mình và cho con cháu.
29Vì này đây sẽ tới những ngày người ta phải nói : ‘Phúc thay đàn bà hiếm hoi, người không sinh không đẻ, kẻ không cho bú mớm !’
30Bấy giờ người ta sẽ bắt đầu *nói với núi non : Đổ xuống chúng tôi đi !, và với gò nổng : Phủ lấp chúng tôi đi !*
31Vì cây xanh tươi mà người ta còn đối xử như thế, thì cây khô héo sẽ ra sao ?”
32Có hai tên gian phi cũng bị điệu đi hành quyết cùng với Người.
33Khi đến nơi gọi là “Đồi Sọ”, họ đóng đinh Người vào thập giá, cùng lúc với hai tên gian phi, một tên bên phải, một tên bên trái.
34Bấy giờ Đức Giê-su cầu nguyện rằng : “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Rồi họ lấy áo của Người chia ra mà bắt thăm.
35Dân chúng đứng nhìn, còn các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo : “Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn !”
36Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống
37và nói : “Nếu ông là vua dân Do-thái thì cứu lấy mình đi !”
38Phía trên đầu Người, có bản án viết : “Đây là vua người Do-thái.”
39Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người : “Ông không phải là Đấng Ki-tô sao ? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với !”
40Nhưng tên kia mắng nó : “Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ !
41Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái !”
42Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su : “Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi !”
43Và Người nói với anh ta : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.”
44Bấy giờ đã gần tới giờ thứ sáu, thế mà bóng tối bao phủ khắp mặt đất, mãi đến giờ thứ chín.
45Mặt trời ngưng chiếu sáng. Bức màn trướng trong Đền Thờ bị xé ngay chính giữa.
46Đức Giê-su kêu lớn tiếng : “Lạy Cha, *con xin phó thác hồn con trong tay Cha*.” Nói xong, Người tắt thở.
47Thấy sự việc xảy ra như thế, viên đại đội trưởng cất tiếng tôn vinh Thiên Chúa rằng : “Người này đích thực là người công chính !”
48Toàn thể dân chúng đã kéo đến xem cảnh tượng ấy, khi thấy sự việc đã xảy ra, đều đấm ngực trở về.
49Đứng đàng xa, có tất cả những người quen biết Đức Giê-su cũng như những phụ nữ đã theo Người từ Ga-li-lê ; các bà đã chứng kiến những việc ấy.
50Khi ấy có một người tên là Giô-xếp, thành viên của Thượng Hội Đồng, một người lương thiện, công chính.
51Ông đã không tán thành quyết định và hành động của Thượng Hội Đồng. Ông là người thành A-ri-ma-thê, một thành của người Do-thái, và cũng là người vẫn mong chờ Nước Thiên Chúa.
52Ông đến gặp tổng trấn Phi-la-tô để xin thi hài Đức Giê-su.
53Ông hạ xác Người xuống, lấy tấm vải gai mà liệm, rồi đặt Người vào ngôi mộ đục sẵn trong núi đá, nơi chưa chôn cất ai bao giờ.
54Hôm ấy là áp lễ, và ngày sa-bát bắt đầu ló rạng.
55Cùng đi với ông Giô-xếp, có những người phụ nữ đã theo Đức Giê-su từ Ga-li-lê. Các bà để ý nhìn ngôi mộ và xem xác Người được đặt như thế nào.
56Rồi các bà về nhà, chuẩn bị dầu và thuốc thơm. Nhưng ngày sa-bát, các bà nghỉ lễ như Luật truyền.
